Một Quyết Định Mạo Hiểm

Harry xông vô phòng ngủ của nam sinh năm thứ tư, cảm thấy an tâm khi phát hiện căn phòng đó không có ai. Nó nứng hết sức. Hình ảnh của Fred, tướng tá lực lưỡng săn chắc đó cứ xuất hiện trong đầu óc nó. Nó quẳng túi xách của nó bên cạnh rương và nằm dài trên giường của mình và vội vã kéo tấm màn quây quanh giường.

Cho dù nó đã thủ dâm ngay buổi sáng hôm đó, nhưng bây giờ dương vật nó rất cứng và nó cảm thấy như thể phải thủ dâm một lần nữa. Vậy Harry cởi quần, thấy dương vật của mình đã hơi bắt đầu chảy nước nhờn. Nó níu chặt dương vật và bắt đầu thủ dâm trong khi nó nhắm mắt và bắt đầu hình dung cơ thể trần truồng của Fred. Nhưng, thật nhanh, nó nhận ra là chuyện thủ dâm một mình kém sự kích động hơn thủ dâm với một người khác, ngay cả khi người ta không phải là anh Fred hoặc anh George như buổi sáng hôm đó. Ít nhất trong trường hợp đó nó vẫn có thể tưởng tượng rằng tay của người ta thực sự là tay của hai anh em sinh đôi.

Bỗng nhiên nó nghe thấy tiếng cửa đóng mở rầm rầm và tiếng của Ron vang lên: “Harry, bồ có ở đây không?”

Harry chợt thả ra dương vật và nhịn thở, không biết nên làm gì. Nó quyết định giả bộ là mình đang ngủ và kéo quần lên. Một lát sau, Ron cũng đi vào nằm trên giường của cậu ấy. Harry nghĩ đến chuyện đã lừa cậu ấy ăn bánh kem Hoàng Yến và bắt đầu cảm thấy hơi áy náy, nó bèn ngồi dậy, kéo tấm màn ra và thì thầm: “Ron à … bồ ngủ chưa?”

“Ủa? À, mình tưởng là bồ đã ngủ say rồi … cả ngày thấy bồ kỳ lạ, chắc là kiệt sức hả?” Ron nói và kéo tấm màn quây quanh giường của cậu ấy. Ron ngồi dậy trên giường nhìn về phía Harry.

“Ừ … Ron à, mình xin lỗi … vì đã lừa bồ ăn cái bánh kem đó.” Harry nói ngay. Nó biết là chuyện đó không đau đớn gì và Ron biến hình lại thật nhanh, nhưng nó thực sự không muốn phá huỷ tình bạn với Ron.

“Ờ, không sao đâu.” Ron nói và bất ngờ cười sằng sặc, “Thiệt là chuyện đó hay lắm. Sau khi bồ cùng anh Fred về phòng ngủ thì những học sinh khác cũng muốn mua mấy cái bánh kem đó. Biến hình đó rất tuyệt cú mèo.”

Harry thở dài, cảm thấy sung sướng lắm khi nghe Ron nói như vậy. Tuy nhiên chuyện Ron đã biết là Harry cùng anh Fred về phòng ngủ lúc nãy khiến Harry cảm thấy hơi mắc cỡ.

“Ờ, Harry à …” Ron tiếp tục nói, giọng vẻ hơi kỳ lạ. “Có chuyện nào mà bồ giấu mình không?”

Trái tim của Harry nhảy thót lên. Nó nhìn chăm chăm vào Ron. Ron trông vẻ ngượng ngập trong cái áo ngủ xoàng xĩnh đó. “Sao bồ hỏi vậy?” Harry hỏi với giọng bình tĩnh nhất mà nó có thể.

“Không có gì … Bồ hơi ưu tư, hơi kỳ lạ, hình như tư lự hơn thường xuyên, nhưng chắc là tại vì cuộc Thi đấu Tam Pháp thuật đã tạo thêm một áp lực khổng lồ cho bồ phải không.” Ron nói, “Lẽ ra mình phải ủng hộ bồ ngay từ đầu…”

“Bồ lại ở bên cạnh mình rồi, đó mới quan trọng.” Harry nói ngay, “Chúc bồ ngủ ngon, Ron.”

Câu chuyện đó đã khiến dương vật nó mềm nhũn lại, và nó không cảm thấy kích động nữa, cho nên một lát sau nó tóm được giấc ngủ một cách dễ dàng.


Ngày hôm sau, Harry quyết định tránh xa hai anh em sinh đôi. Nó thừa biết là nó không thể nào thực hiện những hình ảnh trong đầu óc nó, cho nên tốt nhất là ép mình quên béng chuyện đó.

Thời tiết trong vài ngày tiếp theo đó vẫn rất tồi tệ, đến nỗi cả lâu đài cảm thấy lạnh buốt vì gió lạnh lẽo mà thổi qua những cửa sổ cổ lỗ sĩ mà đóng không kín. Ở ngoài cứ mưa như trút nước, cho nên không có người nào muốn ra khỏi lâu đài.

Hermione thường xuyên đề nghị đi thư viện học tập vào những ngày như vậy, và Harry bây giờ rất vui lòng đồng ý, tại vì nó biết là chẳng còn khả năng gì gặp hai anh em sinh đôi trong thư viện.

Như vậy, vài ngày bình thường tốt đẹp đã trải qua. Vào thứ bảy tuần đó, Harry thức giấc rất sớm và phát hiện là mưa rốt cuộc cũng dừng lại. Nó từ từ mặc quần áo và đứng lên. Ron vẫn đang ngủ say, nhưng Ron rất thích ngủ muộn hơn vào cuối tuần, cho nên Harry một mình ra khỏi phòng ngủ xuống cầu thang vào phòng sinh hoạt.

Sớm như vậy, không có nhiều học sinh khác trong phòng sinh hoạt. Phòng sinh hoạt rất ấm áp dễ chịu (vì lò sưởi), cho nên Harry vốn định ngồi xuống đọc một quyển sách về Quidditch, nhưng khi nó bước gần tới những ghế bành cách lò sưởi gần nhất thì nó thấy Dean đang mải vẽ cái gì đó. Harry chợt nhớ lại chuyện mà hai anh em sinh đôi đã nói với nó: là Dean đã vẽ một biểu ngữ rất tuyệt vời cho ngày thi đấu với con rồng.

“Ê Dean.” Harry nói và ngồi xuống bên cạnh Dean. “Bồ đang vẽ gì?” Nó quay nhìn vào bức vẽ đó, hình như là một cánh rừng, và giữa những cái cây có một con người, nhưng Harry không biết là người nào.

Dean ngước nhìn Harry và nhe răng cười, “Harry! Không có vẽ gì đặc biệt, mình đang luyện tập thôi.”

“Mình nghe nói bồ đã vẽ một tấm biểu ngữ để ủng hộ mình vào ngày thi đấu.” Harry nói một cách tò mò, “Lúc đó mình không kịp coi.”

“À! Dĩ nhiên bồ mải né tránh con rồng đó, không thể coi cho rõ.” Dean ngừng vẽ bèn mở ra túi xách của mình và lấy ra một tấm biểu ngữ đã được cuộn lại, rồi cậu ấy tháo nó ra cho Harry coi. “Lúc đó thằng Seamus giúp mình dùng phép thuật làm nó lớn hơn.”

Harry xem tấm biểu ngữ và nhe răng cười. Là Harry đang cỡi cây chổi tia chớp đang bay trong không trung ở phía trước trường Hogwarts, một bàn tay cầm Cúp Tam Pháp thuật. Trên biểu ngữ có ghi dòng chữ: “Harry Potter Sẽ Không Bao Giờ Thất Bại, Chỉ Có Chiến Thắng!”

Harry nói một cách cảm động: “Cám ơn bồ đã ủng hộ mình như vậy, biểu ngữ này rất tuyệt vời!”

“Dĩ nhiên mình ủng hộ bồ rồi!” Dean từ từ cuộn lại tấm biểu ngữ và cất nó vào xách túi của cậu ấy. “Bồ là một trong các bạn thân nhất của mình mà.”

Harry toét miệng cười, cảm thấy sung sướng lắm. “Cám ơn bồ. Thiệt là dạo này rất khốn đốn.” Harry tạ ơn trời đất là hai anh em sinh đôi đã khiến nó có một chuyện khác để lo nghĩ, kẻo nó đã bắt đầu lo ngại về thử thách tiếp theo.

“Chắc chắn như vậy.” Dean thở dài, “Mình rất kinh ngạc là người ta không cho phép bồ rút lui. Nếu là mình bị bắt buộc phải đối phó một con rồng thì chắc chắn chẳng còn hồn vía nữa.” Dean run người và nhìn xuống xem xét hình vẽ của mình. “Thái độ của bồ đối với cả việc này rất đáng nể.”

“Ừ, hy vọng là thử thách tiếp theo không đến nỗi tồi tệ.” Harry cũng thở dài.

Dean tiếp tục vẽ, cho nên Harry lấy ra quyển sách từ túi xách của mình và bắt đầu từ từ giở trang, thỉnh thoảng liếc nhìn hình vẽ của Dean, thỉnh thoảng tán gẫu với cậu ấy về những môn học của tụi nó.

Một lát sau, Ron và Seamus xuống cầu thang. Harry và Dean đều ngước nhìn hai đứa, Dean lập tức cuộn lại hình vẽ của cậu ấy, nói lời tạm biệt với Harry và đứng dựng lên vội vã đi cùng Seamus. Ron thì ngồi xuống trên ghế bành mà Dean vừa ngồi, trông vẻ uể oải.

“Hermione đã xuống chưa?” Ron hỏi, bèn ngoẹo đầu sang bên này lại ngoẹo đầu sang bên kia, “Mình đói biết nhường nào!”

“Chưa.” Harry nhìn về phía cái đồng hồ gỗ cổ lỗ sĩ. Lẽ ra Hermione nên thức dậy từ lâu rồi. Cô bé thường xuyên thức dậy sớm hơn Ron và Harry. “Kỳ lạ. Mình chưa đói, hay là bồ một mình đi ăn sáng và mình chờ Hermione ở đây? Ngay khi Hermione xuống, tụi mình đi gặp bồ trong Đại Sảnh Đường được không?”

Ron nhún vai, nói: “Mình chờ Hermione cùng bồ.”, nhưng chỉ vài phút sau, cậu ấy đã bắt đầu nhịp nhịp chân một cách nóng nảy, cho nên Harry nói:

“Hãy đi ăn trước thôi. Đi đi.”

Rồi Ron một mình ra khỏi phòng sinh hoạt, nên Harry tiếp tục đọc sách, nhưng chẳng mấy chốc một người nào đó ngồi xuống bên cạnh Harry, Harry chưa nhận ra là người nào đến thì anh ấy nói:

“Harry à, có vài ngày không nói chuyện rồi.” Là tiếng của George. “Nhờ sự giúp đỡ của em, đã có rất nhiều học sinh đặt hàng! Tụi anh bận rộn hết sức gần đây.”

Harry giật mình, quay lại nhìn George đang nhe răng cười, nó cảm thấy tim bắt đầu đập loạn xạ. Kể từ đêm hôm đó mà Harry mất kiềm chế và sờ được cơ thể của Fred, Harry cố tình tránh xa hai ảnh. “Ừ, tuyệt.”

Nhưng mà, Harry tò mò quá, không biết liệu Fred có nói những chuyện đó với George không, bèn hỏi ngay: “À, anh Fred có nói gì về em không?” Lúc này Harry nhìn phía lò sưởi, cảm thấy càng lúc càng ghét chính mình vì việc trở nên mắc cỡ vầy mỗi khi hai anh em sinh đôi xuất hiện bên cạnh nó. Khi George bắt đầu nói chuyện, Harry nhắm tịt mắt lại, nghĩ là George chắc chắn sẽ nói những lời như: “Em có điên hông? Sao em dám vuốt ve thân thể trần trụi của Fred? Ảnh quyết định tránh xa em từ hôm đó!” Nhưng…

“Ảnh cũng rất cảm tạ, thấy em rất hay.” George nói chậm rãi, “Anh cho em biết một bí mật có được không?”

Harry bỗng mở mắt nhìn George, cảm thấy mặt mũi trở nên nóng hơn, nó muốn biết liệu Fred thực sự không nhắc đến những chuyện đêm đó đã xảy ra trong phòng ngủ của hai anh em sinh đôi, nhưng nó quyết định tin là không, và hỏi một cách tò mò dữ dội: “Bí mật?”

“Ừ, tụi anh đã quyết định rằng ngay sau khi tốt nghiệp, tụi anh sẽ thuê một căn phòng ở Hẻm Xéo, định mở một tiệm quậy ở đó. Thành ra tụi anh ráng làm ra tiền với những đơn đặt hàng đó trong khi còn học trong trường này.” George bắt đầu nói…

Harry thì cười, vọt miệng nói: “Đó chẳng phải là một bí mật gì hết. Ron đã nói vậy với em từ lâu rồi.”

George đột ngột cười, và nói: “Lẽ ra anh nên biết từ trước là em đã nghe lỏm chuyện này, xét cho cùng em đã ở cả mùa hè trong nhà anh. Hiển nhiên là Ron đã cho em biết.”

“Ừ, bạn đó đã nghe lỏm bà Weasley quát mấy anh về những đơn đặt hàng. Nhưng mà, em ủng hộ quyết định đó của mấy anh.” Harry nói rất trung thực, ngay cả trước khi nó thấy hai anh ấy trần truồng và nhận ra là nó thích những nam sinh khác thì nó đã thừa biết chuyện này. “Việc phát minh những trò quậy mà khiến thiên hạ cười dĩ nhiên là sứ mệnh của mấy anh.”

“Sứ mệnh hả?” George cười sằng sặc, “Anh phải nói với mẹ những lời đó. Giờ nhớ lại, hình như Fred đã nói như vậy lần trước.”

“Nhân tiện, anh Fred ở đâu?” Harry bỗng hỏi tò mò, bắt đầu cất quyển sách mà nó vừa đang đọc vô túi xách.

“Vẫn còn đang ngủ.” George đáp, “Ron và Hermione thì đi đâu rồi?”

“Ron đã xuống đi ăn sáng, em đang chờ Hermione xuống từ phòng ngủ. Thiệt kỳ lạ, bạn đó thường xuyên thức giấc sớm hơn.” Harry nói, quyết định không chờ nữa, tại vì nó đã đói rồi.

“Thì ra là vậy. Em có hỏi những nữ sinh khác trong phòng ngủ của nó không?” George hỏi và hất đầu về phía cửa sổ ở góc đối diện trong phòng sinh hoạt, ở đó Lavender Brown đang nói chuyện với Parvati Patil.

Harry đứng lên nhìn về phía những cô bé đó, nói: “Không, em không nhận ra là mấy bạn đó đã xuống phòng sinh hoạt. Em thử hỏi.”

Vậy, Harry bước đến chỗ mấy cô bé đó và hỏi về Hermione, là Lavender đáp: “Mình không biết! Khi mình thức dậy thì bạn đó đã đi mất rồi. Nhưng mà, đêm qua bạn đó cứ nói với mình về Hột vịt đẹt nữa … có lẽ đi tìm thành viên hả?”

“Ái chà!” George đột ngột nói và nhìn về phía đồng hồ, “Anh biết chắc nó đi đâu rồi. Không chừng sẽ gặp rắc rối.” Nói xong, anh ấy quay lại bước sải về phía cái lỗ chân dung Bà Béo.

Harry theo kịp George và tụi nó chui ra cái lỗ chân dung, bắt đầu xuống cầu thang. Harry hỏi: “Chuyện gì vậy? Hermione đi đâu?”

“Cô bé mê chuyện giải phóng những gia tinh, mặc dù những gia tinh mà làm việc ở đây chắc chắn được thưởng những lợi ích nhân đạo.” George bắt đầu giải thích, “Vài ngày trước cô bé hỏi tụi anh từ chỗ nào lấy ra thức ăn mà tụi anh đem tới bữa tiệc dành cho em sau bài thi đầu tiên, anh không kịp suy nghĩ mục đích của cô bé bèn cho nó biết bằng cách nào mà vào nhà bếp.”

“Ừ, nhưng Hermione đâu có dại gì mà làm điều đó và không nghĩ đến thầy Filch. Nếu bồ ấy sẽ lẻn vô nhà bếp, hiển nhiên bồ ấy đã nghĩ ra một kế hoạch nào đó để tránh thầy Filch mới được.” Harry nói, không biết có vấn đề gì.

“Chắc vậy, nhưng tụi anh không kịp cho nó biết là thầy Filch hàng ngày đều đi nhà bếp vào lúc tám giờ để ăn bữa sáng, tại vì ông ghét học sinh lắm, không thèm ăn trong Đại Sảnh Đường. Nếu cô bé vẫn ở trong nhà bếp thì chắc chắn sẽ bị rắc rối … phải chi cô bé không nói với thầy Filch làm sao mà biết được cách vô nhà bếp.” George tiếp tục giải thích khi tụi nó vội vã xuống cầu thang.

Tụi nó cứ chạy xuống cầu thang, cho đến khi tụi nó xuất hiện trong một hành lang rộng bằng đá, được những ngọn đuốc thắp sáng rực rỡ, và còn được trang trí bằng những bức tranh vui tươi, chủ yếu là vẽ các món ăn mà nhắc nhở Harry là nó chưa ăn bữa sáng và nó bây giờ đang đói cồn cào. Nó chưa từng đến đây, thì ra nhà bếp ở gần đây?

Tụi nó vội vã bước sải đến bức tranh trong khi George giải thích rằng chỉ cần khều khều trái lê là có thể mở ra bức tranh để vào, nhưng George vừa kịp sờ được trái lê là bức tranh tự động từ từ mở ra và Hermione xuất hiện trong đó.

“Ủa! Sao hai người ở đây?” Hermione nhảy thối lui vì sửng sốt và kêu lên khi thấy Harry và George, rồi lắc đầu, nói tiếp một cách hồi hộp: “Harry à! Mình vừa định đi tìm bồ và Ron! Bồ phải vô nhà bếp coi!”

“Thì ra là vậy!” George nói và vội vã quơ cây đũa phép của anh lên và vẫy một cái khi đọc thần chú: “Hostes Revelio”

Harry liếc nhìn George, không biết anh ấy vừa mới làm gì (ít nhất không có hiệu quả gì), rồi lại nhìn vào gương mặt Hermione, hỏi: “Bồ càng lúc càng thích vi phạm nội quy hả? Bồ có thể bị bắt!”

“Anh vừa làm gì vậy?” Hermione hỏi George trong khi cô bé bước ra lỗ ra vào nhà bếp.

“Không gì. Thầy Filch không ở gần đây.” George nói, “Nhưng mà, chúng ta phải ra khỏi chỗ này, ổng chắc sắp sửa đến đây.”

Hermione nhìn về phía Harry và George một cách nghi ngờ. “Chuyện gì vậy? Ron ở đâu? Sao hai người … à, sao nhắc đến thầy Filch?”

George giải thích chuyện về thầy Filch và giục lại: “Thôi, ra khỏi đây, đi đi.”

Hermione quay nhìn về phía bức tranh, lại nhìn về phía Harry một cách nóng nảy, bèn nói: “Thôi được rồi, nhưng Harry à tụi mình một lát sau phải quay lại!”

Vậy, tụi nó quay lại bước sải về phía cầu thang duy nhất ra hành lang này, nhưng tụi nó chưa kịp đặt chân trên bậc thang bằng đá thì đũa phép của George bắt đầu vận động và gây ra một tiếng ồn nhỏ, chỉ ba giây sau là ngừng.

“Chuyện gì vậy?” Hermione hỏi.

“Mọi người im đi!” George kêu lên, bèn xắn tay áo lên và vẫy cây đũa phép một lần nữa, quơ lại quơ đi từ Hermione và Harry tới chính mình và thì thầm: “Evanescimus.”

Harry nhìn thấy Hermione và George từ từ biến mất dần, sau khi hoàn toàn biến mất, George bắt tay của tụi nó, và dẫn tụi nó bước đến dán sát lưng vào tường. Trước khi Harry kịp suy nghĩ chuyện gì sắp xảy ra, ngay cả trước khi Harry nhận ra là nó và George đang nắm tay nhau, nó nghe tiếng bước chân bước tới gần.

Harry dỏng tai nghe, thấy tiếng của thầy Filch.

“Mày sẽ rất thích món ăn này.” Filch nói một cách ngọt ngào hết sức mà nghe còn chướng hơn cả giọng thường xuyên của thầy. “Tao đã xin những gia tinh chuẩn bị một món ăn tuyệt vời cho sinh nhật của mày.”

“Thôi rồi!” George thì thầm vào lỗ tai của Harry, khiến nó rùng mình vì khoái cảm. Nó cảm thấy George hình như đang vẫy cây đũa phép và thì thầm rất nhỏ những thần chú gì đó. Harry liếc nhìn phía bên trái, bèn hiểu được vấn đề là gì.

Tụi nó đã quên béng đóng cửa nhà bếp. George vừa mới sử dùng pháp thuật để đóng cửa, nhưng cửa chưa kịp đóng là thầy Filch xuất hiện trước mặt tụi nó trong hành lang, đang bồng con mèo Bà Norris. Thầy Filch đứng sững lại khi thấy bức tranh từ từ đóng lại, nói một cách giận dữ: “Có học sinh thử vào nhà bếp!”

Thầy Filch chạy lên về phía bức tranh đó, và ngay lúc đó George dẫn tụi nó bước đến cầu thang rất chậm rãi.

Nhưng mà, khi tụi nó bắt đầu lên cầu thang thì nghe thấy tiếng kêu của Bà Norris mà cựa quậy nhảy khỏi tay của thầy Filch và bắt đầu đi nhanh về phía tụi nó. Thì ra Bà Norris thực sự có thể ngửi được tụi nó.

“Không phải ở trong nhà bếp hả? Đã trộm được những món ăn rồi?” Thầy Filch cũng quay lại và đi theo Bà Norris, gầm gừ: “Không để họ tẩu thoát!”

“Chạy!” George nói nhỏ và tụi nó bắt đầu chạy lên cầu thang.

“Tàng hình vô ích!!” Thầy Filch kêu lên khi chạy theo tụi nó.

Tụi nó mặc xác chuyện không gây ra tiếng ồn và hết sức chạy lên những cầu thang. Harry không kịp quay nhìn xác nhận liệu tụi nó đã tránh xa thầy Filch và Bà Norris, cứ chạy về phía tháp Gryffindor.

Nhưng, khi tụi nó vào một hành lang mà dẫn tới tháp Gryffindor thì thầy Moody xuất hiện ở cuối hành lang trước mặt tụi nó.

Tụi nó đứng sững lại, không kịp suy nghĩ gì hết thì thầy Moody nói một cách kinh ngạc, con mắt phép của thầy đang nhìn chằm chằm vào tụi nó. “Potter! Trò đang làm gì đó?”

“Sao?” George hỏi, nhưng bị tiếng kêu của thầy Filch ngắt lời:

“Chạy về phía tháp Gryffindor hả? Ta nhất định sẽ bảo chuyện này cho cô McGonagall! Những học sinh xấu mà huỷ hoại bữa tiệc sinh nhật của Bà Norris, ta sẽ tống cổ chúng ra khỏi trường mới được!”

“Hãy mau vào phòng này.” Thầy Moody ra lệnh và chỉ một canh cửa bên phải thầy.

“Đi đi!” Harry chợt nói với hai bạn đó, nó đã thừa biết thầy Moody không đến nỗi tồi tệ, đặc biệt là so với thầy Filch. Vậy, tụi nó xông vô phòng đó và đóng cửa. Harry dỏng tai nghe tiếng của Filch ở bên ngoài.

“Ông Moody! Những học sinh đã sử dụng phép thuật tàng hình để trộm thức ăn từ nhà bếp! Họ chạy phía này, có thấy không?”

“Ông Filch, tôi đã bắt ba người đó rồi.” Thầy Moody nói một cách lặng lẽ.

“Bắt được rồi?” Thầy Filch nói một cách kinh ngạc, “Sao?”

“Con mắt này không thể bị những bùa tàng hình đánh lừa.” Thầy Moody nói, “Tôi nhất định sẽ trừng phạt những trò đó rất nặng nề. Ông không cần lo, để tôi xử lý chuyện này.”

Thầy Filch hình như không muốn bỏ qua chuyện này trước khi thấy được tụi nó là ai, hình như thầy muốn bảo đảm trả thù những người dám huỷ hoại sinh nhật của Bà Norris, thầy Filch cứ thêm mắm thêm muối cho câu chuyện những học sinh trộm thực phẩm, nhưng thầy Moody rốt cuộc thuyết phục thầy Filch ra khỏi chỗ này đi ăn sáng, hình như thầy Filch không dám ăn vạ trước mặt thầy Moody, cho nên thầy Filch nhấc bổng Bà Norris và quay lại đi về phía đối diện, cứ lầm bầm giận dữ.

Một lát sau, thầy Moody bước vô phòng học trống đó và bùa tàng hình hình như đã mất hiệu quả vì Harry đã có thể nhìn thấy anh George và Hermione, hai người đó y như Harry đều mồ hôi đầm đìa.

Thầy Moody sắp sửa quát tháo tụi nó vì việc trộm thức phẩm thì Hermione bắt đầu giải thích là tụi nó không hề định trộm thức phẩm như vậy, cũng giải thích về chuyện giải phóng gia tinh.

Thầy Moody hình như được thuyết phục và nói: “Được rồi, hai trò trở về tháp Gryffindor. Harry, trò theo thầy về văn phòng của thầy. Đi đi.”

“Nhưng mà…” Harry bắt đầu nói, nhưng bị thầy Moody ngắt lời:

“Phải thảo luận một chuyện khác.” Nói xong, thầy Moody lại mở cửa và chờ đợi đến khi Hermione và George đi mất.


Một lát sau, Harry vào văn phòng của thầy Moody. Harry rất thích lại đây, tại vì khi thầy Lupin còn sống ở đây thường xuyên có sinh vật hắc ám thú vị ở đây, và bây giờ thay vào đó có rất nhiều vật thể cực kỳ quái dị. Harry biết là thầy Moody từng là một Thần Sáng, cho nên nó đoán là những thứ đó có thể rất thích hợp để đối phó phe hắc ám, mặc dù từ trước đến giờ thầy Moody không hề giới thiệu chúng trong lớp học Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám.

Thầy Moody mời Harry ngồi xuống, rồi thầy nói:

“Đã bắt đầu nghiên cứu trái trứng vàng đó chưa, Potter?” Thầy Moody đột ngột hỏi.

“Dạ … đại khái vậy … ” Harry nói chậm rãi, nó hơi bất ngờ là thầy Moody muốn thảo luận về việc này. Thầy Moody đã giúp đỡ nó với bài thi đầu tiên, chẳng lẽ định giúp đỡ nó một lần nữa?

Con mắt phép của thầy Moody bây giờ đang ngó chằm chằm vào nó, bèn thầy nói: “Potter, thầy thừa biết là tự một mình trò không hề nghĩ đến chuyện đột nhập vô nhà bếp. Thầy quen hai anh em sinh đôi của ông bà Weasley đó, người rất tốt lành, nhưng mà, trò phải tập trung vô việc bài thi thứ nhì.”

Harry mở mắt to hơn, dù nó mất cả ngày cũng không đoán được đây là lý do thầy Moody muốn nói chuyện với nó. Nghe thấy y như Hermione, tưởng là hai anh em sinh đôi gây ảnh hướng xấu.

“Nhưng mà, thầy…” Harry bắt đầu nói, nhưng tiếng gõ cửa vang lên ngắt lời Harry.

“Chờ chút, Potter.” Thầy Moody nói và bước đến cửa văn phòng bèn mở cửa.

Thì ra là cô McGonagall. Cô nói: “Anh Moody, cụ Dumbledore muốn nói chuyện với anh. Cụ ở văn phòng của mình chờ anh.” Nói xong, cô McGonagall quay ra.

Thầy Moody quay lại nhìn vào Harry, bảo: “Chờ ở đây chút, Potter. Một lát thầy sẽ quay lại.”

Rồi, thầy Moody bước ra văn phòng và vẫy cây đũa phép của mình, xong cửa tự động xịch xịch đóng lại.

Harry chờ vài phút là bắt đầu cảm thấy chán quá, cứ nhìn quanh những vật thể trong phòng này. Nó đứng lên, bước đến cái rương có bảy ổ khoá, không biết phải sử dụng phép thuật nào mới mở được. Harry nhìn về phía cửa văn phòng, nhịn thở và lấy ra cây đũa phép của mình chỉ vào rương đó.

Liệu nó có đủ tò mò mà thử mở rương đó không? Chắc là có rất nhiều vũ khí thú vị mà những Thần Sáng phải sử dụng? Harry đọc thần chú: “Alohomora.” Thiệt là Harry không hề mong rương sẽ mở ra, và y như nó nghĩ, rương không bị ảnh hưởng gì hết. Harry thở dài và cất cây đũa phép của mình, bắt đầu đi lại trong văn phòng này, dừng lại trước một cái kệ, những vật thể nho nhỏ ngộ nghĩnh được để lộn xộn trên kệ. Nó tò mò lấy ra một cái bút lông ngỗng bằng bạc xem xét một chút. Nó cứ xem xét những vật thể trong cái kệ đó cho đến khi nó thử lấy một cái gì đó hình như dán dính trên kệ, khiến cả cái kệ rung động và một cái hộp được đặt một cách hơ hỏng trên cái kệ cao nhất rớt xuống.

Harry vội vã hứng được cái hộp nặng đó. Đó là một cái hộp bằng gỗ mà khiến Harry nhớ đến cái hộp đầy trò quậy của hai anh em sinh đôi. Harry tò mò mở nắp hộp nhìn thấy, thì ra trong đó đầy những cái ly nho nhỏ, nhưng đó không phải là điều thú vị nhất. Harry chợt ngửi được một mùi hơi quen, là mùi rất hôi thối của món thuốc Đa dịch! Nhưng, ở đây có rất nhiều thuốc Đa dịch, đủ sử dụng rất lâu. Vậy là những Thần Sáng thường xuyên cần thuốc Đa dịch?

Harry không kịp suy nghĩ những Thần Sáng xài thuốc Đa dịch để làm sao, tại vì nó nghe tiếng bước chân gần tới, nó bèn đặt nắp trên hộp và đặt hộp lại trên kệ. Nó vừa ngồi xuống lại là thầy Moody mở cửa vô văn phòng.

Thầy Moody thấy Harry vẫn đang ngồi trên ghế và đứng sững lại, “À, Potter… Đúng rồi…Chúng ta vừa đang nói gì?”

Harry đáp: “Thưa thầy, nói về bài thi tới, và trái trứng vàng.”

“À, đúng rồi.” Thầy Moody đóng cửa một lần nữa và ngồi xuống trước mặt Harry, “Con phải tập trung mới được! Đừng nghĩ là bài thi tới sẽ dễ hơn những con rồng.”

Thầy Moody tiếp tục dặn dò Harry về chuyên đó, nhưng Harry không thèm lắng nghe cho kỹ. Thầy muốn Harry tránh xa hai anh em sinh đôi, y như Harry đã làm vài ngày này. Nhưng mà, cuộc phiêu lưu mà nó hôm nay trải qua với anh George khiến nó đổi ý (đặc biệt là tại nó bây giờ biết rằng anh Fred không đếm xỉa gì đến việc Harry sờ được ngực của ảnh.)

Hơn nữa, nó không thích người khác ngụ ý là hai anh em sinh đôi gây ra ảnh hướng xấu. Harry biết rằng hai anh em sinh đôi rất thích trò quậy, nhưng nó cũng biết là tụi ảnh rất thông minh, và có lẽ Harry cũng có thể học được những điều quan trọng từ hai ảnh. Mặc dù Harry không thể thực hiện những giấc mơ của mình, nó vẫn thà là bạn thân của hai ảnh còn hơn tránh xa hai ảnh.


Một lát sau, khi Harry bước ra khỏi văn phòng của thầy Moody, nó cứ nghĩ đến hai anh em sinh đôi. Anh George đã cứu nó và Hermione. Nếu không có anh ấy, tụi nó chắc chắn sẽ bị thầy Filch bắt. Harry vẫn còn rất đói cho nên nó quyết định đi ăn sáng (mặc dù chẳng mấy chốc nữa là đến giờ ăn trưa).

Khi Harry vô Đại Sảnh Đường thì nó cảm thấy hơi kinh ngạc phát hiện là Ron vẫn còn ở đây. Nó đến bàn dài của nhà Gryffindor, thấy Ron và Hermione đang ngồi ở đó, nhưng hiển nhiên là Ron đã ăn xong từ lâu rồi.

“Harry!” Ron nói khi thấy Harry bước đến, “Bồ không sao chứ?”

“Harry!?” Hermione không kịp quay lại thì Harry đã ngồi xuống bên cạnh cô bé. Cô bé tiếp tục nói: “Bồ có gặp rắc rối không? Xin lỗi … lẽ ra mình phải nói với hai bồ mình định vô nhà bếp…”

“Không sao đâu.” Harry mỉm cười và vội vã thêm vô cái dĩa của mình rất nhiều món ăn. “Thầy Moody chỉ muốn nói chuyện mà thôi.”

“Tuyệt, mình đã biết rồi mà. Thầy Moody rất khoan dung.” Ron nói, “Nếu là thầy Snape mà bảo là muốn nói chuyện riêng với mình thì thà chết còn tốt hơn.” Nói xong, Ron thở dài, và tiếp tục nói: “Hình như là mình lại lỡ mất một cuộc phiêu lưu tuyệt cú mèo, chỉ vài ngày trước bồ lẻn thăm làng Hogsmeade, và bây giờ tẩu thoát được tầm tay của Filch…”

Harry không nói gì cả, nó đang ăn rất nhanh vì đang đói cồn cào. Ron và Hermione hình như bắt đầu quát tháo nhau vì việc vi phạm nội quy khi Harry ăn xong, buột miệng hỏi: “Anh Fred và anh George ở đâu?”

Ron và Hermione nhìn chằm chằm vào Harry một chút. Rồi Hermione đáp: “Hai ảnh đã ăn xong, không biết đi đâu rồi.”

Harry ăn xong và nói: “Được, hai bồ muốn làm gì?”

Harry hy vọng là có thể gặp hai anh em sinh đôi vào hôm nay một lần nữa. Sau khi phát hiện là anh Fred hình như không đếm xỉa gì đến chuyện Harry sờ ngực trần của mình, và sau khi trải qua cuộc phiêu lưu đó với George (và nắm tay với George) thì nó muốn thấy hai ảnh … chơi với hai ảnh … nói chuyện với hai ảnh…

Thực ra kể từ việc thủ dâm với Ron vào buổi sáng hôm đó, Harry không hề thủ dâm một lần nữa. Dạo này nó xoay xở được bằng cách là tránh xa hai anh em sinh đôi, nhưng mà khoảnh khắc quá cụt ngủn nó đã trải qua với George có hiệu quả y như một thuốc tình yêu mạnh mẽ.

Ron đề nghị về tháp Gryffindor chơi cờ, vậy tụi nó lần lượt chơi cờ với nhau. Hermione cứ hết sức chuyên tâm đánh bại Ron nhưng từ trước đến giờ chưa thành công. Tụi nó quyết định bỏ bữa trưa, tại vì đã ăn bữa sáng rất muộn, vậy Hermione thuyết phục tụi nó phải làm cho xong bài tập, như vậy chủ nhật không có lo ngại gì.

Nhưng, khoảng 5 giờ thì, trong khi tụi nó đang ngồi bên cạnh lò sưởi làm bài, thì bức tranh Bà Béo mở ra và hai anh em sinh đôi vô phòng sinh hoạt, đi thẳng về phía tụi nó.

“Harry!” Là tiếng của Fred, mà khiến Harry suýt nữa buông rơi cái bút.

Harry chợt quay nhìn vào hai ảnh, Fred đang nhe răng cười, “Em đã nói với tụi anh là em muốn chơi Quidditch vào thứ bảy, phải không?”

“Hôm nay là thứ bảy, và mưa rốt cuộc đã ngừng lại.” George tiếp tục nói, và hai ảnh bước đến trước lò sưởi.

“Hả? Chơi Quidditch hả?” Ron nói một cách hồi hộp, “Sao bồ không cho mình biết hả?” Ron hỏi Harry.

Harry hầu như đã quên béng nó đã nói như vậy ở quán Ba Cây Chổi Thần. “Bây giờ à?” Nó chỉ kịp nói.

“Dĩ nhiên, mặt trời sắp sửa lặn xuống.” Fred nói, “Tụi em chơi hả? Hay là chúng ta gặp ở sân bóng trong vòng 15 phút?”

“Mình?” Hermione nói kinh ngạc khi hai ảnh lên cầu thang đi mất. “Mình không chơi đâu!”

“Bồ chơi với mình phải không?” Harry lật đật cất bài tập của mình vô túi xách và hỏi Ron.

“Dĩ nhiên là mình muốn chơi!”

Vậy, chỉ vài phút sau, tụi nó đã ra khỏi lâu đài bắt đầu đi về phía sân bóng Quidditch. Mặt trời sắp sửa lặn xuống rừng cấm và những cột gôn trên sân bóng hầu như không thấy rõ nữa. Hơn nữa, thời tiết lạnh buốt và giày của tụi nó đã bê bết bùn sình.

“Đầu óc gì vậy chứ!” Hermione lầm bầm khi tụi nó bước đến sân bóng và thấy hai anh em sinh đôi đã bay lại bay đi trong không trung. “Thời tiết tồi tệ như vậy…”

“Nhưng mà, tuần tới là tháng mười hai rồi, có lẽ không thể chơi Quidditch trong vài tháng nữa.” Ron giải thích một cách hồi hộp.

Ron có lý, nhưng mà nếu hai anh em sinh đôi muốn chơi Quidditch vào tháng Giêng, Harry chắc là nó sẽ đồng ý.

Vậy, Hermione lên khán đài, và Ron vội vã vô phòng thay đồ, chỉ vài giây sau cậu ấy xuất hiện với một cây chổi thần của trường trong tay. Như vậy, hai người bay lên không trung.

Tụi nó bắt đầu chơi bắt bóng một chút để khởi động một chút, đặc biệt là Ron không giỏi Quidditch lắm. Mặc dù Harry không chơi Quidditch từ lâu rồi, nó vẫn không để hụt một trái nào.

Một lát sau, khi tụi nó cảm thấy đã khởi động rồi và Harry không hề cảm thấy lạnh nữa, thì anh Fred đề nghị một đợt huấn luyện đặc biệt.

“Tụi anh dạo này đang phát triển một trái Bludger bị ếm bùa.” Fred nháy mắt với Harry, “Trái Bludger đó nhanh hơn và thông minh hơn một trái Bludger thường xuyên. Là huấn luyện đối phương lý tưởng. Muốn thử không?”

“Mấy anh điên hả? Có nguy hiểm lắm…” Ron vọt miệng nhưng …

“Dĩ nhiên! Thả nó ra!” Harry đột ngột nói một cách hồi hộp.

Vậy, Ron đành đồng ý. George bay đến mặt đất và mở ra một cái hộp bằng gỗ, bỗng nhiên một trái Bludger màu nâu bay ra rất nhanh.

Quả là một ý định tồi tệ. George chưa kịp bay tới độ cao của những người khác là Ron đã bị trái Bludger tống văng khỏi cây chổi thần, té xuống đất đầy bùn sình. Harry và hai anh em sinh đôi bắt đầu bay như điên, Harry không biết làm sao mà trái Bludger đó có thể đuổi ba người như vậy. Chỉ vài phút sau, Fred cũng bị tống văng ra cây chổi, vậy chỉ còn George và Harry vẫn đang bay lại bay đi.

Nhưng mà, bây giờ né được trái Bludger khó nhiều hơn và chỉ vài giây sau George cũng té xuống mặt đất. Chỉ còn Harry thì nó mới nhận ra là trái Bludger này quả là nhanh hơn Tia Chớp. Nó phải hết sức tất cả chiến lược lảng tránh của mình, và khi nó bắt đầu cảm thấy hơi chóng mặt thì … một tiếng ồn vang lên từ phía sau lưng nó. Nó quay nhìn, trái Bludger biến mất.

Harry bối rối bay xuống, thấy hai anh em sinh đôi và Ron đang ra hiệu cho nó xuống đất.

“Xuất sắc, Harry!” Fred nói và nhe răng cười, “Không thể nào tưởng tượng được em có thể né được trái Bludger này!”

“Thiệt là em phải trông cậy vào sự thăng bằng và tốc độ của Tia Chớp. Nếu có một cây chổi thần khác chắc là không làm được điều đó.” Harry nói, cảm thấy hai má trở nên nóng hơn khi thấy Fred nói như vậy. “Nhưng mà, trái Bludger đâu rồi?”

“Anh đã sử dụng phép thuật khiến trái Bludger ngừng lại.” Fred nói, bèn anh ấy chỉ vào một chỗ cách đây không xa, George đang bước qua lượm lại trái Bludger.

Harry nhận ra mọi người đều bê bết bùn sình. Khi George quay lại với trái Bludger, Hermione cũng xuất hiện.

“Harry à! Bồ bay tuyệt vời lắm!” Hermione nói một cách hồi hộp. “Được rồi, về lâu đài đi? Mình lạnh quá…”

“Phải vô buồng tắm chút, nếu mà vô lâu đài đang bùn sình đầm đìa như vậy thì thầy Filch sẽ nổi điên mất.” Ron nói một cách lo âu.

“Ừ…” Harry nói, nó thực sự mồ hôi ướt đẫm, phải đi tắm. “Hay là bồ chờ tụi mình trong phòng sinh hoạt?”

“Được rồi.” Hermione nói và nhìn Harry một cách kỳ lạ … nghi ngờ? “Tạm biệt.”

“Được, đi đi. Trước khi trời tối!” George đã đặt trái Bludger trong cái hộp bằng gỗ đó và bắt đầu đi về phía phòng thay đồ.

Harry thở dài và bước theo mọi người. Phải chi nó có thể chơi Quidditch mỗi tuần. Nhưng chắc chắn tuần tới sẽ lạnh hơn, hai anh ấy sẽ không muốn chơi rồi.

Khi tụi nó bước vào phòng thay đồ, Harry chợt nghĩ đến lần trước nó đến đây, và bỗng nhiên má ửng đỏ lên, tim bắt đầu đập loạn xạ hơn cả khi nó vẫn đang hết sức né tránh trái Bludger.

Mọi người lấy ra quần áo sạch từ tủ áo và bước vô phòng tắm. Harry nhìn thấy chỗ mà nó đã nhìn thấy hai anh em sinh đôi trần truồng làm tình và bắt đầu trở nên nứng dần.

Khi mọi người đi tới những vòi nước và bắt đầu đặt quần áo sạch trên những cái kệ ở tường đối diện những vòi nước thì đến lúc cởi quần áo.

Dĩ nhiên là Harry đến đây mấy lần rồi, và đã tắm với hai anh em sinh đôi (và anh Wood) mấy lần rồi. Nhưng mà, bây giờ đầu óc của nó nảy ra một ý tưởng nghịch ngợm và tuyệt vời mà có thể khiến chuyện tắm với hai anh ấy lúc này trở thành một kinh nghiệm khác xa một trời một vực.

Đây là một quyết định mạo hiểm, nhưng mà … nó không thể tự kiềm chế nữa, nó nứng quá …

Nó nhớ bùa chú mà Hermione đã từng sử dụng, bèn len lén lấy ra cây đũa phép của mình, chỉ vào cặp kính của mình và thì thầm: “Impervius.”

Trước đây, mỗi khi nó phải tắm ở đây, nó không hề nhìn thấy một chuyện thú vị nào đó hết, tại vì mỗi khi nó đi tắm nó không đeo cặp kính, không thể thấy cho rõ những người ta. Bây giờ thì khác!

Harry từ từ cởi quần áo, chờ đợi mọi người đi tắm trước mới một mình chọn một vòi nước. Khi nó đã cởi xong quần áo và quay lại nhìn về phía những vòi nước, tim của nó hầu như nhảy vọt lên cổ họng. Trước mặt nó có thể nhìn thấy rất rõ ràng hai anh em sinh đôi và Ron đang tắm, và cơ thể trần truồng của mọi người. Trên đời này, Harry chưa từng nghĩ đến mông của nam sinh khác như vậy, nhưng chúng nhìn thấy hấp dẫn dữ dội! Đặc biệt là cặp mông của hai anh em sinh đôi, nhìn thấy rất chắc.

Harry cứ hau háu nhìn vào cặp mông của hai anh em sinh đôi trong khi đi tới vòi nước ở bên trái hai anh em sinh đôi, đầu óc nó chỉ có hai cặp mông đó đến nỗi nó suýt nữa đập mạnh vô tường. Và trong khi nó mở vòi nước, nó cũng không thể tự kiềm chế mà nhìn về phía bên phải, thấy cơ thể trần truồng săn chắc của hai anh em sinh đôi đang tắm. Nó nhìn xuống, thấy dương vật của hai ảnh. Cho dù chúng đang mềm nhũn, nhưng hình như rất lớn, lớn hơn nó tưởng tượng. Lần trước nó đã thấy chúng từ xa quá …

Dù vậy, Harry mà đang trong trạng thái nứng hết sức hình như quên béng rằng ba người đó là người thật, rằng đây không phải là một giấc mơ. Dương vật của Harry dĩ nhiên đang cứng hết sức, chắc chắn đã bắt đầu chảy nước nhờn rồi, mặc dù không thể nào thấy cho rõ.

Mỗi cái vòi nước đều ở sát bên cạnh nhau, vậy Ron không thể nào không nhìn thấy gì hết. Vậy, tiếng cười sằng sặc vang lên từ bên trái, và tiếng của Ron: “Trời sao lại như vầy!”

“Trời đất ơi, Harry!” Fred mà đang đứng ở sát bên phải Harry kêu lên, rồi anh ấy cũng bật cười lên.

“Chuyện gì vậy?” George hỏi ngay, ảnh cách Harry xa hơn.

Harry thì cảm thấy cả cơ thể trở nên nóng hơn, tim đập gấp gáp, cảm thấy hầu như sắp sửa té xỉu. Dương vật cứ cứng một cách kiên quyết. Harry cảm thấy khó chịu dữ dội, quay lại ngay lập tức và chạy về phía quần áo sạch của mình, nó kệ xác việc lau khô cơ thể và lật đật mặc quần áo khi chạy ra khỏi phòng tắm, trong khi nó nghe tiếng cười và tiếng kêu: “Harry!” từ phòng tắm.

Y như lần trước nó theo hai anh em sinh đôi mà vô phòng thay đồ, nó lại chuồn khỏi phòng đó, chạy về phía lâu đài.

Sự Tự Kiềm Chế

Mấy tiếng đồng hồ sau, vào buổi trưa hôm đó, khi Harry cùng hai anh em sinh đôi quay trở lại trường và Harry một mình xuống Đại Sảnh Đường để ăn bữa trưa thì nó cứ sung sướng đến nỗi không đếm xỉa gì đến chuyện Malfoy và bọn Slytherin đang cười nhạo ầm ĩ cách bay của Harry lúc thi đấu. Nó đi tới bàn Gryffindor nhìn quanh tìm hai bạn của nó, nhưng thay vào Ron và Hermione, là thằng Dean và Seamus đứng lên khi thấy Harry bước đến, hai đứa mặt mày hơi sửng sốt.

Harry chợt đứng sững lại, cảm thấy hai má trở nên nóng hơn khi nó nhớ lại việc hai đứa xém thấy nó trần truồng vào buổi sáng hôm đó.

“Ừ…” Harry không biết nên nói gì, nghĩ là hai bạn ấy định hỏi về chuyện té xuống giường, Harry thụt lùi lại một bước theo bản năng, nhưng…

“Harry! Rốt cuộc bồ cũng xuất hiện … bồ đi đâu vậy?” Seamus nói một cách lo âu.

“Harry à, Ron và Hermione hết sức lo lắng, hai bạn đó đã đi lại khắp trường tìm bồ, cứ nói là nếu không tìm được bồ trước khi mặt trời lặn xuống thì sẽ báo cho cô McGonagall.” Dean tiếp tục nói. “Sao bồ không vô lớp học môn Tiên tri sáng nay?”

Harry chợt vỗ tay lên trán một cái bốp và thở dài. Thì ra là chuyện này, nó thực sự quên béng là Ron đã hứa là cậu ấy định đi đánh thức nó sau khi ăn xong bữa sáng, trước khi phải đi vô lớp. Lẽ ra nó vốn nên viết một bức thư ngắn cho Ron biết là nó đã đi ra cùng hai anh em sinh đôi mới được.

“Tụi nó ở đâu rồi? Hai bồ có biết không?” Harry liền hỏi.

“Vừa mới lật đật ăn xong và rời khỏi lâu đài đi thăm lão Hagrid.” Dean giải thích, “Nhân tiện, Harry à, hôm qua mình không kịp nói điều này, buổi diễn của bồ rất tuyệt vời! Kỹ năng bay của bồ càng lúc càng xuất sắc!”

“Đúng vậy!” Seamus tiếp tục nói một cách kích động. “Không thể nào tin được!”

Nhưng Harry không thèm nghe lời hai bạn đó nữa, tim nó chìm xuống. Nếu Ron và Hermione bảo cho lão Hagrid biết là nó đã không vô lớp học môn Tiên tri thì lão cũng sẽ lo Harry và báo cho cô McGonagall, và Harry nhất định sẽ bị rắc rối. Nó mau nói lời tạm biệt cho hai bạn đó, bèn quay lại sải bước ra khỏi Đại Sảnh Đường. Malfoy lại thử chọc tức Harry, nhưng Harry hoàn toàn mặc xác thằng ấy, Harry biết tỏng tòng tong là nếu đến lượt Malfoy xoay xở trước mặt một con rồng thì thằng ấy nhất định sẽ té đái và bị thua xiểng liểng. Harry ra khỏi lâu đài, xuống bậc thang bằng đá và chạy qua sân trường về phía căn chòi của lão Hagrid.

Tuy thời tiết vẫn còn lạnh buốt (và gió bây giờ lớn hơn buổi sáng hôm đó), nhưng khi Harry đến cửa chòi của lão Hagrid thì nó hơi bắt đầu toát mồ hôi và thở hổn hển rồi. Nó gõ cửa và tiếng con chó Fang sủa vang lên ngay lập tức, rồi tiếng bước chân, và….

“Harry!” Cửa mở ra và lão Hagrid xuất hiện trước mặt Harry, nói một cách sửng sốt. “Cháu đi đâu vậy? Cháu có sao không?”

“Harry!?” Tiếng của Ron và Hermione vang lên từ trong chòi.

Hagrid đặt một bàn tay lên lưng của Harry và đẩy nó vô căn chòi, rồi đóng cửa.

“Bồ có sao không, Harry?” Ron hỏi ngay.

“Tụi mình đã bắt đầu nghĩ là …” Hermione nói một cách lo âu, “Bồ đâu vậy?”

Khi vào căn chòi, việc đầu tiên mà Harry nhận ra là căn phòng đã được trang trí cho lễ Giáng Sinh một cách ấm áp (cho dù không lộng lẫy như trong Đại Sanh Đường). Con chó Fang đã dừng sủa và quay trở lại một góc phòng kế cái bát thực phẩm bằng sắt của nó.

Ron và Hermione thì đứng trước ghế bành, hình như vừa đang uống trà. Harry để ý là hai bạn đó gương mặt nhợt nhạt.

“Xin lỗi mọi người.” Harry nói, “Con không sao hết.”

“Bác đã nói cho các cháu mà, không thể nào là giáo sư Karkaroff.” Hagrid thở dài, bước qua căn phòng và ngồi xuống.

“Cái gì?” Harry nói, cảm thấy rất tội lỗi vì đã khiến mọi người lo âu như vậy. Nhưng, sao liên quan đến ông Karkaroff?

“Tụi nó đến đây bảo cho bác biết là cháu biến mất, nghi ngờ là giáo sư Karkaroff đã bắt cóc cháu…” Hagrid nói chậm rãi, “Chỉ vì giáo sư đó đã từng là một Tử thần Thực tử không có nghĩa là giáo sư đó vẫn còn thuộc về phe Hắc ám. Nghe chưa? Cho dù giáo sư Karkaroff muốn hại Harry, ổng không thể nào làm được điều đó trước mặt chính giáo sư Dumbledore!”

“Bồ đã cho tụi mình biết là chú S… à, ý mình là tụi mình không nên tin Karkaroff, vì có lẽ là hắn đã bỏ tên của bồ vô chiếc Cốc Lửa.” Hermione bắt đầu giải thích.

“Cho nên mình lo là hắn đã hy vọng bồ sẽ bị con rồng đó giết…” Ron tiếp tục nói, gương mặt vẫn còn nhợt nhạt vì lo âu “Hôm qua bồ đã bay một cách xuất sắc, đứng đầu bảng, hắn nhất định rất thất vọng, cho nên tụi mình đã ngờ là hắn tức giận đến nỗi quyết định đích thân hại bồ.” Ron thở dài, rồi cậu ấy và Hermione đều ngồi xuống.

“Mình không sao …” Harry lại nói, bước đến ghế bành và ngồi xuống bên cạnh Ron.

“Vậy cháu đi đâu? Tụi nó cứ nói với bác là cháu không ở trong lâu đài chỗ nào hết.” Lão Hagrid hỏi một cách nghiêm túc.

Harry né tránh cái nhìn của lão Hagrid, bắt đầu nói chậm rãi: “Không đi đâu hết…” Dĩ nhiên là hai bạn đó chưa bảo cho Hagrid biết là Harry đã bỏ qua lớp học môn Tiên tri, nó không muốn gặp rắc rối cho nên nó bắt đầu suy nghĩ kỹ nên nói gì. Nó pha cho mình một tách trà và uống một ực tách trà nguội ngắt trong khi suy nghĩ, xong nó nói dối: “Buổi sáng con được một con cú từ giáo sư Moody, thư viết là giáo sư đó muốn thảo luận với con về bài thi đầu tiên. Con vừa mới trở về.”

Harry chợt nhận ra là Hermione hoàn toàn không tin chuyện đó, nhưng khi cô bé mở miệng Ron thúc cùi chỏ vô cô bé để bắt nó im đi, rồi nói lớn: “Thì ra là vậy! Hèn gì tụi mình không tìm được bồ. Lẽ ra mình nên đi thăm giáo sư Moody tìm bồ.”

“Harry à, cháu phải thận trọng mới được. Đừng để các bạn của cháu lo âu như vậy nữa, lần tới viết một bức thư cho bạn bè biết cháu đi đâu rồi. Hơn nữa, cháu liệu hồn không đi chỗ nào một mình hết, để phòng trường hợp cái gì đó xảy ra.” Hagrid nói, như thể chuyện này rất trầm trọng. “Vừa rồi tụi nó xém khiến bác lo ngại hết sức à.”

Harry hơi bực mình, nó đã lên mười bốn tuổi rồi, nhưng mọi người vẫn còn đối xử nó như một đứa trẻ con. Nó đủ tuổi để đối phó với một con rồng, mà không đủ tuổi tuỳ ý ra khỏi lâu đài?

“Không sao đâu, Hagrid!” Ron nói ngay và đứng lên, “Lẽ ra mình không nên phản ứng quá dữ dội như vậy! Harry, hay là tụi mình về phòng sinh hoạt xem xét trứng vàng đó một lần nữa? Tối hôm qua không kịp nghiên cứu nó.”

Vậy một lát sau, tụi nó ra khỏi căn chòi của lão Hagrid và bắt đầu bước về phía lâu đài. Bây giờ gió lại lớn hơn, nên Harry cảm thấy lạnh buốt, bao tử cũng cồn cào vì chưa kịp ăn bữa trưa.

“Harry, bồ thực sự đi đâu vậy?” Ron hỏi một cách hồi hộp ngay khi bọn chúng ra khỏi tầm nghe của lão Hagrid.

“Harry! Bồ khiến tụi mình lo lắng quá! Sao bồ có thể cúp học?” Hermione hỏi.

“Đi thăm làng Hogsmeade.” Harry nói như thể chuyện đó rất bình thường.

Hermione đứng sững lại, trông rất sửng sốt. “Hả? Nhưng … sao …? Harry ơi, bồ cố tình cúp học và lẻn ra lâu đài? Bồ chưa từng cúp học bao giờ!”

Ron thì xuýt xoa và nhìn Harry với vẻ hơi ngưỡng mộ, “Ủa, thiệt hả? Nghe thấy như anh Fred và anh George!” Bỗng nhiên, Ron toét miệng cười và quay về phía Hermione, nói tiếp: “Giữa tụi mình thì bồ là người đầu tiên cúp học môn đó. Năm ngoái bồ cũng cúp học môn Bùa mê, nhớ chưa?”

Gương mặt của Hermione chợt ửng đỏ, cô bé nói ngay: “Đó … thôi, môn học đó thiệt không đáng học… Nhưng…”

Ron sặc cười, ngắt lời Hermione và tiếp tục nói: “Chắc là Harry vẫn còn muốn ăn mừng hả? Bạn ấy đã đối phó một con rồng khủng khiếp đáng sợ. Chắc là chuyện đó cảm thấy như trút được gánh nặng. Harry xứng đáng đi ăn mừng.”

“Anh Fred và anh George cũng nói vậy.” Harry nói.

Ron và Hermione đều quay lại nhìn Harry hơi bối rối, nhưng Harry lạnh và đói, nói: “Thôi, đi ăn trưa.” Rồi tiếp tục về phía lâu đài.

Ron và Hermione bắt kịp Harry, Ron hỏi: “Hai ảnh sao?”

“Mình đi thăm làng Hogsmeade cùng anh Fred và anh George.” Harry giải thích. “Hai ảnh muốn tiếp tục ăn mừng với mình.”

Bọn chúng tiếp tục bước nhanh về phía lâu đài trong sự im lặng, khi tới cửa chính thì Ron mới nói một cách khác thường: “Thì ra là vậy. Chắc là … hai ảnh thuyết phục bồ đi cùng hả? Hèn gì khi mình quay lại đánh thức bồ, bồ đã đi mất.”

Hermione thì nói vẻ không tán thành: “Mình đồng ý là bồ xứng đáng ăn mừng, nhưng Harry ơi, hai ảnh gây ảnh hưởng xấu. Đừng để hai ảnh thuyết phục bồ rằng việc cúp học là vô hại. Năm tới tụi mình sẽ thi PTTĐ!”

Tụi nó vô lâu đài và bước vô Đại Sảnh Đường để Harry có thể ăn trưa. Harry hơi ngạc nhiên thấy Ron không phản ứng gì hết sau khi Hermione nói như vậy, nên nó vừa ngồi xuống vừa thì thầm: “Mình biết. Việc cúp học dĩ nhiên là ý của hai ảnh.”

Tuy bây giờ không có rất nhiều học sinh trong Đại Sảnh Đường nữa, nhưng trên bàn dài món đồ còn ê hề, quang cảnh vẫn còn náo nhiệt, những học sinh khác đều mải nói chuyện. Harry chụp lấy một chén cơm và bắt đầu ngốn ngấu những đồ ăn trong tầm tay trong khi Ron và Hermione (mà ngồi đối diện Harry) cứ nhìn nó một cách im lặng. Nhưng, ngay lúc đó, tiếng của một người nam sinh nào đó khiến Harry xém nghẹn thức ăn.

“Harry, tụi anh tưởng là em đã ăn xong lâu rồi.” Là tiếng của Fred. Harry chưa kịp phản ứng thì nó đã cảm thấy một bàn tay xoa đầu nó rồi Fred ngồi xuống ngay bên trái nó.

Harry cảm thấy mặt mày ửng đỏ lên, và một cảm giác sung sướng lăn từ đầu nó dọc xương sống đến hai chân nó khiến nó rùng mình vì khoái cảm. Nó phải hết sức mới nhịn được tiếng rên rỉ đi theo sự rùng mình ấy. Nó chưa kịp quay đầu về phía Fred thì George đã đặt một dĩa chất đầy bánh kếp ngay bên phải Harry và ngồi xuống, nói: “Quán quân của nhà Gryffindor có cần cái gì đó không?”

Ron sặc cười trong khi Harry vẫn còn cảm thấy bối rối, tim nó đập rộn ràng.

“Sao hai anh chưa từng rủ em đi thăm làng Hogsmeade cùng với hai anh?” Ron hỏi.

Tựa như trả lời của Fred chỉ chọc Ron, nhưng Harry không nghe thấy lời nào nữa. Nó đang thử kiềm chế nỗi lòng của mình, nó bắt đầu ghét chính mình rồi. Sau khi chuyện mà nó đã nhìn thấy trong phòng thay đồ ngày hôm đó, mỗi lần anh Fred và George đến gần Harry nó liền trỏ nên mắc cỡ và bối rối như vậy! Vừa mới đã trở nên kích động đến nỗi xém bị đánh xỉu tuột xuống ghế như chết.

Khi hơi thở của Harry bình thường lại thì nó mới để ý đến là mọi người đang chăm chăm nhìn nó.

“Sao?” Harry hỏi một cách lo âu.

“Bồ có sao không?” Hermione lại hỏi, “Trông vẻ không khoẻ rồi. Từ hôm qua trước khi đi thi đấu bồ đã hơi … kỳ lạ. Có lẽ bồ nên đi gặp bà Pomfrey?”

Harry liền nói dối: “Không sao đâu, mình nghĩ là đêm qua mình không được ngủ ngon thôi.”

Ron chợt mở mắt to hơn, nói: “Ừ… Thiệt là đêm qua Harry cứ trăn trở trên giường.” Bây giờ cậu ấy quay nhìn Hermione, tiếp tục nói: “Sáng nay mình đã nói với bồ là hôm nay Harry phải ngủ dậy trễ hơn mà.”

“Thì ra là vậy.” Hermione nói, “Sau khi thử thách khủng khiếp đó, lẽ ra bà Pomfrey nên cho bồ một thuốc ngủ không chiêm bao.”

“Ừ …”


Sau khi ăn xong thì tụi nhỏ về phòng sinh hoạt trong tháp Gryffindor để xem xét quả trứng vàng đó y như tụi nó đã bảo Hagrid, nhưng tụi nó không phát hiện được gì hết ngoại trừ tiếng khóc la om sòm, rồi buổi tối đó tụi nó cùng vô lớp môn Thiên văn học. Sau đó, tụi nó lại về phòng sinh hoạt, ngồi bên lò sưởi tiếp tục viết cho xong bài luận văn Lịch sử Pháp thuật.

Khi Harry viết xong bài luận văn thì hai anh em sinh đôi lại thu hút sự chú ý của nó. Nó ngước mặt ra khỏi bài luận và thấy anh Fred và George xuống cầu thang, Fred cầm một cái rổ bằng gỗ. Hai anh ấy bước đến Lee Jordan, và bắt đầu nói chuyện một cách linh động. Harry cứ hau háu nhìn hai anh ấy. Tuy sáng nay chuyện thủ dâm với Ron khiến nó bây giờ không tưởng tượng chuyện làm tính với hai anh ấy mỗi khi nó nhìn thấy hai anh ấy nữa, nhưng một quyền lực nào đó trong tim nó vẫn còn khiến nó muốn tiếp tục ngó hai anh ấy một cách mơ màng, muốn đến gần hai anh ấy hơn nữa.

Nó không tự kiềm chế được nữa, quay nhìn về phía Ron và Hermione. Cô bé bây giờ đang mải dò lại bài luận văn cho Ron, cho nên Harry đứng lên và bước phía hai anh ấy.

“Chào các anh.” Harry nói, cảm thấy hơi xấu hổ vì việc trở nên bối rối lúc ăn bữa trưa, nhưng vẫn bình tĩnh.

“Harry!” Lee Jordan nói và tươi cười, “Hôm qua buổi diễn của em thật xuất sắc!”

“Harry!” Fred quay lại và nhe răng cười.

“Harry!” George cũng quay lại, trông vẻ hơi kinh ngạc. “Sao? Có muốn giúp tụi anh với nghiên cứu cái này không?”

“Nghiên cứu?” Harry hỏi, tò mò nhìn về phía cái rổ trong tay Fred. “Cái rổ đó chứa cái gì?”

“Harry, đây là phát minh mới nhất của tụi anh.” Fred giải thích và đặt một bàn tay lên nắp đậy rổ, “Tụi anh vốn định thực hành chúng trong hoàn cảnh thực tế ngay đêm qua, nhưng việc em đứng đầu bảng và ăn mừng khiến tụi anh quên béng chuyện đó.”

Nói xong, Fred mở nắp rổ và cho Harry coi. Thì ra là … những bánh nhỏ?

“Em không hiểu.” Harry nói ngay. “Em không biết là tụi anh biết nấu ăn.”

Fred và George cùng cười ầm ĩ, rồi nói nhỏ, chỉ cho Harry và Lee có thể nghe: “Harry à, đây là Bánh kem Hoàng yến. Nếu em mà ăn một cái, em sẽ biến hình thành một con chim hoàng yến.”

“Thiệt hả?” Harry chợt mở mắt to hơn, cảm thấy kích động lên. “Ủa, em không tin! Biến hình là phép thuật phức tạp nhất … sao ém bùa một cái bánh như vậy được hả?”

George nháy mắt. “Tụi anh đã thí nghiệm với nhau mấy lần, hiểu quả hoàn hảo.”

Harry không thể không nghĩ đến những chuyện không nên nghĩ khi nghe lời “thí nghiệm với nhau” của George.

Fred nói tiếp: “Harry à, tụi anh bây giờ cần một đối tượng thử nghiệm mới, trong một hoàn cảnh công cộng, y như một cuộc thăm dò công cộng.”

Tim của Harry bỗng nhiên đập loạn xạ, nó định nói là nó sẵn sàng thử nghiệm, nhưng…

George tiếp tục nói, “Tụi anh đương nhiên không muốn khiến em biến hình thành một con chim hoàng yến trước mặt cả học sinh nhà Gryffindor. Em là quán quân của nhà Gryffindor, chuyện đó đâu có được.”

“Nhưng, trong phòng sinh hoạt này thực sự có một học sinh nào đó tụi anh thực sự muốn sử dụng như đối tượng thử nghiệm.” Fred lấy một cái Bánh kem Hoàng Yến. “Là thằng em của tụi anh.”

“Ron!?” Harry nói ngay, nó quay nhìn về phía Ron và Hermione, hai bạn đó vẫn đang làm bài luận văn.

Đến lúc này, Lee đã bắt đầu cười hì hì. George thì bắt lấy cái bánh đó, tiếp tục giải thích, “Vấn đề là tụi anh không thể nào thuyết phục thằng em đó ăn cái gì mà tụi anh cho nó. Thiệt là ẻm không đến nỗi ngu ngốc vầy chứ.”

“Nhưng nếu là em mà tặng cho nó một cái Bánh kem Hoàng yến thì … tụi anh chắc là nó sẽ ăn liền.” Fred nói xong kế hoặc của tụi ảnh và tựa vào tượng sau lưng anh ấy.

Harry thì cảm thấy hơi do dự và tội lỗi. Nó và Ron vừa mới khôi phục được tình bạn … và bây giờ … “À …. Biến hình đó sẽ gây đau đớn không?”

“Tuyệt đối không đau.” Fred nói đơn giản.

“Hiệu quả kéo dài bao lâu?” Harry lại hỏi.

“Chỉ một phút. Nó sẽ tự động biến hình lại.” George đáp.

“Được rồi.” Harry nói, nếu không đau thì chắc chắn không sao đâu? “Em sẽ thuyết phục Ron ăn nó giùm các anh.”

“Tuyệt vời.” George nói và mặt mày anh giãn ra thành một nụ cười mà khiến trái tim của Harry chợt nhảy đập mạnh.

Harry nhe răng cười, chụp lấy cái bánh kem và quay lại về phía Ron và Hermione. Hình như hai bạn đó sắp sửa làm xong, tại vì Ron đã bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của cậu ấy, và Hermione thì ngồi lại đọc một quyển sách coi bộ rất phức tạp tựa đề là “Thuốc dược Tuyệt hảo.”

“À mình hoàn toàn quên béng chuyện này.” Harry vừa nói vừa ngồi xuống sát bên cạnh Ron, giả bộ là nó vừa mới lấy ra cái bánh kem đó từ túi quần của nó. “Sáng nay mình mua cái bánh này trong làng Hogsmeade. Mình vốn định tặng cho bồ.”

Ron quay nhìn cái bánh kem Hoàng Yến, tươi cười nói: “Tuyệt! Giờ mình thực sự muốn ăn cái gì đó.”

Ron không do dự gì hết, nuốt ngay cả bánh kem đó. “Cám ơn bồ!” Cậu ấy vừa mới nói xong, bang! Ngay lập tức, một vụ nổ ầm ĩ vang lên, và Ron đã biến hình thành một con chim hoàng yến màu cam. Tất cả học sinh trong phòng sinh hoạt đều quay lại ngó con chim cứ bay trong không trung. Ngay cả con mèo Crookshanks, vừa mới cứ ngủ say bên cạnh lò sưởi bây giờ tỉnh táo lại, đang trợn mắt chăm chú nhìn con chim, y như một con cọp sắp sửa tiến công.

Hermione đứng lên kinh ngạc, “Cái gì vậy?”

Harry cũng rất kinh ngạc. Nó không thể tin được bánh kem biến hình của hai anh em sinh đôi thì ra thành công. Mấy giây sau, khi Harry đã bắt đầu lo lắng về khả năng Ron không thể biến hình lại thì một vụ nổ lại vang lên và con chim đã biến hình lại thành Ron mà ngã xuống trên ghế bành.

Khi thấy con chim trở thành Ron, tất cả học sinh đều cười lên một cách ầm ĩ, ngay cả Hermione cũng cười hì hì.

Ron thì ngồi lên ngay, nhìn quanh nói khàn khàn: “Ủa, mình vừa mới thiệt là một con chim hay sao chứ?”

Fred và George bước đến bên cạnh Ron, ưỡn ngực ra một cách tự hào và thông báo: “Bánh kem Hoàng yến đây! George và tôi đã phát minh ra! Bảy Sickle một bánh, mại dô!”

Rất nhiều học sinh bước gần hỏi hai anh em sinh đôi về cái bánh kem Hoàng Yến, và cũng hỏi Ron về việc trở thành một con chim. Hình như Ron thưởng thức sự chú ý đó, cho nên một lát sau cậu ấy cũng cười xoà theo mọi người.

Hermione thì cứ hỏi hai anh em sinh đôi bằng cách nào làm được một cái bánh mà có thể khiến người khác biến hình. Theo ý cô bé, việc này hơi giống như Thuốc Đa dịch, nhưng anh Fred và George cứ phủ nhận là liệu hai anh có biết công thức của thuốc đó.

Một phút sau, anh Fred thoát ra đám đông bước đến bên cạnh Harry, nói đầy ấn tượng: “Tuyệt, cám ơn em đã thuyết phục thằng em đó.” Fred toét miệng cười, tiếp tục nói: “Anh nhớ là sáng nay em đã nói rằng em muốn học về những phép thuật mà tụi anh đã sử dùng trong những sản phẩm của tụi anh. Cứ tuỳ ý hỏi nha!”

Harry suy nghĩ một lát, quyết định hỏi: “Ngay bây giờ em chỉ muốn coi những sản phẩm khác của anh thôi.”

Fred quay nhìn về phía George, anh ấy và Lee Jordan đang kiếm được đặt hàng từ những học sinh khác, rồi anh nói: “Được, việc đơn giản, Harry à. Hãy theo anh đi.”

Harry lật đật nhét bài luận văn trong túi xách của mình và đi theo Fred một cách hồi hộp. Tụi nó lên cầu thang về phòng ngủ nam sinh, qua cửa phòng ngủ của Harry tiếp tục đi lên đến lầu cao nhất. Ở đó chỉ có hai cánh cửa, và tụi nó vô cửa mà có ghi Nam Sinh Năm Thứ Sáu.

Đây là lần đầu tiên mà Harry vô phòng ngủ của hai anh em sinh đôi. Nó hồi hộp dữ dội, cửa vừa được Fred xịch mở ra và tụi nó vô là Harry ngay ngửi được mùi của anh Fred và George trong phòng. Trong phòng ngủ không có người khác, và bây giờ rất tối tăm. Harry bây giờ mới phát hiện là thời tiết đang mưa như trút nước ở ngoài và các cửa sổ đều mờ mịt. Hơn nữa, Harry không biết liệu chuyện này là vì căn phòng này tuốt trên nóc tháp Gryffindor hay sao, nhưng ở đây rất mát mẻ và rất lặng lẽ. Harry nhớ lại ngày hôm kia nghe thấy Fred nói là hai anh em sinh đôi không thể thủ dâm ở đây vì tiếng rên rỉ của George. Nó hết sức tự kiềm chế và nhịn thở.

Fred dẫn Harry đến giường của mình, và nói: “Ngồi đi.”

Harry bước đến giường và ngòi xuống trong khi gắng gượng ép mình không nghĩ đến có bao nhiêu lần Fred đã nằm trần truồng trên giường này. Trong lúc đó, Fred mở một cái rương kế bên giường, lấy ra một cái hộp lớn từ trong đó và quay về ngồi xuống bên cạnh Harry và đặt cái hộp trước mặt Harry.

“Harry à, trong hộp này có tất cả những sản phẩm mà anh và George đang khai phát dạo này.” Fred nói hơi tự hào, “Cứ tự nhiên, coi nha.”

Harry mở hộp và điều đầu tiên mà Harry nghĩ đến là Tiệm Giỡn của Zonko, trong hộp đó có rất nhiều trò bịp và trò quậy nho nhỏ. Harry nhìn thấy có mấy cái bánh kem Hoàng Yến, có những đồ nhỏ màu khác nhau giống như kẹo mà Harry biết là tuyệt đối không nên ăn, có nhiều chai nhỏ đầy thuốc dược sặc sỡ mà Harry tò mò có hiệu quả gì.

Fred lấy ra một cái kẹo màu xanh lá cây, nói: “Đây là trò quậy mới nhất mà tụi anh bắt đầu nghiên cứu. Anh nghĩ là định kêu nó ‘Cậu-không-ị'”

Harry sặc cười, “Hả? Em đã có thể tưởng tượng hiểu quả là gì.”

“Đúng vậy!” Fred nói ngay, “Phép thuật đó không đơn giản đâu, phải tiếp tục nghiên cứu. Nhưng cái đồ này thiệt thích hợp cho những kẻ thù của em.” Nói xong, Fred lại lấy ra một cái mũ bằng lông màu hồng. “Đây là mũ không đầu, đã xém sẵn sàng cho người ta coi.”

“Mũ không đầu?”

Fred nháy mắt và đeo mũ, bỗng nhiên cả cái mũ lẫn đầu của Fred biến mất.

“Ủa! Tuyệt!” Harry nói, “Sao các anh làm được những pháp thuật đặc biệt như vậy … Em không thể nào tưởng tượng được!” Harry cảm thấy càng lúc càng ngưỡng mộ hai anh em sinh đôi, không biết tại sao bà Weasley cứ coi bộ không tự hào về các anh, hiển nhiên là các anh thông minh lắm!

Fred cởi bỏ cái mũ và đầu của anh lại xuất hiện ngay lập tức. “Tuyệt cú mèo hả?”

Harry nhe răng cười và lại nhìn xuống vào các trò quậy, rồi thấy một cái mà lập tức bắt được sự chú ý của nó.

“Ủa, đây là một trái Snitch hả?” Harry hỏi và lấy ra trái Snitch đó, nhưng trong tay nó nó cảm thấy hơi kỳ lạ, hình như không phải là một trái Snitch thực tế. “À, không. Là giả mạo phải không?”

“Đúng vậy, đây là trái banh Snitch Thất Vọng. Nó có thể bay như một trái banh Snitch, nhưng ngay khi bị bắt thì sẽ biến mất.” Fred giải thích, “Đương nhiên … có thể gây ảnh hưởng xấu trong một trận đấu Quidditch, cho nên tụi anh chưa quyết định liệu nên bán không.”

Fred cứ giới thiệu các trò quậy cho Harry, có những trò quậy Fred nói là vẫn còn hơi nguy hiểm cho nên không thể sử dụng. Khoảng mười phút sau, Fred lấy ra một trò quậy cuối cùng, là một chai đầy thuốc dược màu đỏ.

“Hình như chỉ còn cái này. Harry à, là một người nam sinh, em cũng biết rằng mọc lông là một hiện tượng không thể tránh khỏi, cho nên các anh đã phát minh cái này, là Nước đốt lông.” Fred nói một cách tự hào.

Tuy những trò quậy khác đều rất tuyệt vời, nhưng là trò quậy này mà khiến Harry kích động lên nhất, trợn mắt nhìn chăm chăm vào chai đó. “Hiệu quả là…” Harry hỏi, dù nó đã có thể tưởng tượng là gì.

“Hiển nhiên, bôi một chút trên cơ thể bất cứ chỗ nào và nó sẽ đốt lông sạch sẽ một cách vĩnh viễn.” Fred giải thích, “Tụi anh nghĩ là sản phẩm này có thể bán chạy, nhưng vẫn cần rất nhiều nghiên cứu mới.”

Harry vẫn rất tò mò, hỏi: “Tại sao? Nguy hiểm hả?” Bỗng nhiên, một ý nghĩ nảy ra trong đầu nó, cho nên nó tiếp tục hỏi ngay: “Anh đã thí nghiệm trên cơ thể anh?”

Fred hơi nhăn mặt, nói: “Hơi nguy hiểm, ừ. Anh đã thí nghiệm, cho dù hiểu quả thành công nhưng cũng đốt cháy cơ thể của mình, bỏ lại một vết phỏng.”

Harry nhịn thở, mở mắt to hơn.

Fred sặc cười nói, “Nhưng mà, đó cũng là một cơ hội nghiên cứu mới. Tụi anh đã bắt đầu nghiên cứu một thuốc dược lau chùi vết phỏng. Chắc không cần phải nói, vết phỏng đó không trông cú mèo như vết thương trên đầu em. Nếu tới năm tới chưa phát minh được thuốc duộc đó thì đành đi thăm bà Pomfrey mà thôi.”

Harry tò mò quá, hỏi: “Ừ, vết phỏng ở đâu?”

Fred đáp: “Trên ngực.”

Đầu óc của Harry hình như không thể kiềm chế được nữa, nó hỏi với giọng bình thường nhất mà nó có thể: “Ừ, một vết phỏng à … Cho em coi có được không?” Tim của nó đập loạn xạ hơn, nói tiếp: “Ý em là, trước khi anh chữa nó.”

May mắn cho Harry là Fred hình như không nghĩ là câu hỏi đó kỳ lạ gì, anh ấy nhe răng cười, như thể một vết thương thực sự là một chuyện đáng tò mò, rồi cởi áo của mình ngay lập tức trước mặt Harry.

Harry không thể tin được là nó có cơ hội này, coi cơ thể của Fred như vậy, gần như vậy. Hơn nữa, nó kinh ngạc phát hiện là ngực săn chắc của Fred thực tế thực sự trụi lủi như nó đã mơ thấy trong chiêm bao (và bây giờ nó biết lý do). Có một vết phỏng màu đỏ giữa ngực của anh, nhưng trong phòng ngủ tối tăm này xém không nhìn thấy được. Hèn gì ngày hôm kia trong phòng tắm nó không chú ý đến một vết phỏng nào trên cơ thể của Fred (hơn nữa, lúc đó đôi mắt của Harry cứ ngó vào chỗ khác).

Và bây giờ, thiệt là mắt của Harry cứ xem xét cả cơ thể của Fred, không đếm xỉa gì đến vết phỏng đó. Ngay lúc đó, nó cảm thấy dương vật của nó cứng lên.

“Không đến nỗi cú mèo như vết thẹo hình tia chớp.” Fred nói hơi thất vọng.

Harry hầu như không nghe thấy gì hết, cứ chăm chú nhìn vào cơ bắp có hình hiển nhiên của Fred. Bỗng nhiên, đôi mắt của Harry quay lại vào vết phỏng và nó vọt miệng vài lời không suy nghĩ: “Cho em sờ được hông?”

Fred đã sắp sửa mặc áo lại, hỏi: “Cái gì?”

Mặt của Harry chợt ửng đỏ lên, nó cảm thấy như thể tim của nó xém nhảy ra khỏi họng của nó, nó chợt nhìn về phía hai bàn tay run rẩy của nó, lắp bắp giải thích: “Ý em là … em muốn nói là … so sánh mà … so với vết thẹo em cảm thấy như thế nào.”

Nó bối rối hết sức, tại sao em lại hỏi chuyện đó? Nó ngước nhìn vào mặt của Fred, anh ấy trông vẻ nghi ngờ và bối rối, nhưng cuối cùng, chỉ vài giây sau, anh ấy nhún vai và nói: “Anh không biết là em tò mò vết thẹo như vầy à … cũng được.. không sao hết.”

Harry không thể nhìn vào gương mặt của Fred nữa, và cũng không thể tin được những lời mà tai nó vừa nghe. Nhưng, sự bình tĩnh và sự điềm tĩnh từ ngay sau khi thủ dâm vào buổi sáng hôm đó đã hết rồi, nó nứng hết sức, và chuyện đó đã bắt đầu điều khiển nó.

Trái tim của nó đập thình thình trong lồng ngực của nó trong khi nó giơ tay phải lên và sờ được ngực của Fred, nó hầu như không cảm thấy một vết phỏng gì hết, vì nó khoái lắm cảm giác của bắp thịt chắc nịch của ngực, nó muốn chà xát cả cơ thể của Fred nhưng nó hết sức tự kiềm chế và rút tay lại từ ngực của anh.

“Sao? Không giống như vết thẹo của em chứ, phải không?” Fred vừa nói vừa mặc áo. “Ủa, Harry à em có sao không?”

Harry không thể suy nghĩ gì hết, nó nứng quá. Tuy phòng ngủ này tối tăm nhưng dương vật của nó bây giờ cứng hết sức và nó chắc chắn trán nó đã bắt đầu chảy mồ hôi. Nếu rủi mà Fred phát hiện là Harry thích anh ấy thì sao? “Chóng mặt, chắc là phải ngủ …” Harry nói dối và đứng lên, “Cám ơn anh đã cho em coi những trò quậy của anh … hẹn gặp lại!”

Xong, Harry vội vã ra khỏi phòng ngủ của Fred và trượt xuống cầu thang.

Quan Hệ Phức Tạp

Harry cảm thấy như thể vừa mới ngã xuống sàn nằm ngửa, cơ thể đau ê ẩm, chợt mở mắt nhưng có lẽ vì đầu đau hay là vì không đeo kiếng nên tất cả rất mơ hồ.

“Bồ có sao không, Harry?” Là giọng lo âu của Ron.

“Cái gì vậy?” Là tiếng sửng sốt của Seamus và Dean.

Harry chợt nhận ra là nó quay trở lại phòng ngủ trong ký túc xá ở Hogwarts, rằng mọi chuyện lúc nãy chỉ là chiêm bao, và rằng nó thực sự đang trần truồng và dương vật của nó vẫn cứng dữ dội. Trái tim của nó bỗng bắt đầu đập loạn xạ, mặt nó nóng lên, ngồi bật dậy. Nắng sáng đã bắt đầu tràn vào phòng ngủ.

Bỗng nhiên, hình ảnh mơ hồ của Ron xuất hiện trước mặt, Ron ngay lập tức lấy ra tấm chăn từ giường của Harry để che bít Harry.

“Hãy tự núp mình, nhanh lên.” Ron nói nhỏ, thở hổn hển.

Ngay lúc đó, ba người khác xuất hiện sau lưng Ron.

Harry liền nấp dưới tấm chăn, rồi duỗi tay tìm cặp kiếng của nó, nhưng nó đang kích động hết sức nên hai tay vẫn run rẩy.

“Bồ ấy không sao đâu!” Ron quay lại nhìn phía ba đứa bạn học kia và nói, giọng của nó nghe thấy hơi kỳ lạ. “Tụi bay đi ra chút đi. Đi đi!”

Tiếng mở cửa vang lên và mấy đứa kia ra khỏi phòng ngủ, rồi Ron quay lại, duỗi tay lấy ra mắt kiếng cho Harry. Đeo kiếng, Harry thấy Ron trước mặt mang áo ngủ cũ và hơi te tua, mặt mũi ửng hồng đến nỗi có màu y như mái tóc của cậu ấy.

“Ừ, bồ có sao không?” Ron nói nhỏ, lấy áo quần của Harry từ trên giường cho Harry.

Harry kích động hết sức đến nỗi không thốt lên lời nào cả. Ron vừa mới nhìn thấy nó đang cứng… Nó trần truồng như vậy, chắc là Ron ngờ Harry là một người kỳ quái? Harry nhận ra là vài giọt mồ hôi đang nhễu xuống trên trán của Ron và cậu ấy trông rất ngại ngừng.

“Ừ …”

“Hay là … mình cũng đi ra. Vậy bồ thừa lúc mặc quần áo.” Ron nói và đứng lên.

“Không sao!” Harry vọt miệng. Nó thực sự không biết tại sao nó nói vậy.

“Được …” Ron nói một cách mắc cỡ. “Cũng được … Mình chờ đây.” Nói xong, cậu ấy quay vô tường.

Harry thở dài, cố gắng bình tĩnh lại, rồi đứng lên và lật đật mặc quần. Nó không thể nào tin được là dương vật của nó vẫn còn cứng một cách bướng bỉnh. Nó vội vã mặc xong quần, rồi nó ngồi trên giường và để một cái gối trên đùi. “Được rồi…” Nó nói nhỏ, cố gắng hết sức không nghĩ đến cơ thể trần truồng của hai anh em sinh đôi trong chiêm bao lúc nãy, nhưng những hình ảnh đó cứ xuất hiện trong đầu Harry, cơ thể săn chắc đẫm mồ hôi của hai anh ấy, chuối rất lớn và dầy của hai anh ấy … Nó không thể tiếp tục sống như vậy … nó nên làm gì đây?

Nó tiếp tục thở hổn hển, lấy ra chiếc áo của mình.

Harry vừa tròng áo vào thì Ron đã quay lại, bước tới giường của cậu ấy đối diện Harry và ngồi xuống. Thấy cái gối trên đùi của Harry, mặt của cậu ấy nổi ửng đỏ lên.

“Ừ … vẫn còn như vậy hả?” Ron ngượng ngập nói. “Không sao đâu … mình thường xuyên cũng như vậy … không có lý do gì cảm thấy xấu hổ, má cũng nói vầy với mình.” Rồi cậu ấy ngập ngừng một lát, tiếp tục nói: “Hay là mình đi ra chút, vậy bồ có thể giải quyết chuyện đó hả?”

“Giải quyết…?” Harry ngó Ron trân trân. Những hình ảnh trơ trẽn về hai anh em sinh đôi cứ hiện ra trong đầu Harry như một chương trình truyền hình hoang đường.

“Ừ … bồ biết … ý mình là … tự sướng cái … ừ …” Ron lắp bắp nói một cách e dè, “Chắc là bồ biết? Nhưng, dì dượng của bồ chắc chắn không nói chuyện này với bồ … và bồ không có anh trai …”

Harry bỗng nhận ra ý của Ron là gì; nó thực sự không có anh trai, và dì dượng của nó cũng không quan tâm nó, nhưng nó nghĩ đến Fred và George thủ dâm với nhau. Giá mà nó có thể làm tình với hai anh ấy… Một mình “tự sướng” nghe thấy không hay gì cả.

Thấy Harry chưa phản ứng, Ron thở dài, rồi tiếp tục nói một cách bình tĩnh hơn: “Ừ … bây giờ nghĩ cho kỹ, chắc là bồ không biết hả? Gia đình mình quá nhiều anh trai, không thể không biết, nhưng bồ … ừ, mình có thể dạy bồ cách tự sướng, nếu bồ không phiền…”

Harry trợn mắt nhìn Ron, không thể tin được. Chắc là có sự nhầm lẫn à … Hình ảnh của Fred và George thủ dâm với nhau lại xuất hiện trong đầu Harry, khiến dương vật của nó cứng chặt đến nỗi hơi đau trong quần của nó. Trước đây Harry chưa từng thủ dâm, nhưng trước đây Harry chưa từng cảm thấy nứng như dạo gần đây!

Harry không biết tự sướng sao có thể bớt nứng đi, chỉ hỏi: “Chắc chắn sẽ giải quyết chuyện này?”

Ron đứng hẳn lên, đũng quần của cậu ấy trước mặt Harry, và Harry chợt nhận ra rằng căn cứ vào chỗ phồng lên trong quần ngủ của Ron, là cậu ấy cũng cứng lắm. Thấy chỗ phồng lên trong quần ngủ của Ron lớn như vậy, đến nỗi Harry ngại dương vật của cậu ấy sẽ xé một cái lỗ qua cái quần te tua, Harry cũng không thể không thắc mắc liệu tất cả anh em Weasley đều có kích thước lớn như vậy. Những ý tưởng này khiến Harry cảm thấy nứng lắm, đến nỗi hai tay hơi run rẩy.

“Chắc chắn.” Ron nói nhỏ, thấy Harry đang trợn mắt nhìn phía đũng quần của cậu ấy bèn nói: “Coi nè. Thực sự rất tự nhiên. Ở nhà mình đã thấy các anh trai mình như vầy rất nhiều lần…”

“Được…” Harry nuốt cái ực, bèn quăng cái gối sang một bên.

Harry nhìn xuống phía chỗ phồng lên trong quần của nó. Giá mà trước mặt là Fred và George đang đề nghị dạy Harry cách làm tình! Nghĩ đến chuyện đó, dương vật của Harry co giật trong quần.

Ron cười yếu ớt, tiếp tục nói nhỏ: “Chắc là một chiêm bao tuyệt vời khiến bồ nứng như vậy hả? Tin lời mình nha. Bồ thà tự sướng còn hơn, kẻo cả ngày không thể tập trung, và tối nay đi ngủ lại mơ thấy những hình ảnh đó, cả đêm trăn trở một lần nữa. Bồ coi bộ cần gấp chuyện này.”

“Được rồi, bồ định làm gì…?”

Ron nhìn phía cửa phòng ngủ khép một chút, bèn nói: “Có lẽ nên làm chuyện này dưới áo khoác tàng hình của bồ. Chắc là ba bạn đó đã đi ăn bữa sáng, nhưng mà …” Nói xong, cậu ấy mở rương của Harry và lấy ra tấm áo khoác đó, bèn ngồi xuống trên giường của Harry, ngay sát bên cạnh Harry, rồi quăng tấm áo khoác tàng hình trùm qua hai người.

“Đừng căng thẳng nữa…” Ron nói nhỏ trong áo khoác tàng hình. “Chuyện này thực sự hay lắm, mình tự sướng ít ra cách ngày một lần.”

“Được, bắt đầu hả?” Harry thở dài.

“Ừ …” Ron nói, rồi kéo quần xuống. Dương vật của Ron được thả ra khỏi quần chặt của cậu ấy bỗng nhiên đứng lên, như một cây đũa phép dầy chĩa thẳng lên trần nhà. Harry trợn mắt nhìn dương vật của Ron chằm chằm, thực sự rất giống như dương vật của hai anh em sinh đôi! Kích thước lớn như vậy, khiến Harry cảm thấy kích động hơn, nó chưa từng biết là nó ưa thích chuyện này như vậy, nó cứ nhìn không được dứt mắt ra khỏi dương vật của Ron.

“Đến lượt bồ rồi…” Ron nhắc nhở Harry.

Harry chợt phản ứng lại, kéo quần của mình xuống. Bây giờ nó thực sự rất muốn Ron thấy dương vật của mình, muốn Ron so sánh hai dương vật coi dương vật của Harry khiêm tốn hơn bao nhiêu.

Dương vật của Harry được thả ra cũng đứng lên ngay bên cạnh dương vật của Ron, như thể một cây đũa phép ngắn hơn, nhưng dương vật của Harry thì ướt nhẹp.

Ron nhìn phía dương vật của Harry, nhưng không nói gì cả, chỉ nói tiếp: “Được rồi, tự sướng như vầy …” Cậu ấy duỗi tay níu chặt dương vật của Harry, Harry chợt rên rỉ lên, cảm thấy dương vật bây giờ rất dễ chịu. Nó thấy tay của Ron, bắt đầu tưởng tượng là tay của Fred.

“Ủa, chuối bồ đã dính đầy nước nhờn vậy … chắc là nứng hết sức hả?” Ron nói, bàn tay của Ron suýt nữa che bít cả dương vật hơi ngắn của Harry. “Làm như vầy…” Ron nói xong, bắt đầu từ từ thủ dâm cho Harry, và tiếng rên rỉ của Harry nổi lớn lên.

“Ừ, nếu bồ không phiền, bồ cũng có thể tập với chuối mình.” Ron nói, và Harry liền duỗi tay níu chặt dương vật của Ron. Nó trợn mắt coi, chắc là nó phải dùng hai tay mới cầm được dương vật lớn như vậy. Nó bắt chước làm theo như Ron, thủ dâm cho cậu ấy, cảm giác sờ thấy khiến Harry kích động hơn nhiều, trong tay của nó, dương vật của Ron ngay cả cảm thấy lớn hơn nó tưởng tượng, dày hơn và cũng nóng hơn.

Thấy lông mu màu cam, dương vật lớn như vậy, Harry cứ tưởng tượng là dương vật của George, ý tưởng đó khiến nó kích động dữ dội. Rồi, vài giây sau, Harry chợt cảm thấy rất kỳ lạ. Cảm giác dễ chịu đó bây giờ lan khắp toàn thân như một kiểu bùng nổ khoái cảm tình dục xảy ra sâu tuốt trong lòng Harry, rồi dương vật của nó bắt đầu xuất tinh, và tiếng rên rỉ của Harry càng lúc càng lớn.

Vài giây sau, áo của Harry đầm đìa tinh dịch, và bàn tay của Ron cũng dính đầy tinh dịch. Trước đây, Harry thực sự bị mộng tinh mấy lần (như ngày hôm qua), nhưng bây giờ số lượng tinh dịch ít ra là gấp ba bình thường. Nó sửng sốt hết sức, đến nỗi nó không nhận ra là nó vẫn đang thủ dâm cho Ron và Ron đã bắt đầu rên rỉ, bắt đầu xuất tinh. Nó cảm thấy hình như sự kích động đang tiêu tan rồi.

“Được rồi.” Ron níu lấy bàn tay của Harry, và Harry chợt phản ứng lại, nhìn phía dương vật ướt nhẹp của Ron, và bàn tay dính đầy tinh dịch của mình, rồi Harry buông tay, thở hổn hển.

Nó cảm thấy như thể việc xuất tinh xoá bớt cảm giác căng thẳng và kích động của nó, và cũng xoá bỏ những hình ảnh trơ trẽn trong đầu nó rồi.

“Chờ chút, phải chùi sạch.” Ron nói, nhìn phía cửa phòng ngủ, rồi kéo quần lên, đứng lên ra khỏi áo khoác tàng hình, lượm cây đũa phép của cậu ấy, rồi vẫy đũa phép một chút và tinh dịch trên áo và bàn tay của Harry được chùi rửa sạch sẽ.

Đây là một chuyện tuyệt vời. Nó cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều rồi. Nó chắc chắn là không bao giờ sẽ quên ký ức về lần đầu tiên thủ dâm đây.

Ron kéo áo khoác tàng hình xuống, thấy mặt mũi của Harry bèn mỉm cười. “Không cần hỏi liệu bồ thích không. Kéo quần lên đi.”

Harry nhận ra là mặt mũi của Ron vẫn ửng đỏ, và mồ hôi rịn thành những chuỗi hột trên trán của cậu ấy.

“Cám ơn bồ.” Harry nói yếu ớt và từ từ kéo quần lên che bít dương vật nhỏ và mềm nhũn của mình. Nó thực sự không biết làm sao giải thích chuyện vừa xảy ra, nhưng nó cảm thấy hơi buồn ngủ, như thể gần đây nó thực sự không được ngủ ngon, quyết định không quan tâm chuyện đó. “Mình cảm thấy tốt hơn.”

Bỗng nhiên, nó cảm thấy ấm áp trên giường của nó. Như thể vừa mới ra khỏi một nơi lạnh thấu xương đến giường ấm áp êm ái nhất thế giới.

“Buồn ngủ à? Được, vẫn còn sớm. Mình đi ăn bữa sáng, rồi khi môn Tiên tri sắp bắt đầu thì quay lại đánh thức bồ, được không?” Ron nói và bắt đầu thay đồ.

“Được …” Lời vừa vọt miệng, tất cả trở nên tối đi.


Harry ngủ rất ngon, nhưng cũng rất ngắn, vì một lát sau mấy tiếng quen thuộc lọt lỗ tai Harry khiến nó chợt thức giấc.

“Thời tiết tuyệt vời như vầy, nên đi ra chơi hả?” Là tiếng của Fred.

“Ừ, tao vẫn cảm thấy muốn tiếp tục ăn mừng! Kệ xác chuyện vô lớp.” George nói.

Harry chợt ngồi dậy, mở mắt ra. Là hai anh em sinh đôi. Tuy nó đã cảm thấy bình tĩnh hơn, nhưng nó vẫn muốn thấy hai anh ấy, muốn nói chuyện với hai anh ấy, và cũng muốn biết hai anh ấy định đi đâu.

Nó đứng lên, bước đến rương của mình, và thấy tấm áo khoác tàng hình được Ron xếp gọn trong đó. Nó ngần ngừ. Tiếng bước chân vang lên từ ngay bên ngoài cửa phòng ngủ.

Nó quyết định không len lén theo hai anh ấy nữa, bèn lật đật thay quần áo, rồi ra khỏi phòng ngủ. Rồi, nó chạy xuống cầu thang vô phòng sinh hoạt của nhà Gryffindor. Trong đó bây giờ không có nhiều học sinh khác, và hai anh em sinh đôi đang đi về phía lối ra vào.

“Hai anh ơi!” Harry vọt miệng kêu, bỗng nhận ra là nó không biết muốn nói gì với hai anh ấy, bèn đứng sững lại, cảm thấy mặt nóng lên.

Fred và George quay lại, hai người thấy Harry, rồi mỉm cười bước về phía nó.

“Harry thân mến!” Fred nói và nháy mắt.

“Harry quán quân của nhà Gryffindor.” George tiếp tục nói, “Cần sự giúp đỡ của các người hâm mộ hả?”

Harry chợt ửng hồng. “Không sao …” Nó cuối cùng nói.

Fred và George trao với nhau một cái nhìn đầy ý nghĩa, rồi Fred hỏi một cách nghiêm túc hơn: “Có phải lại là thằng em đó của tụi anh nữa hả?”

“Harry à,” George bước tới bên cạnh Harry và quàng một cánh tay trên vai nó. “Hay là em đi với tụi anh hả? Thăm làng Hogsmeade đi.”

Harry cảm thấy tim đập loạn xạ lên. Nó ngửi được một mùi hương hoa nào đó rất hấp dẫn mà Harry nhớ đã từng ngửi ở trang trại Hang Sóc từ cơ thể George, và cũng có một mùi xà bông mà khiến não nghịch ngợm của nó bắt đầu tưởng tượng chuyện hai anh ấy tắm với nhau. Nó kích động đến nỗi đầu gối nó hơi khuỵu xuống

Nó muốn trả lời câu hỏi của George, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng.

Vào lúc này, Fred cũng bước tới bên cạnh Harry, quàng đặt tay trên vai Harry, và hai người dìu Harry nhắm hướng cái lỗ chân dung Bà Béo. “Thôi đi. Sau khi hôm qua, em cũng cần nghỉ ngơi chút. Một chai Bia bơ sẽ giúp em.”

“Nhưng …” Harry thốt được một lời.

“Nhưng sao?” Fred và George đồng thời hỏi nhanh.

“Em phải vô lớp học môn Tiên tri.” Harry nói trong khi hai anh ấy đẩy nó ra khỏi phòng sinh hoạt và dìu nó đi dọc một hành lang trống rỗng.

“Tầm bậy!” Fred vọt miệng.

“Trên đời này không có người nào thực sự phải vô lớp học đó.” George nói tiếp.

“Nhưng em sẽ gặp rắc rối … tấm bản đồ của đạo tặc vẫn trong rương em.” Harry nói trong khi ba người bước gần một góc, và Harry cứ sợ là ông giám thị Filch sẽ xuất hiện từ góc tường phía trước.

“Việc tầm thường, Harry.” Hai anh ấy cười ầm ĩ một chút, rồi Fred giơ lên bàn tay trải mà không đặt trên vai Harry, vẫy vẫy cây đũa phép và nói: “Homenum Revelio.”

Không có gì xảy ra.

“Thấy không? Tụi anh không cần tấm bản đồ đó nữa, Harry.” George nói nhỏ, tiếp tục dìu Harry đi dọc hành lang. “Tụi anh biết em cần, đó là lý do mới đưa cho em.”

Một lát sau, Fred nói một cách nghiêm túc: “Peeves đang đi về phía tụi mình.”

Harry chợt nghĩ đến tấm áo khoác tàng hình vẫn được xếp gọn trong rương của mình. Nhưng, vào lúc này lần lượt George giơ bàn tay phải lên, vẫy vẫy đũa phép trước mặt ba người và nói: “Evanescimus.”

Một cảm giác kỳ lạ và hơi lạnh lan khắp toàn thân của Harry. Nó nhìn quanh, không thấy hai anh ấy, và cũng không thấy bản thân. Nhưng, nó không kịp nói gì cả, Peeves xuất hiện từ trần nhà và nhào xuống, nhưng hiển nhiên không thấy gì cả, rồi con ma ấy ngừng trên không trung cứ nhìn phía ba người, nhưng không làm gì cả.

Fred vẫy cây đũa phép phía bức tường bên trải, rồi bỗng nhiên vang lên tiếng cười hình như thuộc về những cô bé nhỏ từ phía đó. Nghe thấy tiếng cười đó, Peeves bỗng mỉm cười một cách nghịch ngợm, đi qua ba người và chui qua bức tường đó.

Harry đang thắc mắc Fred vừa mới làm gì cho những cô bé đó, và hình như hai anh ấy nhận ra đó, vì George thì thầm vào tai Harry: “Bùa đánh lạc hướng thiệt tuyệt hả?”

Harry ấn tượng lắm, cứ nghĩ là bùa chú đó hữu ích lắm, thắc mắc liệu Hermione có biết nó không. Nó không nói gì, tiếp tục đi dọc những hành lang, cho đến khi ba người xuất hiện trước một bức tượng trông rất cũ bằng cẩm thạch mà Harry chưa từng nhìn thấy. Fred vẫy cây đũa phép một cái và bức tượng bước sang bên, hiện ra một lỗ ra vào nho nhỏ.

Đây là một địa đạo tối tăm nhưng đủ rộng để ba người có thể đứng hẳn. Khi bức tượng bít lại lỗ ra vào, George vẫy cây đũa phép một cái, nói: “Lumos.”

Rồi, cả địa đạo được chiếu sáng rạng rỡ bằng đầu đũa phép của George. Fred cũng vẫy cây đũa phép, rồi cảm giác kỳ lạ đó bị xoá bớt. Harry lại nhìn thấy bản thân.

Bây giờ hai anh ấy rút tay lại từ vai của Harry và bắt đầu đi dọc địa đạo.

Có lẽ Harry phải bỏ hai anh ấy và chuồn đây đi vô lớp. Nhưng, đến nước này, nó không muốn trở về. Nó thừa biết rõ là nếu nó quay lại không theo hai anh ấy, thì nó sẽ hối tiếc dữ dội. Nên nó quyết định theo hai anh ấy.

“Hai anh đi đâu vậy?” Harry hỏi khi thấy ánh sáng từ một lối ra vào ở cuối địa đạo.

“Dĩ nhiên là Ba Cây Chổi Thần.” Fred nói.

“Nếu một giáo sư nào có mặt ở đó …” Harry bắt đầu nói, nhưng George không để nó nói xong.

“Thứ tư buổi sáng, yên tâm đi.” George nói, “Với tụi mình, em không có lý do gì bận tâm gặp chuyện rắc rối.”

Nói xong, hai anh ấy cười ầm ĩ.

Chui qua lối ra vào đó, ba người xuất hiện bên hông một ngọn núi nhỏ ngay ở bên ngoài làng Hogsmeade. Harry ngạc nhiên phát hiện rằng, vừa bước ra địa đạo thì lối ra vào biến mất. Nó chắc chắn là nó giống như lối ra vào ở sân ga số chín ba phần tư.

Một lát sau, ba người vào tiệm Ba Cây Chổi Thần, và Harry cùng George ngồi xuống bên cạnh một cái bàn tuốt ở cuối tiệm. Harry ngạc nhiên phát hiện là trong đó có rất nhiều người khác, nhưng không có giáo sư nào của Hogwarts.

Chỉ vài giây sau, Fred xuất hiện, trong tay cầm ba chai Bia Bơ và đặt chúng trên bàn. Ngồi xuống, anh ấy nói: “Đây là phần thưởng cho sự thi hành xuất sắc của hôm qua, Harry.”

Harry tự nhủ phải nói lời cám ơn cho Ron một lần nữa. Nếu buổi sáng nó không hề tự sướng thì bây giờ nó thực sự không thể nói chuyện một cách bình thường với hai anh em sinh đôi.

“Cám ơn hai anh. Nhưng, đó chỉ là sự may mắn mà thôi.” Harry nói tiếp bằng giọng đầy ngưỡng mộ, “Em nghĩ là hai anh mới xuất sắc. Bùa đánh lạc hướng và bùa mất ảo tưởng đó ấn tượng lắm!”

“Đừng khiêm tốn nữa, Harry.” Fred nói, “Hôm qua em bay rất hay. Kỹ năng bay của em trong trường ắt là vô địch.”

Harry cảm thấy hơi ửng hồng, không nói gì cả.

“Coi nè, khi được nịnh nọt nổi ửng hồng lên như vầy.” George uống một ngụm bia bơ và cười nói. “Thiệt là dễ thương.”

Harry nhịn thở.

“Được rồi. Không giỡn nữa rồi.” Fred nói một cách nghiêm túc, “Hãy uống đi. Em thực sự đáng thưởng đó.”

Harry thở dài, nhe răng cười, lấy ra một chai và uống một ngụm bia bơ. Khi đồ uống thơm ngon xuống cổ họng của Harry và nó nhìn lại phía hai anh em sinh đôi đang ngồi trước mặt nó, một ý tưởng nảy ra trong đầu Harry, là chuyện này hơi giống như một cuộc hẹn hò.

Harry đóng băng một chút, rồi Fred gõ ngón tay trên cái bàn một cách nhẹ nhàng, khiến Harry giật mình.

“Được rồi. Hãy kể cho tụi mình nghe.” Fred nói, “Em hơi lạ, phải không George?”

“Ừ, có phải là vì Ron không?” George hỏi, “Ẻm không cố tình làm ngu ngốc đến nỗi đổ thừa em đã bỏ tên em vô chiếc Cốc Lửa.”

“Hay là người khác? Có phải là cần tụi mình đi đấm người nào vô mặt không?” Fred cười ầm ĩ.

“Không sao đâu!” Harry vọt miệng, “Đêm qua mình đã nói rõ, Ron đã xin lỗi. Bồ ấy thực sự rất hối lỗi vì chuyện đó…” Harry giờ thắc mắc liệu buổi sáng chuyện “tự sướng” đó chỉ là vì Ron quá hối lỗi.

“Vậy, hồi nãy chuyện kêu tụi mình là vì…?” Fred hỏi.

Harry nuốt nước miếng, nói: “Ừ, em chỉ muốn nói với hai anh là em đánh giá cao chuyện hai anh ủng hộ em trước bài thi.” Nó quyết định nói như vậy cũng được. “Thấy hai anh giơ lên tấm biểu ngữ khổng lồ đó khiến em có đủ tự tin đối phó với con rồng.”

Harry nói xong, chợt cảm thấy ửng hồng lên, tim bắt đầu đập loạn xạ hơn cả khi George nói giỡn là nó “dễ thương.” Đó là tại vì bây giờ suy nghĩ chuyện đó, nó thực sự không chắc là người giơ lên tấm biểu ngữ đó là hai anh em sinh đôi…

Fred và George nhìn nhau một chút, rồi Fred nói: “Thì ra là vầy. Rất nhiều người ủng hộ em, Harry. Em là quán quân của nhà Gryffindor!”

“Đúng vậy. Ở đó có rất nhiều người giơ biểu ngữ.” George nói, “Thằng Dean đã vẽ một tấm rất xịn, em đã thấy chưa?”

“Ừ … chưa.” Harry nói nhỏ, rồi nó uống ực cả chai bia bơ, thở dài và nói tiếp: “Vậy, em chỉ nghĩ là … em đã nhận ra là hai anh rất tuyệt, phép thuật rất ấn tượng, vậy muốn chơi cùng hai anh … thí dụ đi chơi Quidditch vào cuối tuần? Em cũng muốn biết cách làm bùa mất ảo tưởng.”

Harry nhịn thở thấy hai anh, lo ngại hai anh ấy sẽ cười nhạo nó hay nói là em nên đi chơi với Ron mới được. Nhưng, Fred và George chỉ nhe răng cười.

Fred nói: “Tuyệt. Đã lâu rồi không chơi Quidditch! Thứ bảy có được không?”

George tiếp tục nói, “Đúng vậy. Lee chưa từng muốn chơi với tụi anh, và năm này không có anh Wood cằn nhằn tụi anh đi huấn luyện nữa.”

Fred quay lại phía quầy bar và kêu lên: “Bà Rosmerta ơi. Làm ơn ba chai Bia bơ nữa.”

Harry cảm thấy sưng sướng lắm.

Bài Thi Đầu Tiên

Harry lẽo đẽo theo giáo sư McGonagall ra khỏi lâu đài, và nó không thể không nhận thấy là cô ấy hình như căng thẳng hơn Harry về chuyện này. Cô giống như Hermione cũng cho Harry biết là nơi bài thi có rất nhiều pháp sư đứng chung quanh để chế ngự tình huống, nói mà cụ Dumbledore cũng sẽ có mặt ở đó, cho nên nó không cần lo lắng gì.

Nhưng, khi cô McGonagall dắt Harry đến một lều cách chuồng rồng rất gần và để nó trước cửa lều thì nó lại bắt đầu cảm thấy lo lắng hết sức: không chỉ là những giáo sư đang lo lắng, mà còn là những quán quân khác. Nó vừa vào lều, thấy những người quán quân khác trông như thể tụi nó e là tụi nó sẽ phát oẹ nếu tụi nó mở miệng ra: không có ai dám nói gì hết. Harry chưa từng nhìn thấy Fleur trông đau khổ như vậy, Krum trông dè dặt như vậy, hoặc là Cedric trông không còn tự mãn.

Cảnh tượng này khiến Harry cảm thấy cũng lo lắng dần, nhưng nó vẫn còn nghĩ là tụi nó đáng đời chuyện này! Tụi nó đều xung phong tham gia mớ tầm xàm bá láp này, Harry thì không hề! Harry hoàn toàn bất đắc dĩ có mặt ở đây!

Một khoảnh khắc sau, Ông Bagman biểu các trò phải lựa chọn từ trong cái túi trong tay ông một mô hình nhỏ của con rồng mà mình sẽ phải đương đầu, cho nên các trò lần lượt lựa chọn. Harry cứ nghĩ một cách cay đắng là căn cứ vào sự xui xẻo của mình, con rồng khủng khiếp nhất đích thị sẽ thuộc về nó. Y như rằng, nó bốc thăm con Đuôi gai Hung gia lợi.

Đây là lựa chọn tồi tệ nhất. Thậm chí bác Hagrid, người mà gắn bó với những sinh vật khủng khiếp như vậy, cũng thấy con rồng này khác biệt, đáng sợ hơn, khiến Harry nghĩ đến Tử Xà, con quái vật truyền thuyết mà chỉ có hậu duệ của Slytherin mới điều khiển được. Chắc là con rồng này cũng là một con quái vật huyền thoại như thế, hoặc ít ra là thủ lĩnh của những con rồng.

Harry cứ nhìn cái mô hình xấu xí đó, rồi những ý tưởng hoang đường của hôm qua cứ xuất hiện trong đầu nó. Nó chỉ muốn tức giận quẳng mô hình đó xuống đất và chuồn chỗ này tỵ nạn ở một chốn cách đây xa vời. Nhưng, bỗng nhiên, trong đầu nó hiện ra hình ảnh của anh Fred và George, nó ngay cả nghe thấy giọng của Fred nói: “Anh biết em sẽ thành công.” 

Harry thở dài, cảm thấy sung sướng hơn. Giá mà nó có thể ôm hai anh ấy một lần nữa… Đó mới là một lý do mới khiến nó quyết tâm phải sống sót chuyện này.

Bỗng nhiên, ông Bagman rủ Harry ra khỏi cái lều một lát để nói chuyện riêng với nó, và Harry bèn theo ông đi ra, đến một chỗ kín đáo hết sức trong rừng, bản thân cứ thắc mắc liệu ông Bagman sắp sửa tiết lộ rằng ông ấy thực sự là Voldemort định giết nó. Hoá ra, ông ấy chỉ muốn xen vô bài thi, hỏi Harry có cần một manh mối để chộp trứng vàng không. Harry cứ từ chối sự giúp đỡ của ông ấy, quyết định tín nghiệm kế hoạch của Hermione, và ông Bagman không thể ở lại nữa, vì một tiếng còi thổi vang lên từ phía chuồng những con rồng đó khiến nó lật đật nói lời tạm biệt và quay lại.

Khi Harry trở vô lều, Cedric đang chuẩn bị ra khỏi lều để thách thức con rồng của anh ấy. Harry ngồi xuống chờ tới lượt của mình. Các quán quân khác lần lượt ra khỏi lều, cuối cùng trong lều hoàn toàn vắng vẻ, chỉ có Harry hãy còn chờ, cô độc trong lều, không biết mình liệu có thể sống sót chuyện này.

Khi Harry nghe tiếng hò reo và vỗ tay vang dội trong cái lều, rồi vang lên tiếng còi thổi, nó biết đến lượt của mình rồi, nín thở đành bước ra lều.

Khi nó chui qua một kẽ hở của cái hàng rào chuồng rồng, nó mới nhìn thấy cảnh tượng bài thi. Ở đây rất rạng rỡ và ầm ĩ, thời tiết tốt lành. Một con rồng xấu xí và khổng lồ đang rình rập ở cuối chuồng, cuộn mình trên trứng vàng, móng vuốt sắc nhọn như thể gãi một lần đều có thể trí mạng, khiến tim nó đập loạn xạ hơn bất cứ lúc nào khác. Nó bắt đầu hối tiếc là nó đã không tìm cách tỵ nạn, danh dự đáng giá cái mẹ gì, tốt hơn là sống sót.

Nó ngửa mặt lên nhìn một cách ganh tỵ vào hàng trăm gương mặt trên khán đài, nhưng ngay lúc đó, nó ngẫu nhiên nhìn thấy hai người tóc đỏ giơ lên một tấm biểu ngữ khổng lồ, trên đó tên của Harry được viết bằng mực rực rỡ màu đỏ tươi, hai người đó hình như đang hò reo.

Harry bỗng nghĩ đến buổi sáng ôm hai anh em sinh đôi, cảm thấy tuyệt vời lắm… Nếu nó bị con rồng đó đè bẹp … nếu nó không có cơ hội ôm anh Fred và George nữa, chắc là nó chết không nhắm mắt. Nó sẽ thành công … nó nhất định sẽ thành công. Nó sẽ trông cậy vào kế hoặc của Hermione.

Vậy, Harry giơ tay lên, nói: “Accio Tia Chớp” Rồi cây chổi thần của nó xuất hiện bên cạnh. Một lát sau, Harry dễ dàng túm được trứng vàng và không bị thương tích gì.


Một lát sau, sau khi bà Pomfrey xác định là nó không có vết thương sâu và Harry đi tới cửa lều, Ron và Hermione xuất hiện.

“Mình … Mình cũng cho là người bỏ tên bồ vô Cốc Lửa muốn hại bồ!” Ron tỏ ra hổ thẹn, nói một cách mắc cỡ. Cậu ấy trông rầu rĩ dữ.

Harry không thể tin được. Vừa mới vượt qua được bài thi đầu tiên, nó không còn ở trong một trạng thái kinh hoàng nữa, và lúc này … bạn thân nhất của nó xuất hiện trước mặt…

Ron ngượng người, há miệng ra ngần ngừ, dĩ nhiên sắp sửa xin lỗi nó, nhưng Harry không chờ cậu ấy nói gì, tình lình nhào tới ôm chầm lấy Ron.

“Mình nhớ bồ lâu rồi …” Ron nghẹn ngào nói, và ôm chặt Harry. “Mình rất ngu ngốc. Bất kể chuyện nào xảy ra, mình sẽ luôn luôn ở bên cạnh bồ. Xin lỗi vì đã không tin bồ.”

Trí nhớ nghịch ngợm của Harry chợt nhận ra là, tuy cơ thể của Ron hốc hác hơn hai anh em sinh đôi, không săn chắc như hai anh ấy, nhưng mùi cơ thể của Ron hơi giống như mùi của hai anh em sinh đôi. Cho nên Harry không thể không nghĩ đến buổi sáng khi hai anh ấy ôm nó … và nghĩ đến đêm qua nó chiêm bao thấy cái gì … tưởng tượng hai anh ấy chắc chắn có đủ sức mạnh để ôm nhấc bổng nó … rồi nó cảm thấy dương vật của mình chợt cứng lại đến nỗi sờ được cơ thể của Ron, như thể chuối của nó cứ muốn gây sự.

Harry bỗng buông tay, và Ron hình như không nhận ra chuyện kỳ lạ gì, cứ nhe răng cười, nhìn phía Hermione và nói: “Cảm ơn bồ đã chăm sóc Harry và giúp bồ ấy huấn luyện bùa Triệu tập.” Rồi quay lại nhìn Harry, tiếp tục nói: “Bồ đã giỏi lắm!”

“Thành tựu xuất sắc, Harry.” Hermione nói, “Bồ không những giành được trứng vàng nhanh nhất, mà còn không bị thương. Mình dám nói là bồ sẽ đứng đầu bảng!”

“Đúng vậy, bồ làm cả chuyện đó trông dễ dàng, ít nhứt dễ hơn Quidditch. Ngay cả chẳng gãy một cánh tay gì. Xuất sắc lắm nha!” Ron nói và đặt bàn tay trên vai của Harry, tiếp tục nói: “Thôi đi, người ta sắp sửa công bố điểm của bồ rồi.”

Hoá ra Hermione nói đúng, Harry điểm cao nhất, đứng đầu bảng rồi. Nhưng, Harry không bận tâm chuyện đó. Ron nói cho Harry biết là hai anh em sinh đôi đang tổ chức một bữa tiệc bất ngờ trong phòng sinh hoạt.

Vậy, buổi tối hôm đó, khi tụi nó vô phòng sinh hoạt, thì một trận hoan hô và hò reo bùng nổ ra, mỗi học sinh khác đều muốn chúc mừng Harry, nhưng vừa mới vô phòng sinh hoạt, Harry chỉ quan tâm tìm kiếm Fred và George. Nó nhìn quanh, chợt thấy hai anh ấy giữa đám đông học sinh, bèn lật đật nói lời cảm ơn cho mọi người và tiếp tục bước tới hai anh ấy.

“Harry! Xuất sắc lắm!” Khi Harry bước gần Fred, anh ấy nói một cách vui vẻ. “Tụi mình đã tin là em sẽ thành công nhưng …”

“Tụi mình không bao giờ tưởng tượng là em sẽ đứng đầu bảng á!” George tiếp tục nói và nháy mắt với Harry. “Ắt là kỹ năng bay của em đang ở đỉnh cao của cả trường rồi.”

Harry hồi hộp nhìn hai anh ấy, hy vọng là hai anh ấy sẽ lần lượt ôm nó một lần nữa (hoặc đồng thời ôm nó), nhưng hai anh ấy không làm điều đó, chỉ cứ nói tiếp:

“Anh thấy thằng em ngu ngốc của tụi mình lại ở bên cạnh em rồi?” Fred nói và nhìn vào gương mặt hơi quạu quọ của Ron.

Ron thở dài, không giận lên, dĩ nhiên vẫn còn cảm thấy hổ thẹn, rồi nói nhỏ: “Thôi, em thừa nhận là em đã phạm sai lầm!”

Harry nhún vai, nó hoàn toàn không quan tâm chuyện đó rồi. Ron ở bên cạnh nó rồi, đó mới quan trọng, bèn nói: “Em hiểu tại sao bồ ấy phản ứng như vậy, không có sao.”

Harry cứ nhìn hai anh ấy, chợt cảm thấy bàn tay của Ron quàng đặt trên vai nó, và Fred nói: “Tuyệt. Phải công nhận là gần đây thấy hai em không hoà thuận với nhau nữa đã khiến anh cảm thấy hơi lo ngại.”

“Đúng vậy.” George tiếp tục nói, “Harry, em cũng giống như một em trai của tụi mình, đừng quên điều đó.”

Trái tim của Harry chợt như ngừng đập. Ron và Hermione tiếp tục bàn tán chuyện đó với hai anh ấy, nhưng Harry không nghe thấy lời nào nữa. Hai anh ấy chỉ thấy Harry như một đứa em trai mà thôi … dĩ nhiên Harry đã biết là không có nhiều khả năng nó có thể … làm tình với hai anh ấy, nhưng bây giờ hình như những hy vọng của Harry bị dập tắt.

Một lát sau, Harry đã về phòng ngủ cùng Ron. Khi Harry ngồi trên giường của nó và Ron nói lời ngủ ngon với nó, thì nó thấy Ron đã mắt nhắm mắt mở, nhưng Harry thì không. Nó đặt cặp kiếng của nó trên cái bàn kế bên và nằm dài trên giường suy nghĩ cho kỹ:

Tại sao nó lại thấy hai anh ấy hấp dẫn gợi cảm như vậy? Nó nên biết là điều này bất khả năng, nó nên ngừng nghĩ đến hai anh ấy. Hai anh ấy là anh của Ron, và thấy nó như một em trai… Phải chi hai anh ấy thấy nó như một gã đàn ông hấp dẫn…

Bỗng nhiên, một ý nghĩ dễ chịu bật lên trong đầu Harry, là … Fred và George cũng là anh em, và dù vậy Harry đã thấy hai anh ấy làm tình. Có lẽ vẫn còn chút hy vọng?

Harry cứ nghĩ đến Fred và George, không biết làm sao mà khi nó lại mở mắt, nó tình cờ xuất hiện trong một phòng ngủ quen lắm, nhưng đây không phải là trường Hogwarts. Đây là phòng ngủ của Ron ở trang trại Hang Sóc. Chuyện đầu tiên mà Harry nhận ra là thời tiết hình như nóng như mùa hè. Harry chợt đứng lên, lượm cặp kiếng của nó từ một cái bàn ọp ẹp đầy ắp những thứ khác, rồi nó nhìn quanh: phòng ngủ trông y như cái trong trí nhớ của nó, đến nỗi gợi nó nhớ đến mùa hè khi Harry ở lại đây: bất kể thứ nào đều màu cam lấn át, và hiển nhiên phòng ngủ đã lâu rồi không được dọn dẹp. Qua cửa sổ, Harry có thể nhìn thấy mặt trời đã bắt đầu lặn xuống chân trời.

Trong phòng ngủ không có Ron, nó bèn ra khỏi phòng ngủ xuống cầu thang, nhưng hình như trong Hang Sóc không có người khác. Nó đi ra vườn, chợt thấy Ron xuất hiện trước mặt nó.

Ron thấy mệt mỏi, quần áo của cậu ấy bê bết bùn sình. Cậu ấy cười, và hỏi: “Đã thức giấc à? Không còn mệt mỏi vì hành trình đến đây?”

Harry bối rối, không biết nói gì, bèn chỉ nói: “Ừ, không có sao.”

“Hay là bồ đi giúp hai anh vậy?” Ron giục và bắt đầu bước tới cửa chính, “Mình đã hết sức rồi…”

Harry nhìn phía hàng rào bằng gỗ, thấy một chỗ bị hư hại và hai anh em sinh đôi đang đứng ở đó sửa nó. Harry chạy tới chỗ đó.

“Muốn vận động một chút hả, Harry?” Fred nháy mắt khi Harry đến trước hai anh ấy.

Harry nhìn thấy là cái áo của hai anh ấy đầm đìa mồ hôi.

George nhe răng cười, quẹt mồ hôi trên trán, và nói: “Nhờ em giúp đỡ, việc này dễ chịu nhiều hơn.”

Thời tiết thực sự rất nóng: Harry cũng cảm thấy bản thân bắt đầu đổ mồ hôi.

“Nóng hả?” Fred bước tới Harry gần hơn, “Có lẽ nên cởi áo, phải không?” Fred nhìn phía George. George gật đầu, rồi hai anh ấy bắt đầu cởi áo trước mặt Harry, rồi ném áo xuống đất.

Harry chợt nghĩ đến lúc mà nó thấy hai anh ấy trần truồng trong phòng thay đồ. Thực sự là Fred và George có một chỗ khác nhau hiển nhiên: tuy hai anh ấy đẫm mồ hôi, nhưng ngực săn chắc của Fred được cạo trụi lủi, cho nên hiện ra bóng nhẫy hơn vì mồ hôi. Tuy ngực săn chắc của George lớn như ngực của Fred, nhưng lông ngực màu cam của George tạo một hiệu quả khiến nó thấy mềm mại hơn.

Harry ngay lập tức biết là nó muốn ôm chặt hai anh. Nhưng nó cảm thấy như thể bị đóng băng, không nhúc nhích được.

“Harry, tụi mình biết là em muốn gì, biết là em thích xem.” Fred nói một cách sắc sảo nhưng vẫn đang cười, “Chuyện không biết là em muốn đến chừng nào.”

“Đúng vậy.” George gật đầu, “Có sao không? Em thiếu lòng dũng cảm rồi?”

Harry vẫn còn đóng băng. Não của nó đang la hét giục chân nhúc nhích, nhưng không có hiệu quả gì.

“Tụi mình đã chứng kiến em chơi với một con rồng. Chuyện gì vậy? Không thể chứng tỏ cho tụi mình là em muốn điều này?” Fred không còn cười.

“Chắc là không muốn, thôi. Đi sửa hàng rào.” George nói tiếp.

“Muốn!” Harry cuối cùng xoay xở được la hét một cách khẩn cấp.

Harry nghe thấy giọng của Ron từ phía Hang Sóc (“muốn gì?”) nhưng nó không bận tâm chuyện đó, nó đã nhúc nhích được, nó lật đật cởi áo và quăng nó sang một bên, bèn bước tới hai anh ấy và bắt đầu cởi quần.

Fred và George cũng bắt đầu cởi quần, và Harry thở hổn hển chăm chú nhìn dương vật dài và dầy đung đưa giữa hai chân của hai anh ấy.

Harry lại nghe thấy giọng của Ron (“muốn gì”, “bồ có sao không?”) từ phía Hang Sóc, nhưng nó tiếp tục bước tới hai anh ấy, nó đã cởi quần trần truồng, dương vật của nó cứng hết sức khó chịu.

Nó duỗi tay muốn sờ hai anh ấy, nhưng nó chưa sờ được, thì mọi thứ trở nên mơ hồ dần, rồi nó chợt vấp ngã và mọi thứ trở nên tối đi.

Thức Tỉnh Của Harry

Vẫn trong áo khoác tàng hình, Harry đã vội vã chuồn khỏi phòng thay đồ, chạy thẳng về phía lâu đài, muốn trốn trên giường nó và quên béng cả chuyện đó. Nhưng, trong đầu Harry cứ hiện ra những hình ảnh rất hấp dẫn: Fred đang thổi kèn cho George như đang mút trái chuối ngon nhất thế giới, lúc mà chuối dầy của Fred xuất tinh vô miệng của George, và chuối ướt của Fred cứ chảy tinh dịch xuống trên ngực săn chắc của George. Những hình ảnh này lần lượt hiện ra như chương trình truyền hình, khiến Harry hơi chóng mặt đến nỗi suýt nữa khiến nó té lăn xuống vài lần.

Nó cứ lầm bầm: “Không nên đi đâu … Mình đã nhìn thấy chuyện bá láp gì hả? Mình không thích! Mình chỉ sửng sốt mà thôi, bối rối mà …” Trên đường về lâu đài, nó thỉnh thoảng ngoảnh lại nhìn phía sân bóng và phòng thay đồ, để xác định hai anh em sinh đôi không theo nó, và tiếp tục lắp bắp: “Không thể tin được … hai anh ấy … mình không thèm tiếp tục ngó! Bối rối mà thôi! Mình không thể thích hai anh của Ron như thế!”

Khi Harry đến cửa chính của lâu đài, thì mái tóc của nó đã ướt vì mồ hôi, nó thở hổn hển, đầu đau ê ẩm, và nó vẫn cảm thấy hồi hộp quá. Nó vội vàng mở cửa, đi vô rồi lại đóng cửa.

Harry đứng yên trước cửa một khoảnh khắc, nhìn quanh hành lang trống rỗng, tiếp tục thở hổn hển. Nó cần bình tĩnh lại một chút. Chuyện chạy về lâu đài thì hình như nó vừa mới tính tẩu thoát mọi thứ mà nó đã thấy ở đằng kia, như thể mấy hình ảnh hấp dẫn dữ đó đang lẽo đẽo theo nó. Ngay cả khi Harry biết nó là một mớ tầm xàm: hiển nhiên Fred và George vẫn đang tắm trong phòng thay đồ, và nó trong lâu đài rồi, trong áo khoác tàng hình, không có lý do gì phát điên như vậy.

Cuối cùng, Harry quyết định tiếp tục nghĩ đến thử thách về con rồng của ngày mai, để không còn tưởng tượng chuyện làm tình với hai anh em sinh đôi nữa. Nếu cả chuyện này có một lợi ích gì, thì đó là Harry không còn bận tâm chuyện con rồng khủng khiếp, không còn phẫn uất vì chuyện Ron không tin nó chưa từng bỏ tên mình vô chiếc Cốc Lửa.

Harry vừa chậm rãi đi dạo những hành lang về phòng ngủ, vừa tự ép mình nghĩ đến những con rồng xấu xí, khủng khiếp, đáng sợ, và thắc mắc liệu vũ khí bí mật của mình (cây chổi) thiệt có thể giúp đỡ nó. Căn cứ vào chuyện cây chổi là bằng gỗ, và con rồng có thể khạc lửa, thì nó không chắc gì.

Khi Harry đến phòng sinh hoạt nhà Gryffindor, nó chẳng cảm thấy mệt mỏi gì cả, và vài giờ đồng hồ ngắn nữa sẽ tới bình minh. Nó nhìn phía cái đồng hồ gỗ cổ lỗ sĩ, đã bốn giờ sáng rồi, cho nên nó đắn đo ngồi trên một cái ghế bành kế bên cái đồng hồ đó chờ Hermione thức dậy, nhưng nó vẫn quyết định về phòng ngủ.

Nó đi chậm, thầm mở cửa. Bên trong vẫn tối tăm, mọi người vẫn đang ngủ yên lặng. Nó nhìn phía Ron một lát và bước tới cái rương của mình rồi mới cởi áo khoác tàng hình, rồi đặt nó và tấm bản đồ trong rương. Đặt cặp kiếng của mình trên cái bàn kế bên và nằm dài trên giường tìm cách tóm giấc ngủ.

Nhưng, Harry vẫn hồi hộp quá. Ngay khi Harry ngừng nghĩ đến con rồng thì não của mình bắt đầu tưởng tượng làm tình với hai anh em sinh đôi như thế nào.

Bỗng nhiên, nó cảm thấy như thể vừa được di chuyển đến một chốn xa vời. Nó đã ngủ gục hả? Hay là …? Ở đây thời tiết xinh đẹp, trời không có mây, mặt trời đã lên cao, rực rỡ ấm áp. Đúng là khắc một trời một vực so với hôm qua.

Harry nhìn chung quanh, không biết nó đang ở đâu. Hình như nó đang đứng ở giữa một khoảng trống thật rộng trong khu rừng cấm, nhưng trước đây nó chưa từng nhìn thấy một chỗ đẹp như vậy trong khu rừng cấm: có rất nhiều hoa dại, như thể mùa xuân, tràn ngập ánh nắng, chẳng có góc tối tăm nào cả, tiếng cây lá xào xạc rất dịu dàng. Nó vẫn mang áo ngủ màu xanh ngọc bích của nó, đeo cặp kiếng, nhưng không có đũa phép của mình. Vậy nó cảm thấy hơi lo lắng. Có khi nào nó đi lạc trong khu rừng cấm không?

No tiếp tục nhìn quanh, rồi nó nghe thấy giọng quen thuộc.

“Em lại nhìn trộm tụi anh hả, Harry?” Fred và George xuất hiện giữa mấy cây, chậm rãi bước tới Harry, hai anh ấy đang nhe răng cười.

Harry má chợt ửng hồng, làm sao hai anh ấy ở đây?? Nó không nhúc nhích được, và không thốt được một lời nào cả.

Fred cứ thẳng tiến bước tới kế bên Harry và quàng một cánh tay qua vai Harry và kẹp chặt nó vào hông anh, rồi nói khẽ:

“Thích hả? Thèm làm tí?”

George đứng trước mặt Harry, nói bằng một giọng dõng dạc:

“Ắt là em muốn tham gia hả? Nếu anh không lú lẫn thì tụi anh đều đã nhìn thấy em đột nhập vô phòng thay đồ nhìn trộm tụi anh, và chuối của em trở nên rất cứng khi em nhìn tụi anh làm tình…”

Harry cảm thấy mặt trở nên nóng quá. Chuyện này thực sự đang xảy ra hả? Nó bắt đầu thở hổn hển, càng lúc càng hồi hộp. “Muốn!” Nó chợt vọt miệng.

“Muốn gì?” Fred nói nhỏ, rồi lùi một bước, vẫn cười nhe răng, hai bàn tay níu chặt nếp áo của mình, rồi anh ấy hỏi một cách trơ trẽn: “Em có muốn thổi kèn cho tụi anh không?”

Harry chưa từng muốn một cái gì đó nhiều hơn bây giờ. Nó cảm thấy chuối của mình đang cứng vì hồi hộp đến nỗi phát đau rồi, và quần của mình cảm thấy hơi ướt. Cuối cùng, nó nói một cách nghẹn ngào: “Em rất muốn làm tình với hai anh!”

“Tuyệt vời!” George chỉ nói, và bước tới Harry, hơi nghiêng đầu xuống và hôn Harry.

Bỗng nhiên, hình ảnh trở nên càng lúc càng mờ hồ. Fred và George bắt đầu cởi quần áo, rồi cũng lột hết quần áo của Harry. Harry trần truồng trước mặt hai anh ấy rất phấn khích, nó không biết tại sao nhưng nó rất thích chuyện chuối của mình so với chuối của hai anh ấy rất … khiêm tốn. Nhưng, những hình ảnh cứ trở nên mờ hồ … chuối của Fred đã trong tầm tay của mình … nó cảm thấy chuối của mình bắt đầu đập mạnh, và …

Harry chợt bị đánh thức, phát hiện nó vừa mới rớt xuống ra giường, cùi chỏ phát đau, và thân trên của nó hình như dính đầy tinh dịch và mồ hôi. Phòng ngủ đã được ánh nắng soi rọi, hình như trong phòng ngủ đã không có người khác vẫn đang ngủ.

Ngay lúc đó, Hermione chợt xông vô phòng ngủ.

“Harry, không lẽ bồ vẫn đang ngủ hả? Bồ đã bỏ lỡ môn Lịch Sử Pháp Thuật! Tụi mình cần tiếp tục luyện tập cho buổi chiều.” Hermione nói, và thấy Harry đang ngồi trên sàn.

Harry ngây người, không biết nên nói gì.

“Harry à, bồ có sao không?” Hermione chợt nhanh bước tới Harry, nhưng Harry biểu cô ấy chờ ở ngoài:

“Không sao đâu. Hãy chờ mình trong phòng sinh hoạt, mình nên tắm một chút.”

Hermione bày tỏ sự đồng cảm, và quay lại ra khỏi phòng ngủ.

Harry thở dài. Thì ra chuyện đó chỉ là chiêm bao. Nó nhìn quanh phòng ngủ, xác nhận không có người trong phòng ngủ, rồi đứng lên, lượm lại cặp kiếng của mình, đeo nó và phòng ngủ chợt trở nên rõ ràng hơn. Nó duỗi bàn tay trải dưới áo sờ bụng, hoá ra rất dính nhầy nhậy. Nó chưa từng thấy chiêm bao như thế. Thì ra, nghĩa là nó thực sự thích hai anh ấy?

Harry mở cửa tủ quần áo, lấy ra áo quần sạch, và bước vào phòng tắm trống rỗng. Nó cởi áo ngủ của mình, và bắt đầu tắm, cảm thấy hơi bi thảm. Từ ngày đầu tiên Harry đến Hogwarts đến đây, Harry được gặp rất nhiều người bạn thú vị, nhưng nó luôn luôn bận tâm rất nhiều thứ, không chỉ lớp học và bài thi, mà còn những người phù thuỷ hắc ám. Nó đâu có thời gian nghĩ đến nó thích người nào hả? Nhưng, bây giờ, sau giấc mong xinh đẹp đó, Harry đã xác nhận nó thích Fred và George. Nó muốn làm tình với hai anh ấy … nhưng … nhưng…

Harry biết những hình ảnh hấp dẫn trong chiêm bao không thể xảy ra, ngay cả khi giả sử anh Fred và George đều muốn làm tình với Harry. Harry chưa từng làm tình, và hai anh ấy hình như đã có rất nhiều kinh nghiệm. Cho nên nếu làm tình với hai anh ấy thì như thể chưa tập bò đã lo tập chạy: nếu Harry thực sự tham gia một cảnh tượng như thế, chắc là nó sẽ ngây người không thể nhúc nhích được, chắc là nó sẽ cứ mắc cỡ đỏ mặt, không đủ can đảm làm những chuyện đó.

Nó không thể tưởng tượng được một trường hợp hai anh ấy đồng ý những chuyện mà Harry muốn. Nó sẵn sàng bán tất cả sở hữu của mình để thực hiện chiêm bao đó, nhưng, nó chắc là chiêm bao đó không đời nào sẽ thành thực.

Harry tiếp tục kỳ cọ thân thể nó, rửa sạch tinh dịch dính trên lông mu màu đen và trên thân trên gầy gò của mình. Đến lúc này, chuối của nó đã mềm nhũn, hình như rất thoả mãn vì chiêm bao đó.

Tắm xong và bận quần áo sạch, Harry về phòng ngủ, vẫn cảm thấy bực mình. Nó chắc là nếu Fred và George (hoặc bất cứ người khác) phát hiện là Harry thích chúng thì hậu quả sẽ thê thảm. Nhưng, hai anh ấy sẽ không phát hiện, miễn là Harry giả đò ban qua nó luôn trên giường, chưa từng thấy những hình ảnh trong phòng thay đồ đó.

Khi Harry khỏi ra phòng ngủ xuống phòng sinh hoạt và thấy mặt lo lắng của Hermione, nó mới ngừng nghĩ đến những chuyện về hai anh em sinh đôi.

“Harry à!” Hermione đứng lên, vừa mới cô ấy đang ngồi trên ghế bành đọc quyển sách. “Mình không có ý tạo thêm áp lực cho bồ, nhưng đã mười một giờ, bồ phải đi ăn trưa rồi tiếp tục luyện tập bùa Triệu tập trước khi thi đấu! Mình biết là bồ có lẽ không muốn ăn gì, nhưng bồ nên ăn cái gì đó mới được!”

Bỗng nhiên, Harry nhận ra là bao tử đang cồn cào, và nó hoàn toàn không căng thẳng gì.

“Được, đi ăn cơm, đi đi.” Harry nói đơn giản.

Nhưng, Harry và Hermione chưa đến cái lỗ chân dung Bà Béo, nó nghe thấy giọng nói kêu tên nó, giọng nói này rất quen, khiến Harry chợt ngây người, đầu nóng lên. Hai người quay lại, thấy Fred và George vừa mới xuống cầu thang, bước tới trước mặt Harry.

“Harry, em vẫn ở đây hả? Sắp đến lúc đi thi đấu à?” Fred hỏi, và Harry nhận thấy hai anh ấy hình như hơi mệt mỏi.

“Chức em may mắn.” George nói bằng giọng khẽ.

Harry không thốt lời nào được, và không thể nhìn vào mặt hai anh ấy. Nhưng, hai anh em sinh đôi hiển nhiên hiểu lầm sự mắc cỡ của Harry, vì Fred nói tiếp:

“Không có sao nha. Anh biết em sẽ thành công.” Fred nói nhỏ.

“Đúng vậy. Đừng lo, dù thi đấu nguy hiểm thế nào, cụ Dumbledore cũng không bao giờ sẽ để em bị … giết.” George nói, rồi bước tới Harry và ôm nó.

Harry chợt cảm thấy rất phấn khích, bắt đầu thở hổn hển, ngửi được mùi cơ thể của anh ấy, khiến nó hơi nứng lên.

Ngay khi George buông tay, Fred cũng bước tới ôm Harry một chút. Harry cảm thấy thân trên săn chắc của Fred áp lên cơ thể của mình, rồi nó toàn thân nóng lên, đến nỗi đôi mắt ẩm ướt dần.

Fred buông tay, rồi hai anh ấy cùng nhau nói: “Cố lên nha, Harry!” Rồi chúng khỏi phòng sinh hoạt.

“Harry!” Khi Fred và George đi chui qua cái lỗ chân dung Bà Béo và Hermione quay lại thấy mặt Harry, thì Hermione chợt kêu một cách lo lắng, “Bồ có sao không? Hai anh ấy nói đúng, cụ Dumbledore không bao giờ sẽ để bồ bị hại, đừng căng thẳng như vậy, cụ ấy sẽ đảm bảo thi đấu rất nhân đạo và an toàn. Có phải là đêm qua bồ chiêm bao thấy một chuyện khủng khiếp gì không?”

Hermione trông rất lo lắng, giống như sắp sửa oà ra khóc. Harry tự ép mình không nghĩ đến hai anh ấy nữa. Nếu không thì, nó nhất định không thể ngăn cản Hermione (hoặc người khác) để ý là Harry rất thích Fred và George (ngoại trừ nó nhốt mình trong phòng ngủ và không bao giờ đi ra nữa).

“Không có sao. Bồ không cần lo, mình chỉ chút căng thẳng mà thôi.” Harry nói bằng giọng yếu ớt.

Một lát sau, Harry ngồi bên bàn nhà Gryffindor trong Đại Sảnh đường, và Hermione đặt một đĩa cơm chiên và một chai thuỷ tinh đầy nước ép bí ngô trước mặt Harry. Harry thực sự không thể bận tâm nổi đến những con rồng, não của nó chỉ có hai anh em sinh đôi thôi, cho nên nó thiệt đói bụng, lấy lại cái nĩa và bắt đầu ngốn ngấu bữa trưa.

Hermione ngồi trên ghế đối diện Harry, tiếp tục nhìn nó một cách lo lắng. Harry thấy mặt của cô ấy, rất muốn kể lể với cô ấy chuyện thực sự khiến nó phiền não, nhưng nó không thể! Làm sao nó có thể nói cho người nào biết là Harry thích hai gã đàn ông và hai anh ấy là anh em! Là anh của Ron!

“Harry ơi,” Hermione chợt nói, “Bồ sẽ rất thành công. Mình biết là bồ thường xuyên khiêm tốn nhún nhường, nhưng những chuyện khủng khiếp như vậy luôn luôn tìm cách dính dáng đến bồ, và bồ luôn tẩu thoát được. Mình tin bồ sẽ thành công.”

Mắt Harry mở lớn. Nó muốn cho Hermione nói mà những chuyện tẩu thoát đó đều thuộc về may mắn mà thôi, nhưng nếu điều này khiến Hermione bình tĩnh hơn thì … “Bồ nói đúng!”

Bỗng nhiên, giáo sư McGonagall xuất hiện trong Đại Sảnh đường, ăn mặc rất sang trọng, mặt giáo sư trông nghiêm trọng hơn thường xuyên. Các học sinh chợt im lặng.

“Harry, các quán quân phải ra sân ngay bây giờ… Con phải chuẩn bị sẵn sàng để thực hiện bài thi đầu tiên.”

Vốn là Harry có lẽ rất căng thẳng lúc này, nhưng … não của nó vẫn đang nghĩ về hai anh em sinh đôi … rồi, nó ăn xong bữa trưa, và theo giáo sư McGonagall ra khỏi lâu đài.

Phiêu Lưu của Hai Anh Em Sinh Đôi

Harry bắt đầu lên cầu thang về phòng ngủ của nam sinh năm thứ tư, cảm thấy rất bực mình và lo âu. Nó không thể nào tưởng tượng ngày mai nó nên làm gì để vượt qua được thử thách đầu tiên, là một con rồng khủng khiếp. Hầu như cả trường đều ghét nó, tại vì họ ngờ rằng Harry đã đánh lừa để bỏ tên nó vào chiếc Cốc Lửa vì tham vọng huy hoàng bằng cái giá là nhà Hufflepuff và quán quân chính đáng của Hogwarts, ấy là Cedric.

Nó vừa vặn nắm đấm cửa, vừa thở dài: trong phòng ngủ của nó đã tối đen rồi, các học sinh khác đều an tâm ngủ giấc, cũng là bạn thân nhất của nó, Ron. Kể từ tên của Harry bay ra từ chiếc Cốc Lửa, Ron không nói chuyện với Harry nữa, vì cậu ấy, như những học sinh khác, quyết định là Harry đã cố tình bỏ tên của mình vô chiếc Cốc Lửa. Chuyện này là chuyện mà khiến nó cảm thấy bực mình nhất.

Harry không thể nào nhớ được một khi nào là dư luận đối với nó thì tệ như vậy, hầu như cả trường đều ở phe ghét Harry, chỉ tổ trừ Hermione và vài học sinh nhà Gryffindor thôi. Trước đây, trường thường xuyên chia thành hai phe về Harry, nhưng bây giờ hình như phe Harry nhỏ hơn bất cứ lúc nào khác. Thật là những học sinh nhà Gryffindor (trừ Ron) vẫn ủng hộ nó, nhưng chúng vẫn tin là Harry đã bỏ tên của mình trong chiếc Cốc Lửa.

Hôm nay suốt ngày nó cùng Hermione đã luyện tập những phương pháp để … xoay xở được trước mặt một con rồng khổng lồ. Không chừng nó sẽ bị giết. Harry thắc mắc là, ngoài Hermione ra, có một người học sinh ở trường hiểu được mà Harry không hề hân hạnh về việc này không. Hôm qua Harry đã chiêm bao thấy cái chết của mình dưới con rồng đó trong khi đám đông khán giả chăm chú nhìn nó qua ống dòm và bùng nổ tiếng hò reo ngay khi con rồng ăn nó. Hơn nữa, theo sự may mắn của Harry thì chắc là ngày mai nó phải thách con rồng khủng khiếp nhất, ấy là con mà xuất xứ từ nước Hung gia lợi.

Ngược lại, ngày mai học sinh khác đi xem thử thách, tâm trạng như thể sắp dự một bữa tiệc. Ngay cả khi Harry không bị giết ngày mai, nó cũng chắc là nó chớ mong thắng. Vậy, cả chuyện này khiến nó cảm thấy rất xui xẻo và bi đát. Tại sao những chuyện xấu như vậy luôn luôn dây dưa đến Harry? Nếu không có một người phù thuỷ hắc ám nữa muốn giết nó, thì có một con rồng định ăn nó.

Harry vào phòng ngủ, đến bên cạnh giường của nó, nhìn thấy Ron đang ngủ yên tâm, và thở dài một lần nữa. Nó bắt đầu cởi quần áo, thảy chúng trên rương của mình, thắc mắc không biết nó sẽ bằng cách nào tóm được giấc ngủ. Nó nằm dài trên giường của nó mãi mãi. Nó cứ cố gắng không nghĩ đến ngày mai vụ này sẽ kết thúc như thế nào. Có lẽ nó nên thoát khỏi Hogwarts về nhà Dursley? Nó suy nghĩ kỹ chuyện đó vài giây, quyết định con rồng vẫn tốt hơn.

Hoá ra nó không thể tóm được giấc ngủ. Sau khoảng một tiếng đồng, nó quyết định lấy ra tấm bản đồ của Đạo tặc từ rương xem một lát, đến khi nó cuối cùng buồn ngủ. Năm thứ ba nó thường xuyên xem bản đồ này, mỗi khi nó cảm thấy hơi chán, nhưng kể từ học kỳ này bắt đầu thì nó chưa dùng nó.  

Nhờ ánh trăng yếu ớt, Harry đã có thể nhìn thấy các tên trên bản đồ, các học sinh đều tập trung trong bốn ký túc xá, quả là nó không thể đọc tên của một người học sinh nào. Nó lập tức tìm thấy thầy Filch đang lảng vảng ở tầng năm.

Harry cứ xem bản đồ mãi, bắt đầu cảm thấy hơi buồn ngủ, rồi nó thình lình thấy hai tên bắt đầu di chuyển. Là hai anh em sinh đôi Fred và George, hai anh trai của Ron. Harry chợt cảm thấy hồi hộp, tò mò nhìn theo hai tên đang đi đâu. Hai anh ấy sao trốn ngủ? Nó đoán là hai anh ấy nhất định âm mưu gì, không lẽ chúng định đi một cuộc phiêu lưu vĩ đại? Thí dụ khuya đi Hogsmeade hả?

Harry tiếp tục nhìn tấm bản đồ, nhìn theo hai anh sinh đôi khỏi ra tháp Gryffindor và bắt đầu đi tới hướng cửa chính toà lâu đài. Vào lúc này, Harry quyết định kệ xác chuyện nghỉ ngơi cho ngày mai, nó hồi hộp dữ rồi, dù thế nào, nằm dài trên giường hờn dỗi cả đêm chẳng có ý nghĩa gì. Harry thầm khỏi ra giường và đổi quần áo một cách vội vã, mở rương của mình và lấy ra áo khoác tàng hình của mình. Nó đi đến cửa phòng ngủ, ngoái nhìn Ron một lát, rồi trùm áo khoác và đi ra khỏi phòng.

Harry vừa vội vã theo hai anh em sinh đôi bằng bản đồ, vừa run rẩy. Nó không biết liệu nó là vì vẫn lo âu về ngày mai hay vì lạnh. Đêm hôm khuya khoắt như vậy vào thằng mười một, hành lang trống rỗng của lâu đài thiệt lạnh rồi, và Harry chỉ mang áo ngủ màu xanh ngọc bích, vì nãy giờ nó sợ rằng hai anh em sinh đôi đi ra biên giới của bản đồ trước khi nó đuổi kịp chúng.

Đến khi Harry đến cửa chính, nó đã bắt đầu thở hổn hển, và không run rẩy nữa rồi. Trước khi mở cửa, nó nhìn xuống xem bản đồ, lập tức tìm thấy hai anh em sinh đôi, hình như chúng đi tới sân bóng Quidditch?

Thình lình, ngay lúc Harry duỗi tay mở cửa, một con yêu tinh xuyên qua tường trải, ấy là Peeves đang lơ lửng trong không trung. Nhưng, Harry đã sẵn sàng rồi, nó vẫn nhớ bùa chú hữu ích mà Lupin đã dạy cho nó. Nó thầm lấy ra đũa phép và một trái kẹo không đường mà Hermione đã đưa nó, rồi thì thầm: “waddiwasi” và miếng kẹo lập tức bay ra từ tay Harry và vào lỗ mũi của Peeves. Peeves chợt cực kỳ tức tối, quanh nhìn hành lang trống rỗng, kêu vài lời nguyền, và bắt đầu bay lên xuyên trần nhà (nhất định tính tìm thầy Filch), Harry chỉ cứ ngửa mặt lên mỉm cười thấy con yêu tinh ấy khỏi phòng.

Harry cảm thấy sung sướng dần. Có lẽ chuyện mà nó vừa cần thì chính xác là trút hết vào một người khác, và con yêu tinh Peeves là mục tiêu lý tưởng nhất.

Nó xem bản đồ một lần nữa. Nó đã cảm thấy tốt hơn, nó có vẫn muốn đuổi kịp hai anh em sinh đôi không? Theo bản đồ, chúng đi hướng sân bóng Quidditch, không phải là một cuộc phiêu lưu vĩ đại hả?

Nhưng, bây giờ Harry chẳng hề muốn đi ngủ rồi, hơn nữa, nó vẫn rất tò mò muốn biết hai anh em sinh đôi khuya đi sân bóng Quidditch làm gì. Rồi, nó mở cửa và khỏi ra lâu đài.

Harry vừa chạy theo lối đi dốc đến sân bóng Quidditch, vừa xem bản đồ, thấy Fred và George vào phòng thay đồ. Hoá ra hai anh ấy thiệt định chơi Quidditch ngay bây giờ hả?

Một lát sau, Harry cuối cùng đến phòng thay đồ và nhìn xuống xác nhận hai anh ấy vẫn trong đó, và mở cửa đi vào. Trong căn phòng này có rất nhiều tủ đựng đồ và vài băng ghế. Căn phòng đã được chiếu sáng bằng những ngọn đuốc, nhưng không có người khác ở đây, và cũng không có dấu hiệu nào của quần áo của hai anh em sinh đôi. Hai anh ấy không đến đây thay đổi quần áo để chơi Quidditch à? Nhưng, vậy ai đốt những ngọn nến?

Suýt nữa, Harry quay lại về lâu đài, nhưng ngay lúc đó, nó nghe thấy giọng đàn ông, là giọng của Fred từ phòng tắm. Harry quay nhìn, thấy cửa khép hờ, nhưng không nghe thấy tiếng nước chảy. Harry đọc thần chú “phá luật xong” rồi lật đật cất đi bản đồ, vội vã đến cửa, lắng nghe kỹ:

“Tao rất kiệt sức. Đêm hôm khuya khoắt như vậy đến đây … làm sao mà mày không thể chờ ngày mai?” là giọng của George. “Ngày mai tờ mờ đến đây à?” George đề nghị.

“Không thể! Tao hoàn toàn không thể tóm giấc ngủ. Nếu mày đồng ý thầm làm nó ở phòng ngủ …” giờ là giọng của Fred.

“Không đời nào! Nếu người khác phát hiện …”

Bây giờ, Harry cảm thấy rất tò mò về chuyện này. Hai anh ấy đang giấu cái gì mà không muốn người khác phát hiện? Harry vẫn trong áo khoác tàng hình, ngả người về phòng tắm, thấy hai anh ấy đang đứng trong căn phòng nói chuyện, chúng vẫn mặc quần áo, rõ ràng những vòi nước trong phòng tắm chưa được mở. Harry thắc mắc muốn biết liệu hai anh ấy đang bưng bít cái gì đó thú vị.

“Nếu mày nhịn rên được, thì tụi mình không cần đến đây…” Fred đáp.

“Nhân tiện, hôm nay sao mày nứng thế rồi?” George chợt hỏi, giọng của anh ấy hơi yếu ớt, rồi anh ấy ngáp ầm ĩ, bước tới Fred gần hơn.

Harry bối rối, không biết vừa có nghe nhầm không, hay là George vừa nói giỡn thôi? Nó cứ chăm chú nhìn hai người.

“Tao không biết!” Fred đáp, nhưng giọng của anh ấy nghe thấy như thế đang nói dối.

George không trả lời ngay lập tức, vài giây sau anh ấy gật đầu, nói nhỏ: “Mày tội nghiệp.” George đến ngay trước mặt Fred và níu cạp quần của Fred, và Fred ngược lại níu áo của George. “Ừ, tao hiểu. Tao cũng cần giải trí một tý. Tao nhớ kỳ nghỉ hè … có một căn phòng ngủ riêng cho tụi mình tuyệt vời lắm…”

Mắt Harry mở lớn. Nó không tin được mắt nó. Chắc là một sự nhầm lẫn nào chứ? Trước mặt nó, George và Fred bắt đầu lần lượt lột hết quần áo xuống và trần truồng. Harry cảm thấy nóng quá khi nhìn thấy hai anh ấy, cả Fred lẫn George đều cứng, đứng gần thế hai chuối cứng sờ nhau. Các chuối của chúng to và dày, Harry không biết chuối có thể to như thế. Harry cũng để ý cơ thể tấn thủ của chúng dường như rất săn chắc, to hơn, không như cơ thể tầm thủ gầy và nhẹ của Harry.

Cảnh tượng trước mặt không thể tin được, hình như một ảo ảnh xa vời. Trong khi cái não của Harry bận thử hiểu được tình hình này, Fred và George bắt đầu thủ dâm nhau rồi, George cũng bắt đầu rên yếu ớt.

Harry cảm thấy hết sức sửng sốt. Chỉ trong tích tắc, nó cảm thấy chuối của mình bắt đầu giật giật trở nên cứng. Theo bản năng, nó muốn quay lại chạy về phòng ngủ và quên mất cả chuyện này, nhưng nó không thể di chuyển, và cũng không thể nhìn chỗ khác.

Vào lúc này, George quỳ xuống trước Fred và bắt đầu thổi kèn cho anh ấy. Harry há hốc miệng, cứ chăm chú nhìn cảnh tượng này. Trước này nó chưa từng nghĩ đến việc hai gã làm tình như vậy. Nó không thể tin được, cảnh tượng này hấp dẫn như vậy! Hai anh ấy là anh em trai, theo ý nó, đáng lẽ chuyện này không nên hấp dẫn như vậy!

George cứ dùng lưỡi chơi chuối của Fred.

Fred rên nhỏ, và nói: “Hãy thổi nha.” Rồi Harry nhìn thấy chuối lớn và dày của Fred từ từ đẩy vô miệng của George. George bắt đầu nhiệt huyết thổi kèn cho Fred, và Harry cứ trợn mắt nhìn hai người, không thể nhúc nhích được.

Một lát sau, Fred bắt đầu rên rỉ, và kêu: “Tao sắp ra rồi!” Rồi anh ấy bắt đầu đẩy nhanh vào miệng của George. Tiếng rên rỉ khiến Harry cảm thấy nóng hơn, chuối của nó đã cứng hết sức, trong quần nó cảm thấy hơi đau.

Chuối của Fred bắt đầu giật giật trong miệng của George, nó xuất tinh cho George ăn, rồi thở dài. Khi chuối của anh ấy khỏi ra miệng của George, chuối anh ấy vẫn chảy tinh dịch và nước bọt, xuống trên ngực, đùi, và chuối cứng của George.

“Nhiều thế hả, tao rất ấn tượng.” George thở hổn hển. Đến lúc này, Harry mới để ý rằng George nãy cứ thủ dâm, anh ấy kêu: “Tao cũng sắp ra rồi!” Nói xong là anh ấy lập tức đứng dậy, và Fred quỳ xuống rồi há hốc miệng, đợi George cho anh ấy ăn tinh dịch.

George vừa bắt đầu xuất tinh, Harry vừa bắt đầu thở hổn hển, cảm thấy quần của nó trở nên hơi ướt ở chỗ chuối nó, và vô ý đi gần hơn chúng, cảm thấy hình như ngửi được mùi cơ thể của chúng. Nó không thể tin được mà nó đang ao ước tham gia chồm tới níu chuối của chúng, thậm chí nó cảm thấy hơi ghen tức.

Vào lúc này, chúng đi tới vòi nước đi tắm, và Harry nghĩ rằng đây là dịp lý tưởng (và cuối cùng) về lâu đài không bị chúng bắt. Vậy, nó quay lại chạy khỏi phòng thay đồ.

Bạn Nhảy Của Quán Quân

Tìm thấy một bạn nhảy vốn không nên khó như vậy. Harry và Ron ngồi trên ghế cạnh lò sưởi, nhìn lửa một cách vật vờ. Lúc này ban đêm, trong phòng sinh hoạt của nhà Gryffindor gần như không có một ai khác hết.

Họ đã hỏi thật nhiều thật nhiều cô gái, nhưng hình như các nữ sinh trong lâu đài đều có bạn nhảy rồi, kể cả Hermione. Ngày hôm sau là Dạ Vũ, và quán quân Harry và bạn nhảy mà không tồn tại của Harry phải mở đầu buổi Dạ Vũ. Vốn là chị em sinh đôi Patil định nhảy với Harry và Ron, nhưng ngay ở ngày trước Dạ Vũ, chị em đều bị bệnh.

“Chúng ta sao xui xẻo thế?” Harry hỏi buồn quá.

“Ừ, xui xẻo quá…” Ron thở dài, chợt nói tiếp: “Nhân tiện, Hermione ở đâu?”

“Chắc là chuẩn bị ngày mai à… Ai đều đang chuẩn bị ngày mai đi nhảy à…” Harry đáp. “Cô ta thật có bạn nhảy chứ, không phải lời nói dối.”

Tuy cô ta đã có bạn nhảy, nhưng có lẽ cô ta sẽ đồng ý cũng nhảy với Harry một hồi? Vậy nó có thể mở đầu buổi… Nó không bận tâm mình không có bạn nhảy, không bao giờ rất bận tâm chuyện đó, nhưng từ sáng nay khi cô McGonnagal cho nó biết mà bốn người quán quân phải mở đầu buổi Dạ Vũ thì, việc tìm thấy một bạn nhảy trở nên quan trọng phi thường. Nó không muốn xuất hiện trước cả trường không có bạn nhảy.

“Mình biết chuyện đó, mình chỉ muốn thảo luận cái gì đó với cô ta…” Ron giải thích.

“Cô ta ở phòng ngủ của nữ sinh rồi.” Harry nói hơi chán, nghĩ nó biết Ron muốn làm gì rồi, nhưng kể cả nếu Hermione không có bạn nhảy, thì cô ta cũng chắc lại không đồng ý nhảy với Ron, vì cô ta vẫn giận Ron. “Bồ muốn thảo luận gì? Cô ta chắc chắn không muốn hỗ trợ chúng ta tìm thấy bạn nhảy.”

Ron không nói tiếp, nên hai người tiếp tục nhìn lửa vật vờ lâu lắm. Harry rất bực mình, tại sao giữa các quán quân chỉ nó không thể tìm thấy bạn nhảy? Chẳng lẽ dáng vẻ của nó có một thứ kỳ quái khiến mọi cô gái tránh xa nó?

“Ê, Harry … ngày mai bồ nhất định phải mở đầu buổi à? Sự thật là mình không bận tâm dù có hay không có bạn nhảy, đây là lý do mình không từng tìm kiếm nghiêm túc, nhưng mình không muốn thấy bồ một mình trước cả trường không có bạn nhảy…” Ron nói, giọng của nó thật lạ, như thế cậu ta lo lắng. “Hay là … mình nhảy với bồ…”

“Cái gì?” Harry chợt giật mình, quay lại nhìn Ron, cậu ta có vẻ rất kích động. Chắc nó nghe lầm à? Có lẽ nào Ron tuyệt vọng thế à, nhưng chuyện cậu ta có tuyệt vọng thế để sẵn sàng nhảy với một người đàn ông khác thì lố bịch! Harry cảm thấy tí tuyệt vọng, nhưng không như vậy!

“Chỉ cho đầu buổi thôi!” Ron nói nhanh, mặt nó đỏ bừng.

“Éo đời nào, bồ chắc đùa hả?” Harry hỏi bối rối, “Mọi người nhất định phải bắt nạt và chế nhạo chúng ta.”

Mặt của Ron chợt trở nên đỏ bừng như một trái cà chua, rồi nó đứng lên, giọng nửa lo lắng nửa giận, nói: “Xin lỗi vì đã cố gắng khiến bồ không tự làm mình xấu hổ một mình ngày mai!” Ron vừa nói xong là chạy mất lên cầu thang về phồng ngủ của nam sinh.

Harry bối rối dữ, đến lúc mà Harry giật mình nhận ra cái gì vừa xảy ra thì Ron đã vội vã rời phòng sinh hoạt rồi. Năm nay Ron sao vậy? Thoạt tiên, Ron không nói chuyện với Harry vài tuần chỉ vì nó không tin mà Harry không bỏ tên mình vô chiếc Cốc Lửa, lúc này nó giận vì … cái gì?

Vậy Ron vừa không đùa à? Nhưng, ý của cậu ta rất tệ! Harry thà xuất hiện ở Dạ Vũ không có bạn nhảy còn hơn nhảy với một đàn ông khác! Nó đã biết nó là gì, người đồng tính luôn luôn bị bắt nạt ở trường. Trước khi nó đến Hogwarts, nó nhớ đương khi có một người đồng tính ở trường cuối cùng chuyển đến một trường khác vì bị người ta bắt nạt. Đây là lý do nó không nghe nhắc về những người đồng tính ở Hogwarts chứ à? Không một ai muốn bị bắt nạt. Nó cũng nhở ông Dursley nói chuyện về những người đồng tính … hình như, không một ai trên cả nước Anh chịu đựng nổi đồng tính luyến ái.

Harry đứng lên, bắt đầu đi tới cầu thang. Nó không thấy có vấn đề gì với người đồng tính, nhưng nó không muốn ai đều cười nhạo nó.

Khi Harry đến phòng ngủ của mình, nó ngoái nhìn giường của Ron, cảm thấy rất buồn. Ron là bạn tốt nhất của nó, Harry muốn nói chuyện với cậu ta, hiểu được lý do cậu ta năm nay thường xuyên giận. Nhưng, bay giờ không phải là thời gian nói chuyện, nên nó đi ngủ.

Trên giường của mình, Harry bắt đầu suy nghĩ kỹ mọi thứ mà vừa xảy ra ở phòng sinh hoạt với Ron. Suy nghĩ cẩn thận, sự thực là Harry sẵn sàng nhảy với Ron, hình như nhảy với bạn tốt nhất của mình sẽ hay hơn nhảy với một cô gái không quen thuộc thế. Vấn đề là hai người nhất định phải bị cười nhạo. Harry tiếp tục nghĩ đi nghĩ lại thật kỹ, kết quả là cảm thấy mình muốn nhảy với Ron nhiều hơn nữa. Ngày mai nó phải tìm Hermione, với cô ta nói chuyện này…

Cuối cùng, Harry tóm được giấc ngủ, dù một cách khó khăn. Buổi đêm đó, Harry có rất nhiều mơ khác nhau, và giấc mơ cuối cùng là đẹp nhất. Trong giấc mơ đó, Harry và Ron hai người đơn độc ở sân bóng Quidditch, bầu trời đẹp lắm không có mây, hai người đang nhảy chậm với nhau, một cách lãng mạn. Đến khi nhảy xong, hai người ôm ghì nhau. Harry nhìn mắt màu xanh da trời của Ron, nụ cười và …

“Harry, tỉnh dậy.” Là giọng của Neville.

Harry chợt mở mắt ra. Chuyện vừa là một giấc mơ à. Harry cảm thấy mặt của mình trở nên rất nóng, duỗi ra tay lấy cặp kính mắt của mình, đeo nó nhìn quanh phòng ngủ. Hình như Ron đã thức dậy rồi, trong phòng ngủ chỉ có Neville và nó thôi.

“Cái gì, Neville?” Harry vừa nói vừa khỏi giường, bắt đầu thay đổi quần áo. “Mấy giờ rồi…”

“Mười giờ. Ginny muốn nói chuyện với bạn. Cô ta ở phòng sinh hoạt đội bạn … tụi đều phải chuẩn bị tối nay à, nhanh lên!” Neville nói một cách kích động. Harry biết cậu ta rất thích nhảy.

Neville khỏi ra phòng ngủ, và Harry theo nó sau khi đổi xong quần áo. Bây giờ Harry rất muốn tìm Hermione rồi.

Khi Harry đến phòng sinh hoạt, thấy Neville và Ginny trong đó đang nói chuyện, nó nhanh nhìn quanh, nhưng không thấy Hermione hay Ron ở đây.

“Chào Harry. Đã nghe thấy anh lại không có bạn nhảy cho buổi tối.” Ginny vừa bắt đầu nói, Neville vừa nhìn Harry mặt mang một nụ cười thân thiện. “Anh đã biết Neville là bạn nhảy em, nhưng em cũng có thể nhảy với anh, cho đầu buổi thôi, vậy anh không sẽ một mình.”

Harry mở mắt to, không biết nói gì. Nếu hôm qua nghe thấy chuyện này thì nhất định phải làm nó thở phào nhẹ nhõm, nhưng bây giờ Harry muốn biết liệu Ron vẫn muốn nhảy với nó! Ánh mắt của nó đụng nhằm Neville, cậu ta vẫn nụ cười, nói:

“Bạn ko lo! Tui ko muốn thấy bạn xuất hiện trước cả trường ko có bạn nhảy.” Neville nói.

“Cám ơn hai bạn, nhưng tui có một người mà muốn nhảy với tui rồi.” Harry cười với hai người, nhanh nói tiếp: “Nhân tiện, hai bạn biết bây giờ Hermione ở đâu?”

Ginny có vẻ hơi kinh ngạc. “Rất vui anh đã tìm được bạn nhảy.” Ginny nói, giọng một ít lạ.

“Hermione vừa đi xuống ăn bữa sáng.” Neville nói, coi bộ cũng hơi kinh ngạc, rồi ngoái nhìn Ginny một cách bối rối.

“Cám ơn hai bạn.” Harry vừa nói vừa khỏi nhanh phòng sinh hoạt.


Trong đại sảnh đường có rất nhiều học sinh đang ăn bữa sáng. Khi Harry đến bàn ăn của nhà Gryffindor, nó tìm thấy Hermione, và phát hiện Ron không ở đây.

“Harry! Tớ đã định sắp đi tìm cậu!” Hermione nói khi Harry ngồi xuống bên cạnh nó. “Ron sao thế? Tớ nhìn cậu ta ăn bữa sáng, coi bộ rất buồn rầu … buồn thế thậm chí khiến tớ muốn tha thứ cho cậu ta vì thấy tớ như một sự lựa chọn cuối cùng cho Dạ Vũ.” Hermione nói xong và chăm chú nhìn Harry.

Buồn rầu? Nghĩa là cậu ta không còn giận rồi? “Cậu ta đi đâu?”

“Tớ không biết! Lúc ấy đã không nói chuyện với cậu ta.” Hermione nói.

“Ê, Hermione.” Harry nói, cảm thấy hơi lo lắng. “Giả sử tối nay mình nhảy với một gã khác… Bồ sẽ nghĩ gì?”

Hermione chợt mở mắt to, nói: “Harry, cậu là đồng tính à?”

“Ko vậy!” Harry nói nhanh. Harry không bao giờ nghĩ đến những người đàn ông như thế, nhưng vào lúc này nó thực sự muốn nhảy với Ron … và … có giấc mơ của đêm hôm qua.

“Chẳng có vấn đề gì, Harry. Sự phản ửng của tớ thì, phụ thuộc vào cậu định nhảy với một nam sinh nào.” Hermione nụ cười. “Chắc là Ron, phải không?”

Harry chợt cảm thấy mặt nó trở nên rất nóng. Ánh mắt của nó nhìn xuống nhằm đĩa trứng chiên và cơm tấm trên bàn ăn trước nó. “Đúng vậy.” Nó thì thầm, bắt đầu ăn bữa sáng.

Hermione cười khúc khích một chút, và nói nghiêm túc: “Nếu vậy thì, cậu ta sao buồn?”

“Đêm hôm qua mình rất hồ đồ. Đừng lo, mình đi tìm nó.” Harry nói xong và ăn xong bữa sáng một cách vội vã, rồi khỏi đại sảnh đường.

Harry không biết Ron ở đâu, nên nó quyết định đi ngoài tìm nó. Hôm nay trời rất đẹp, không có mây, dù thực sự rất lạnh. May mắn là nó không cần tìm Ron bao lâu … mấy giây sau khi khỏi lâu đài thì nó nghe thấy giọng của Ron tự sau lưng nó.

“Cái quái gì với bồ vậy?” Giọng của Ron nghe thấy hơi bực mình hay giận.

Harry quay lại, thấy Ron đến trước mặt.

“Cái gì?”

“Tại sao cho em mình nói mà bồ đã có bạn nhảy? Cả gia đình Weasley làm phiền bồ rồi hả?” Ron nói, mặt đỏ. “Bồ không thể đã tìm thấy một bạn nhảy! Hôm đêm qua vẫn không có! Đừng nói dối!”

Harry lùi một bước khi nhìn Ron. Tại sao hai người gần đây không thể giao tiếp như năm trước? Harry không giận, thay vào đó, nó rất thất vọng, và buồn.

Mặt của Ron chợt trỏ nên lại một ít khó chịu, bước gần hơn và nói: “Xin lỗi… Đáng lẽ mình nên phải để bồ giải thích… Vậy, bồ thực sự tìm được bạn nhảy rồi?”

Harry cảm thấy bình tĩnh hơn, nhìn quanh khuôn viên trường, thấy rất nhiều học sinh, nên nói: “Ê, hay là chúng ta đi bờ hồ?”

Ron nụ cười yếu ớt, nói: “Được.”

Vậy hai người đi tới bên bờ hồ mà ngồi xuống ở một nơi mà không có người khác.

“Mình rất vui rằng bồ đã tìm được bạn nhảy. Xin lỗi mình vừa bực mình…” Ron bắt đầu nói, mà Harry không để Ron nói tiếp, nói:

“Mình không tìm được bạn nhảy! Mình nghĩ … mình đồng ý nhảy với bồ, đây là lý do mình từ chối em của bồ, mình nghĩ rằng có lẽ nhảy với bồ sẽ thoái mái hơn.” Harry nói nhanh lắm, ánh mắt của nó nhìn xuống cỏ. Nói xong, nó cảm thấy bình tĩnh hơn.

Ron không đáp ngay lập tức, nhưng Harry luôn chăm chú nhìn cỏ, không thấy mặt của Ron. Mấy giây sau, Ron cuối cùng đáp:

“Bồ không sợ bị bắt nạt à?” Ron nói chậm, giọng của cậu ta nghe thấy hơi lo lắng.

“Ai quan tâm chứ? Bất luận bạn nhảy của mình là ai thì, Malfoy và tụi nhà Slytherin nhất định phải cười nhạo mình không thể nhảy. Mình éo quan tâm họ …” Harry nói, nó không muốn khiến Ron nghĩ mà nó là người đồng tính, nên giải thích: “Chúng ta là bạn, bồ là bạn tốt nhát của mình, chúng ta nhảy với nhau rất tự nhiên, phải không…?”

Ron lại không đáp ngay lập tức. Harry nhìn mặt của Ron, cậu ta đang chăm chú nhìn Harry, coi bộ hơi buồn, có vẻ như đang suy nghĩ cái gì đó. Cuối cùng cậu ta đáp:

“Hoàn toàn tự nhiên.” Ron cười, “Vậy, chúng ta nhảy với nhau?”

“Đúng vậy.” Harry cũng cười. Cuối cùng cái vấn đề này được giải quyết, nó không còn phải bận tâm mình là quán quân duy nhất không có bạn nhảy, và cũng không phải bận tâm bạn nhảy của mình là ai.

Ron chợt có vẻ rất kích đọng, mở mắt to hơn, nói nhanh: “Mình phải tìm được một bộ lễ phục mới!” Cậu ta vừa nói xong là đứng lên chạy tới lâu đài.

Harry cũng mở mắt to hơn, nghĩ đến bộ lễ phục của Ron. Tụi nhà Slytherin có một lý do cười nhạo hai người nữa. Bộ lễ phục đó thực sự xấu xí dữ. Harry tiếp tục ngồi trên cỏ nhìn hồ, đến khi trời bắt đầu có tuyết rồi, nó cảm thấy lạnh quá, quyết định về lâu đài.


Trong lâu đài, trên đường đến phòng sinh hoạt của nhà Gryffindor, nó nghe thấy hai giọng quen thuộc gọi:

“Ê, Harry!”

Harry đứng sững ngoài nhìn hành lang mà tới đại sảnh đường, thấy hai thằng sinh đôi nhà Weasley.

“Chào anh Fred và anh George.” Harry cười, nhưng chợt cảm thấy hơi thận trọng khi nó thấy hai người anh đều đang nụ cười một cách lạ. “Hai anh đang chuẩn bị tối nay à?”

“Chuẩn bị gì? Vẫn còn sớm…” Fred nói.

“Không, tụi mình vừa cảm thấy hơi mệt …” George nói tiếp.

“Ừ, cần duỗi chân cẳng hả…” Fred nói tiếp.

Harry tiếp tục nhìn hai tằng sinh đôi, không biết cái gì sắp xảy ra. Fred và George giờ ở cả hai phía bên Harry rồi.

“Đứng vậy! Nhưng gần đây trong lâu đài hầu như không có một nơi yên lặng à?” George vừa nói vừa nhìn Fred.

“Ừ, hàng đống ngoài quốc học sinh trong lâu đài. Đi dạo ra lâu đài tốt hơn…” Fred nói tiếp, “Đi tận tới bờ hồ xa đám đông tốt hơn à…”

Harry chợt cảm thấy mặt trỏ nên nóng quá.

“Ừ, vậy tụi mình đi bộ … chợt thấy em Ron.” George nói tiếp.

“Hôm qua tụi mình nghe nhắc đến mà em ấy không có bạn nhảy rồi à…” Giờ Fred nói.

“Ừ, nhưng tụi mình không tin được mà chị em sinh đôi Patil ngay ở ngày trước Dạ Vũ chợt bị bệnh.” George nói, có vẻ giả đò ngạc nhiên. “Sự trùng hợp lớn quá hả, phải không, Fred?”

“Đứng vậy!” Fred nói nhanh, “Vậy tụi mình quyết định đi đến hai em, hỏi hai em sắp làm gì…”

“Kết quả là tụi mình vô ý nghe lõm bỏm được một thứ rất thú vị hả…” George nói và nháy mắt với Harry.

Harry chợt nhìn quanh, bảo đảm rằng hành lang đó không có người khác. Trong hành lang chỉ có ba người thôi.

“Anh luôn nghĩ em sẽ trỏ thành một phần gia đình tụi mình, nhưng không như thế! Ginny sẽ rất thất vọng.” Fred nói, giọng cậu ta nghe thấy hơi ngạc nhiên.

“Vậy, em thực sự là người đồng tính à?” George hỏi Harry, giọng nói thấp. Thì cậu ta nhìn Fred, nói: “Mùa hè này, khi Ron cho má biết mà em ấy là người đồng tính thì, tao đã nói gì? Chắc là thích Harry à… Hình như mày nợ tao một đồng Galleon.”

“Không vậy!” Harry thì thầm một cách vội vã, “Hai em không tìm được nhảy bạn nên quyết định nhảy với nhau, vậy em không sẽ xuất hiện trước cả trường không có bạn nhảy! Hai em chỉ nhảy đầu buổi thôi! Hai em là người bạn tốt nhất. Thứ này hoàn toàn tự nhiên!” Nói xong, nó nhận ra George vừa nói gì, thì mở mắt to lắm, nói tiếp: “Ủa? Ron là người đồng tính?”

Fred và George thầm lặng nhìn nhau một cách ngạc nhiên, đứng trước Harry, vậy nhìn nó nghiêm túc.

“Harry … chứ em không phải là người đồng tính?” George thì thầm.

“Á đù, tại sao đồng ý nhảy với Ron!? Em ấy nhất định nghĩ đến em thích em ấy!” Fred mở mắt to hơn.

Harry quyết định hai người nhất định đang làm trò với nó. “Đừng làm trò rồi, hai em nhảy với nhau vì không có lựa chọn nữa thôi…”

Fred và George hình như không nói được lời nào. Harry không biết hai anh ấy đang làm sao, chỉ nói: “Chào hai anh, em đi chuẩn bị cho tối nay.” No nói xong là quay lại tiếp tục đi tới phòng sinh hoạt của nhà Gryffindor.


Trên đường đến phòng sinh hoạt, Harry tiếp tục suy nghĩ cái vấn đề với bộ lễ phục của Ron. Đã muộn quá rồi, Dạ Vũ là tối nay, nó không thể mua một bộ lễ phục như cái bộ của mình cho Ron trước tối nay. Nó thực sự không bận tâm lễ phục của Ron như thế nào, nhưng nó biết Ron nhất định không bao giờ tưởng tượng mà cậu ta sẽ nhảy đầu buổi với một người quán quân trước cả trường, vậy cậu ta lúc này chắc chắn bận tâm chuyện đó.

Trong phòng sinh hoạt hầu như không có người khác. Harry cho là mọi người đều đang chuẩn bị cho tối nay. Nó nhìn quanh căn phòng, thấy cô bé tóc nâu:

“Harry! Cậu cuối cùng cũng trỏ lại!” Hermione đóng mạnh một quyển sách cũ lại và đứng lên đến trước Harry. “Tớ phải đi chuẩn bị cho tối nay, nhanh lên, Ron như thế nào rồi? Cậu ta vừa đến đây một cách vội vã và mang bộ lễ phục của cậu ta chạy mất, không nói chuyện nào với tớ.”

Harry nhìn quanh phòng sinh hoạt, trong đây có vài học sinh khác, nhưng không nhiều. Nó thì thầm: “Tụi mình quyết định nhảy với nhau, nhưng Ron vào lúc này chắc chắn bận tâm đến cái bộ lễ phục của nó.”

“Cái lễ phục đó thực sự rất xấu xí.” Hermione cười khúc khích, nói tiếp: “Vậy, hai bạn sắp nhảy với nhau à?” Hermione nói đến đây, chợt coi bộ suy nghĩ cái gì đó, nói tiếp: “Ron thực sự hơi khó hiểu hả? Nhanh lên, chúng ta tìm nó đi.”

“Ửa? Bồ đáng lẽ về phòng ngủ chuẩn bị tối nay hả? Bốn giờ chiều rồi…”

“Không có vấn đề gì. Có lẽ tớ có thể giúp cậu ta cải thiện cái bộ lễ phục đó. Tớ cho là cậu ta đi tìm một giáo sư giúp đỡ.”

Vậy, hai người khỏi ra phòng sinh hoạt. Hai người không biết Ron ở đâu, nhưng nếu cậu ta đang tìm kiếm một người mà có thể cải thiện cái bộ lễ phục đó, thì cậu ta chắc chắn đi tìm giáo sư McGonnagal hay thầy Flitwick.

Khi hai người vào văn phòng của giáo sư McGonnagal thì, chợt nhìn thấy Ron và McGonnagal đang nói chuyện:

“Xin lỗi, cô thực sự không thể giúp con. Lễ phục của con truyền thống lắm, không cần cải thiện gì.” Giáo sư McGonnagal nói nghiêm túc. “Hơn thế nữa, cô không phải là mẹ con, không thể sửa đổi lễ phục của con không có sự cho phép của bố mẹ con.”

“Đâu truyền thống!?” Ron vừa hét, vừa nhìn bộ lễ phục một cách ghê tởm. “Con thấy lễ phục của các nam sinh khác, đây là lễ phục duy nhất có phong cách lạ lùng này thôi!”

“Đừng ngớ ngẩn thế! Chẳng ra thể thống gì cả! Gần đây những giới trẻ thực sự không thể phân biệt chất lượng.” McGonnagal nói nghiêm túc lắm và lấy bộ lễ phục chăm chú nhìn nó. “Nếu cụ Dumbledore nhìn con mang bộ lễ phục này cụ ấy nhất định sẽ khen con. Thực sự, cô nghĩ rằng cô từng nhìn thấy cụ Dumbledore mang một bộ lễ phục như thế này.” Nói xong là giao lại bộ lễ phục cho Ron.

“Ửa!?” Ron hét to.

Harry và Hermione nhìn nhau. Harry không biết liệu cô giáo McGonnagal đang cố trấn an Ron, nhưng nó đã hoàn toàn thất bại. Vào lúc này, điều cuối cùng mà Ron muốn là ăn mặc như cụ Dumbledore.

Harry thấy mặt của Ron chợt trỏ nên đỏ bừng quá, rồi cậu ấy nói tiếp:

“Vậy con đi! Tặng bộ lễ phục này cho cụ Dumbledore đi!” Ron hét to, và quay lại bắt đầu đi tới cửa một cách vội vã, thấy Harry và Hermione, thì sững đứng trước hai người.

“Thực sự là một phong cách truyền thống lắm.” Hermione nói chậm.

Harry ngoài nhìn Hermione một cách bối rối, coi bộ nhu muốn cho nó biết mà chuyện đó không giúp gì.

Ron không nói gì, có vẻ quyết định phớt lờ nó và khỏi ra văn phòng, nhưng ngay lúc đó, họ nghe thấy một giọng nói quen thuộc và khó chịu.

“Có chuyện gì sao? Tôi nghe thấy giọng la hét.” Snape vào văn phòng, thấy bọn trẻ, trên mặt ông xuất hiện một nụ cười khủng khiếp. “Làm sao thầy đã biết nó là ba con à?”

“Á, thầy Snape, đến đây thời điểm thích hợp.” Cô McGonnagal chợt bắt đầu nói, rồi đi tới phía bên của thầy Snape. “Thầy là đàn ông, làm ơn trấn an con Ron đây mà bộ lễ phục đó của nó hoàn toàn truyền thống, không có vấn đề gì, không cần cải thiện gì.”

Ánh mắt của Snape chợt dựng nhằm bộ lễ phục trên tay Ron, nụ cười ông hơi trỏ nên lớn hơn.

Mặt của Ron hầu như trỏ thành một trái cà chua.

¡Amor al estilo Kalos!

Esto no podía estar pasando. ¿Cómo pudo olvidársele la carta que dejó en la mesa? ¡Sus hijos no debían saber todo esto! Pensó por un instante, que quizá aún no era demasiado tarde, que quizá May no ha leído su firma al final de la carta, mas…

—Papá … ¿le …. le escribes cartas de amor a … a Marcial? —dijo May pálida y en voz baja.

—¿!Qué!? —dijo Max de repente y miró a May, que se veía completamente atónita.

—¿¡Que qué!? ¿Al líder de Azuliza? —preguntó el chico de tez oscura, sorprendido.

—¿Oh? —dijo Ash confuso. Ambos chicos estaban mirando hacia fuera por la ventana de la habitación pero ahora se voltearon hacia May.

—Esto significa que … ¿tú y mamá os vais a divorciar? —continuó May y dejó caer la carta, pero Max la cogió. May salió corriendo de la habitación.

—¡Espera, May! —Norman intentó detenerla, pero estaba tan atónito que se le escapó de la habitación. Ya iba a voltearse para ir por ella cuando…

—Papá … ¿esto debe de ser una broma verdad? Pero es tu letra y tu firma… —dijo Max y parecía que iba a llorar.

A Norman se le rompió el corazón. Sí, él estaba preparado para divorciarse. Pero se lo dirían él y Caroline juntos a los hijos, y ¡no tenía planes de decirle a nadie qué tipo de hombre era él! Era una cosa divorciarse, pero que sus hijos se enterasen por quién había dejado a su madre…

—¿Tú amas al líder de Azuliza? ¿Pero y entonces qué de mamá? —preguntó Max y ahora sí estaba llorando.

—¿En serio? —preguntó Ash acercándose a Max y echándole un vistazo también a la carta, era el único en la habitación que no parecía estar completamente atónito—. No sabía que los chicos podían estar con otros chicos. ¿Tú lo sabías, Brock?

Max y Norman estaban gélidos. Norman no sabía cómo consolar a su hijo. ¡Él nunca había planeado para esto! Ash los vio así y se volteó hacia Brock con una mirada expectativa, como si quisiera saber qué hacer ahora y qué pensaba de todo esto.

—Ash, creo que es mejor que los dejemos a solas. Vámonos —dijo Brock en voz baja.

Ash y Brock salieron de la habitación y Norman logró acumular la valentía para acercarse a Max.

Max lo abrazó lloriqueando. Ya había dejado caer la concha y la carta en el suelo.

—¡Dime que no vas a dejar a mamá! Es …. ¿es esta la razón por la que nos hiciste llamar…?

Norman absolutamente no estaba preparado para esto. Y peor aun, ¡no podía mentirle! ¿Qué ganaría mintiéndole ahora si pretendía pedirle el divorcio a Caroline? Solo heriría aun más a sus hijos… Tenía que hablar con calma.

—Os hice llamar porque tenemos que regresar todos a Petalia —dijo Norman, intentando mantener la calma—, Max, no importa lo que pase, quiero que sepas que yo siempre seré tu padre, y Caroline siempre será tu madre, y ambos os queremos a ti y a May.

—Entonces … ¿vamos a regresar a casa?

—Sí, todos juntos regresaremos a casa ahora a ver a tu madre.

—Pero … no vas a dejar a mamá, ¿verdad?

Norman tragó saliva. No había forma de razonar con Max, pero la prioridad ahora era calmarlo. Le recordó una y otra vez, que él y Caroline siempre serán sus padres, que ya él era un hombrecito viajando con sus amigos, y que pase lo que pase, poco cambiaría para él.

No fue fácil, pero después de una hora, Max ya había dejado de llorar, y estaba sentado en la cama, atónito pero al menos calmado.

Norman se puso su chaleco y recogió la concha y la carta, poniéndolas en su chaleco, y luego le dijo a Max que regresara con sus amigos, Ash y Brock, mientras él buscaba a May. No quería dejar a Max solo en la habitación.

Entonces, ambos salieron en dirección de la sala principal del Centro Pokémon. Max ya había dejado de llorar, pero su silencio le dolía a Norman. Todo lo que hizo por Marcial fue en búsqueda de su propia felicidad, después de tantos años reprimiéndose, pero tampoco quería herir a sus hijos. El divorcio era prácticamente inevitable; Caroline también lo quería, así que ahí ya no había más remedio, pero le dolía qué pensarían sus hijos acerca de su amor por otro hombre. Max no lo había mencionado, pero sabía que era cuestión de tiempo.

Cuando entraron a la sala principal, a Norman le dio un vuelco el corazón y quería desmayarse. No fue hasta ahora que se dio cuenta de que su fachada había quedado completamente derrumbada. De alguna manera u otra, parecía que todo el mundo se había enterado.

May estaba llorando sentada en un banco, en ambos lados estaban Ash y Brock sentados tratando de consolarla, frente a ella estaba la enfermera Joy hablando con una señora mayor de edad. Y alrededor de ellos, había unas quince personas susurrando.

«Debí advertírselo que no se pasara tanto tiempo con ese bicho raro de Marcial, seguro se las arregló para contagiarlo.»

«No puedo creer que el líder de Petalia cayó ante las locuras de Marcial…»

«¡Alguien tiene que hacer que la liga lo expulse! Eso va contra el orden creado por el Gran Arceus. De saber que puede contagiarse así, ¡es mejor que Marcial se vaya de aquí!»

Norman estaba temblando de ira. Max al lado de él miraba a la gente con curiosidad y también a su padre. Norman hizo gran esfuerzo para calmarse, y luego con voz tranquila pero reverberante, dijo:

—Suficiente. ¡Qué barbaridad! —bramó él mientras se acercaba a la muchedumbre y a May. May se levantó al verlo, y corrió a abrazarlo—. ¿A caso no tenéis vergüenza? Mira que hablar así ante mi hija. Tampoco os permitiré que habléis así de Marcial. Nadie me contagió. ¿De qué carajos habláis? ¿Cómo podéis fabricar semejante barbaridad?

Ash y Brock caminaron hacia Norman y se detuvieron en ambos lados de May, mirando también a la gente.

—Pues si nadie te contagió, ¡tú viniste así entonces! ¡No vengas a negarlo! —dijo un hombre de unos 20 años que estaba al lado de Joy—. Joy ya os había visto varias veces bien cariñosos en el centro.

—Y yo os vi cenando juntos como pareja —dijo una señora anciana.

—Papá, ¿es cierto entonces? No fue una especie de trampa de Marcial, ¿estás seguro? —preguntó May mientras aún lo abrazaba.

—Hijos de… —bramó Norman, ahora sí estaba enojado con la muchedumbre—, ¿cómo osáis meterle semejantes ideas en la cabeza a mi hija? ¡Largaos ahora o sino…!

—¡Lárgate tú, bicho raro! —dijo otro hombre joven.

En ese momento, Norman sintió una ligera vibración en su chaleco, y una serie de luces fugaces alumbraron el Centro Pokémon por unos instantes, y Norman, sus hijos, Ash y Brock ahora estaban flanqueados por los dos Slaking (que estaban sorprendentemente alertas y enojados), Kangaskhan, Blissey, Spinda, y Tauros (que bufó amenazantemente).

En instantes, la muchedumbre quedó sumida en un silencio profundo.

—Ya basta, metiches —dijo Joy de repente a la muchedumbre—, esto no es con vosotros y mi centro no se hará estadio de batalla. Todos afuera, ¡ahora!

Ni los hombres más fanfarrones se atrevían a desafiar a Norman en una batalla, sus Pokémon parecían una verdadera amenaza, así que todos se marcharon ligeramente.

Joy se volteó hacia Norman y los demás, se inclinó hacia ellos, y dijo:

—Disculpadme, no debí haberme involucrado. Solo sentía pena por su hija y pensé que Marcial quizá le había hecho algo a usted —dijo Joy con tono muy avergonzada, y se marchó de prisa.

Norman ahora se dio cuenta de que su Blissey se había volteado hacia Max y estaba consolándolo. «Ese es mi papá, no hay quién se atreva a asustarlo.» decía Max.

—Papá … ¿entonces, estás seguro de que Marcial no te hizo nada? Pero … ¿y la carta?

—Marcial es un hombre honrado, decente y honesto. No vayáis a hacerle caso a semejantes barbaridades.

—Pero ¿entonces? —preguntó May.

—Venid, hablemos en privado en mi habitación —dijo Norman a sus hijos, agradeció a sus Pokémon y los hizo regresar a sus Pokébolas. No quería seguir hablando aquí, por si a caso regresara la gente.

—Nosotros os esperaremos aquí —dijo Brock, y se quedó atrás con Ash.

Fue así como se encontró Norman frente a sus hijos, sin más remedio que explicarle a sus hijos que él nació como lo es ahora. Que desde que era joven deseaba la compañía de los chicos, pero nunca consiguió a otro chico como él. Hasta que por fin, se le apareció Marcial y nunca había estado más feliz. Nunca se imaginó que terminaría contándoles esta historia a sus hijos. Pero no tenía más remedio, ya que era absolutamente imprescindible convencerlos de que su amor por Marcial fue natural y de que Marcial era un hombre honesto y honrado. El chisme de que Marcial lo haya «contagiado» le infundía una cólera insondable hacia la cultura y religión tradicional del país y hacia Arceus por ponerlos en esta situación.

May estaba atónita sentada en la cama, tratando de procesar todo lo que había dicho Norman. Pero Max parecía haberlo escuchado atentamente, dijo:

—Entonces, ¿por qué atracción no surte efecto entre Pokémon del mismo sexo? —preguntó Max con un tono de como si estuviese en una clase de Pokémon.

Norman tragó saliva. No tenía una respuesta para eso.

—Por el amor de los cielos, Max, ¡nuestros padres se van a divorciar! —dijo May incrédula—. ¿Cómo puedes estar pensando en eso?

Norman suspiró profundamente, se sentó al lado de May y la abrazó. Le dijo todo lo que ya le había dicho a Max, que así sus padres estarían más felices, que ambos siempre estarán con ellos, que ya ella es una mujercita con unos grandes amigos en su propia aventura, y que en realidad las cosas no cambiarían tanto como temía.

Después de haber terminado de hablar, ya May también se había relajado un poco. Max tomó la oportunidad.

—Pero papá, si tú y Marcial estáis atraído al mismo sexo, ¿no quiere decir que no estáis sujetos a las leyes de Arceus? Quizá Arceus no creó todo como todo el mundo dice. Al menos, no a los humanos.

De repente, Norman se acordó de su conversación con Máximo:

«… a veces no debemos creer en las escrituras de nuestros antepasados. Sus conclusiones no son necesariamente atinadas. Nuestra sociedad se ha dejado formar por meras leyendas, yo personalmente prefiero buscar evidencia concreta … a pesar de tan poderosos que son Kyogre y Groudon, el mundo científico no ha podido obtener evidencia de que en realidad sí crearon nuestros océanos y continentes como las leyendas nos cuentan.»

—Quién sabe… Bueno, hijos, creo que debéis descansar —dijo Norman, él necesitaba un gran descanso después de todo esto—, mañana nos vamos de aquí. Regresaremos a Petalia, a ver a vuestra madre.

—Pero … ¡yo no quiero dejar a Ash y a Brock! ¿Pueden venir con nosotros? —preguntó Max.

—Si quieren … no veo por qué no —dijo Norman; le agradaba la idea de que sus hijos tengan tan buenos amigos que quieran de esta manera.


Después de otro largo rato, ya estaban todos de vuelta a la sala principal del Centro Pokémon. Aún estaba completamente vacía, salvo por Joy (que estaba en la recepción), y Ash y Brock (que estaban sentados en un banco en una conversación muy animada).

Ya se le había hecho tarde para ir a ver a Marcial, y se estaba preocupando. Pero no podía abandonar a sus hijos así de fácil tampoco. Por suerte, Brock sugirió que vayan todos a cenar, y esa fue la excusa que necesitaba para irse. Les deseó un buen provecho, dijo que tenía que salir a coger aire fresco, y se fue a paso ligero a buscar a Marcial.

No sabía si era su imaginación o no, pero parecía haber más gente de lo normal por las calles, a pesar de ya ser las ocho de la noche. También le parecía como si la gente lo estuviera mirando. Él estaba acostumbrado a eso, especialmente en Petalia donde todos lo conocían como el líder de gimnasio, pero ahora tenía un mal presentimiento.

Por fin, llegó al edificio donde vivía Marcial, caminó hasta la puerta de su apartamento y tocó en la puerta.

Nadie respondió.

Tocó unas veces más y llamó:

—Marcial, soy yo, lo siento haberme tardado tanto.

Nadie respondió.

Norman se puso un poco nervioso. Habían quedado en que se encontrarían aquí a las siete, aun si iba una hora tarde, Marcial no se iría sin él, ¿verdad? Tocó y esperó unos diez minutos más, por si acaso Marcial estaba duchándose, pero nunca hubo respuesta, así que se fue del edificio y se dirigió casi corriendo al único otro lugar donde creyó poder encontrarlo.

En solo unos diez minutos llegó al gimnasio Pokémon y se le levantó el ánimo al ver que las luces aún estaban encendidas. Seguro Marcial también tuvo alguna demora en el gimnasio.

Tocó en la puerta, y fue la joven asistente Natasha quien abrió. Ella era una chica de unos 18 años y cabello largo y negro sedoso. Al ver a Norman, la expresión en su rostro inmediatamente se volvió más fría.

—¿Y tú qué haces aquí? ¿No le has hecho suficiente daño a Marcial? Vete y no regreses, por favor —dijo ella y trató de cerrar la puerta, pero Norman la sostuvo.

—¡Yo no le he hecho nada a Marcial! ¿Dónde está él?, me urge hablar con él —dijo Norman firmemente. No me digas que hasta acá corrió el chisme, y esta chica cree que fue Norman quien «contagió» a Marcial. Se estaba enojando de nuevo con todo esto.

—¿Nada? Todo Azuliza está chismeando que Marcial supuestamente enloqueció al líder de Petalia, que te tenía escribiéndole poemas. Pero yo sé la verdad. Yo te vi tantas veces venir a buscarlo. Tú lo enamoraste, sabiendo como era él, ¡solo con tal de obtener evidencia y delatarlo ante toda la ciudad! ¡Tal y como intentó hacer el hijo de puta aquel hace tres años! ¡Tú también eres una alimaña! —bramó Natasha y otra vez trató de cerrarle la puerta pero Norman la mantuvo firme aun si su brazo empezaba a temblarle.

Esto era peor de lo que se imaginaba. ¡No podía dejar que Marcial pensara eso!

—¡No es así! Todo es un mal entendido, yo quiero mucho a Marcial, yo nunca le haría algo así.

—¡No vengas a tratar de engañarme con el mismo cuento! ¡Haznos un favor a todos y lárgate, déjalo en paz! ¡No quiere saber más de ti! —bramó Natasha, y un súbito movimiento brusco de su pierna que Norman no percató y…

—Uh

Norman cayó en el piso con un grito de dolor. Le había dado una patada en la entrepierna y le cerró la puerta en su cara.

Estaba adolorido, pero el dolor físico no era nada comparado con lo que sentía en el corazón. ¡Marcial piensa que lo traicionó! Se esforzó en ponerse de pie y tocó la puerta del gimnasio una y otra vez, pero nadie contestaba.

—¡Yo nunca traicionaría a Marcial! —gritó Norman con toda su fuerza, ya no le importaba ninguna fachada, tenía que convencer a Marcial de cuanto significaba para él, y de que no lo había traicionado.

Estuvo ahí casi una hora hasta que se quedó ronco, y su corazón estaba en pedazos. Quería abrazar a Marcial, decirle cuánto lo quería, consolarlo sobre todo lo que les estaba pasando, pero no sabía ni dónde estaba, si aquí en el gimnasio o en su apartamento.


Cuando ya estaba exhausto, se fue de regreso al Centro Pokémon. Sus hijos seguramente ya habrían terminado de comer hace mucho tiempo y estarían preocupándose por él. Con tan difícil que ha sido el día para Norman, aún no era nada comparado con los que sus hijos han de estar experimentando.

Cuando entró al Centro Pokémon, ya se había compuesto y se había secado las lágrimas. De todos modos, se alegró ver que el centro estaba completamente vacío aún, salvo por Joy, que estaba en la recepción, y Ash y el chico aquel de tez oscura que se llamaba Brock, que estaban sentados jugando con Pikachu y platicando.

Norman caminó hacia ellos y preguntó:

—Mis hijos, ¿dónde están?

Ash y Brock se levantaron, y fue Brock quien habló:

—Señor Norman, May y Max se fueron a dormir. Nosotros nos quedamos acá para decírselo cuando regresara.

No había desprecio ni maldad en su tono, al contrario, era completamente respetuoso. Norman no sabía qué pensarían los amigos de sus hijos sobre todo este lío. Pero le alegraba ver que eran chicos razonables y afables. Cuando sus hijos decidieron irse con Ash, él había estado un poco preocupado. Después de todo, May solo tiene 10 años y Max solo 7, mientras que Ash ya tenía 12 y este Brock parecía mayor aun.

—Gracias por esperarme. ¿Veo que también eres amigo de mis hijos?

—Sí, me llamo Brock, y soy el líder de la Ciudad Plateada en Kanto. Es un placer conocerlo —dijo Brock y extendió la mano.

Norman le estrechó la mano con una débil sonrisa, y dijo:

—Gracias por cuidar de mis hijos. Lamento retrasaros en vuestra aventura, pero mis hijos y yo hemos de regresar a Petalia para terminar de resolver este asunto. Max pidió que vayáis con nosotros.

Aunque la idea de que dos chicos desconocidos lo acompañaran hacia Petalia en esta misión no le caía bien, él sabía que ellos eran importantes para May y Max, y cuando él termine sus asuntos, será mejor que sus hijos continúen su aventura con ellos.

—¡Por supuesto que iremos! —dijo Ash con una sonrisa grande y su Pikachu asintió al mismo tiempo.

—Me alegra saberlo —dijo Norman—. Bueno, yo estoy muy cansado. Por favor, descansad y preparaos para viajar mañana por la mañana.

Cuando terminó de hablar, se despidió con una ligera inclinación de la cabeza y se fue sin más demora. Estaba completamente exhausto. La pesadumbre de este día funesto y del miedo de que Marcial crea que él lo traicionó lo estaba agobiando. Pero sus hijos eran de gran importancia, y él tenía que irse lo más pronto posible para hablar con Caroline y con ellos en familia antes de que la situación encontrará una manera de empeorarse.

Dentro de su habitación, colocó la carta para Marcial y la concha dentro de su mochila de viaje, se quitó la ropa y se acostó a dormir. Al menos, pretendía dormir y descansar para mañana, pero en realidad, termino desvelándose pensando en Marcial. ¿Y si Marcial nunca le hacía caso de nuevo? «No, cuando regrese yo haré hasta lo imposible para convencerlo de lo importante que él es para mí.» se decía una y otra vez.


Quería regresar a Petalia lo antes posible para terminar con este asunto de una vez por todas. Así que, al día siguiente, se levantó antes de que el sol saliera, completamente desvelado y exhausto. Se tomó una ducha para verse un poco mejor, y antes de que sus hijos se despertaran, salió del Centro Pokémon (cuya sala principal ahora sí estaba completamente vacía), y se fue hacia el apartamento de Marcial con el poema que había escrito y la concha dentro de su chaleco.

Cuando llegó allá, pudo ver el sol empezando a alumbrar la playa en el este. Entró al edificio y tocó en la puerta de Marcial, llamándolo una y otra vez, con la esperanza de que esta vez sí le abriera. A estas horas de la madrugada, seguro habría de estar en su apartamento, ¿verdad?

Desgraciadamente para Norman, nadie contestó. Quería expresarse por la puerta, expresar cuánto lo quería y lo deseaba, pero seguro sus vecinos lo oirían también, y quizá Marcial creería que también era parte de un juego, así que antes de irse, se fue gritándole algo más sutil: «Lo prometido es deuda, ¡ya verás! Iré a Petalia, pero ¡te prometí que regresaría por ti y lo haré!»

Esperó unos diez minutos más, deseando que Marcial se conmoviera y le abra la puerta, pero no fue así, y tuvo que irse de regreso al Centro Pokémon más deprimido que nunca. Ya estaba empezando a aclarecer, y cuando entró al Centro Pokémon, vio a Ash en la sala principal hablando con sus Pokémon mientras los peinaba y observaba. Además de su Pikachu, ahora también tenía un Corphish, un Treecko, y un Taillow.

Se dejó llevar por la curiosidad, y caminó a saludarlo para ver cómo cuidaba de sus Pokémon. Al menos podría distraerse un rato evaluando los Pokémon de Ash.

—Estás despierto muy temprano, ¿no?

—Buenos días, señor Norman —dijo Ash mientras recogía a Pikachu del suelo. Se le veía en los ojos que no había dormido muy bien—. No pude dormir bien, así que estoy comprobando el estado de mis Pokémon por si acaso tengo una batalla hoy, quién sabe, el Equipo Rocket siempre me está persiguiendo por doquier.

—Ah, esos bandidos buenos para nada —dijo Norman, acordándose de la última vez que los vio cuando Ash apareció en Petalia. Se arrodilló en el piso y empezó a observar a los Pokémon de Ash. Todos se veían muy contentos y saludables.

—Oye … Norman, ¿le puedo hacer una pregunta sobre lo de ayer? —preguntó Ash con una voz bien baja—. Yo sé que debo respetar su intimidad, ya Brock me habló de eso, pero es que tengo una curiosidad y no puedo contenerme.

Norman suspiró profundamente. En realidad no quería hablar de esto con nadie aparte de sus hijos, y solo discutió el tema con ellos porque no tenía más remedio. Pero como no sabía aún qué quería preguntar, solo dijo:

—¿Cuál es tu pregunta?

—Nunca antes había oído de que los chicos podían estar con otros chicos. Pensaba que como con los Pokémon, la atracción solo debía ser entre un chico y una chica… Pero usted no es así, ¿verdad? Usted está atraído a Marcial a pesar de que ambos son hombres.

Bueno, pensó Norman, esto sí quería dejarlo claro. Le molestaba que la gente de este país pensara que Marcial lo contagió o alguna barbaridad semejante.

—Yo nací como soy. Desde joven siempre he estado atraído por los hombres y nunca por las mujeres. Marcial también siempre ha sido igual. Seguro hay otros hombres como nosotros. No sé por qué somos diferente, si Arceus nos creó así a propósito o qué, pero es la verdad —explicó Norman firmemente.

Un silencio de unos minutos. Norman continuaba observando a Treecko, Taillow y luego a Corphish, que parecía estar de muy buen ánimo.

Pikachu hizo un sonido cerca de Ash, que podía interpretarse como un tipo de apoyo y luego…

—Es que … es que yo creo también ser así —dijo Ash finalmente.

A Norman le dio un vuelco el corazón. ¿¡Qué!? ¿Otro más como ellos? Se puso de pie y se volteó hacia Ash.

—¿En serio? —preguntó Norman un poco aturdido. ¿Cuántos hombres habían así que lo escondían?

—Pues sí … pensaba que yo era anormal. Siempre que la gente hablaba de relaciones o cuando las chicas trataban de ligarme, yo siempre me he tenido que hacer el tonto. Nunca quise que me descubrieran y prefería que pensaran que soy un pendejo o infantil a que piensen que sea anormal. Siempre pensé que todos los chicos teníamos que ser así como Brock, locos por cualquier mujer hermosa que aparezca.

—¿Cómo te diste cuenta, entonces? —dijo Norman con los ojos bien abiertos, no podía creer lo que estaba escuchando.

—Ya lo sospechaba hace mucho tiempo… Pero he estado más seguro desde creo que hace solo unos meses, un poco después de cumplir los 12 años. Cuando me encontré con mi rival de infancia, Gary, en la liga Johto. Sentí algo extraño hacia él. Como que quería pasar mucho más tiempo junto a él … y cuando nos despedimos, no quería que se vaya. Quería tomarle la mano, y abrazarlo mucho tiempo. Luego una vez hasta soñé que le di un beso… No sé, pero nunca he pensado o soñado así de una chica.

»Intenté no pensar en ello y solo enfocarme en mi sueño de ser un maestro Pokémon. Creía que nadie era como yo, ya que nunca vi dos chicos u hombres juntos … hasta que ayer me enteré de que usted quiere a Marcial, y que Marcial también es igual. Eso me hizo pensar mucho, y me di cuenta de que sí encuentro a algunos chicos atractivos. Que sí creo que Gary es un chico muy lindo…

Ash hablaba con un tono sorprendentemente desenfadado considerando el tema. Como si todo esto no fuera gran cosa para él. La mente de Norman comenzaba a razonar todo lo que estaba pasando. En tan poco tiempo, había descubierto dos personas que eran como él. Eso tenía que significar, que muchos hombres iban en las mismas, escondiéndose para que la gente no hable mal de ellos, y al saber de alguien igual, estaban dispuestos a revelarse.

De ser así, una idea empezó a formarse en su mente. Quizá la fachada que sostuvo toda su vida lo ayudó a parecer una persona común y corriente, pero no solo le perjudicó sus chances de encontrar a alguien como él, sino también le hizo la vida más difícil a otros como él, que también buscaban a gente igual y nunca la encontraron. Todo estaba empezando a encajar en su mente. Si nadie tomaba la iniciativa, nada cambiaría.

Norman le sonrió a Ash, y dijo:

—Eres completamente normal. Seguro hay muchísimos chicos como tú en el mundo. Yo sé que no es fácil, pero te pido que quizás consideres decirle la verdad a mis hijos y a Brock. Seguro te aceptarán—dijo Norman sinceramente. Sus hijos no habían dicho nada malo de su relación con Marcial, y solo parecían preocuparse por el divorcio. Aún eran muy joven para absorber las ideas tóxicas de la gente del país, como las que oyó ayer en esta misma sala—. Si algún día tú y Gary os llegáis a hacer novios, tus amigos habrán de saberlo, ¿no? Para entonces, es mejor que sepas bien que tus amigos sí te apoyan.

Sentía que no tenía el derecho de sugerirle esto a Ash, ya que él nunca tuvo la valentía de hacer esto, pero si no fuese por el hecho de que encontró a Marcial a pesar de todo, él hubiera dicho que se arrepentía haber esperado tanto.

—Sí … lo pensaré. Y cuando gane en la liga Hoenn y regrese a Kanto, quizá hable con Gary… —dijo Ash con mucho entusiasmo que hasta sorprendió a Norman.

—¡Te deseo mucha suerte con él! —dijo Norman sinceramente. Si Ash no tenía que esperar hasta los 38 años para poder estar con quien quiera, mucho mejor para él.

Se Derrumba La Fachada

Norman sintió un gran anhelo al ver a Marcial irse de prisa. Estuvo allí en el medio de la sala de recepción del Centro Pokémon por casi un minuto hasta que por fin logró mover las piernas e irse hacia su habitación.

Cuando entró a su habitación y cerró la puerta, se quitó los pantalones y zapatos mojados, y se preparó para tomarse una ducha. Todo este tiempo, su mente había comenzado a visualizar las escenas ocurridas en la playa. Ver a Marcial quitarse sus pantalones frente a él, ver el bulto que llevaba en sus calzoncillos turquesas, cuando Marcial lo rescato de hundirse en el agua, y cuando la ola lo empujó contra Marcial y sintió que su pene se había rozado con el de Marcial. Al menos, eso era lo que se había convencido que había pasado. Se le era imposible saber si aquello tieso que rozó su pene en realidad era el pene erguido de Marcial (y era difícil de creer para alguien como Norman).

De todos modos, cuando por fin entró a la ducha, su pene de nuevo estaba completamente erguido, la cabeza rosada estaba un poco expuesta bajo el prepucio pálido, y el agua que le caía encima le causaba una sensación electrizante. Hasta Norman mismo se sorprendió, su pene parecía estar más tieso, más largo, y más grueso que nunca. El corazón le latía bien rápido, deseaba otra vez jalarse una paja pensando en Marcial, pero hizo un gran esfuerzo de controlarse y no se masturbó.

Esta situación se le había complicado. No importa lo que fuese que Marcial sintiese o estuviese pensando ahora mismo, era imposible creer que no se había dado cuenta de que había algo raro en Norman. Entonces, pensaba Norman, era imprescindible que hablara con él delicadamente acerca de todo esto. Había pensado que Marcial tenía las mismas intenciones cuando lo siguió hasta el Centro Pokémon, pero evidentemente eso no fue así.

No era que Norman creía tener labia, pero a él le gustaba comunicar bien las cosas cada vez que pueda haber un malentendido. Fue gracias a esta razón que ha logrado mantener un matrimonio de diez años con Caroline en el cual el número de veces que ellos se acostaron se puede contar con los dedos de una mano (aun si Caroline claramente ya llegó a su límite).

Y por eso, él quería hablar con Marcial para asegurarse de que si Marcial sabía su secreto, esto no llegaría a regarse por el país y potencialmente arruinarle la vida.

Cuando terminó de ducharse, se vistió con ropa ligera de caminar, se puso su chaleco con las Pokébolas, y salió hacia el área de comer para alimentar a sus Pokémon, ya que era hora de almorzar.

Mientras todos comían, Norman se había quedado pensativo. A parte de su futura charla con Marcial, había otra cosa que le estaba causando una crisis interna: la satisfacción y excitación que tan solo un abrazo descamisado con un hombre le causaba. Él siempre supo que en su mente tenía el sistema de atracción al revés de los otros hombres, pero nunca había experimentado hasta este extremo.

Ahora sí estaba seguro de sí mismo, si tuviese la oportunidad, a él le encantaría acostarse con Marcial con la pasión y avidez que nunca pudo darle a Caroline. Y también estaba seguro de que muchos otros hombres le podían causar sensaciones semejantes, porque había visto muchos cuerpos sensuales en la playa, aun si ahora mismo era Marcial el que tenía una posición perenne e inquebrantable en su mente. Entonces, la lógica conclusión a la que había llegado era la siguiente:

«Si tan solo puedo conseguir un solo hombre como yo, así tenga que ir a Paldea, Kalos, o Alola a buscarlo, seguramente seré mucho más feliz.»

Aún no había tenido la oportunidad de pensar en todos los nimios detalles, como qué pensarían sus hijos, si se iría del país para siempre o solo buscaría a alguien a quien traer y con quien montar una fachada juntos ante al mundo en Petalia, entre otras cosas, pero había algo que sabía con certeza: tenía que librarse del yugo de su matrimonio.

«Aun si no encuentro a alguien como yo en otros países, hasta amistades con hombres que pueda abrazar como abrazo a Marcial sería más placer en unos instantes que el que obtuve en diez años de matrimonio.»


Norman estaba tan sumido en sus pensamientos que ni cuenta se dio que hace mucho tiempo sus Pokémon ya habían terminado de comer y se estaban aburriendo esperando salir al ejercicio diario.

Fue su Blissey quien se le acercó con una cara preocupada y un sonido que parecía preguntarle si estaba bien. Norman asintió, sonrió hacia sus Pokémon, y luego salieron todos a caminar hacia las montañas en el oeste como había hecho en días anteriores.

Sus Pokémon parecían percibir que algo raro estaba pasando. Quizá ya se estaban preguntando por qué estaban pasando tanto tiempo acá en Azuliza; de todos modos, mientras caminaban ellos a menudo le echaban miradas confusas a Norman.

En este momento, se acordó de las palabras sabias del señor Arenque:

«Cada vez que me atormenta algo, yo se lo cuento a mi pequeño Peeko. Los Pokémon nos entienden muy bien, ¿sabes?»

Sí, él sabía que sus Pokémon podían entenderlo muy bien, pero solo solían hablar en temas relacionados al desarrollo Pokémon, no de temas personales de sí mismo. Y para complicar las cosas, no hablaban el mismo idioma, por alguna razón u otra, Arceus no pareció querer que los humanos y los Pokémon pudiesen comunicarse entre sí con fluidez.

Él nunca había sido una persona religiosa. Algo que lo ponía en desacuerdo con la gran mayoría de gente en su país, especialmente cuando vivía en Johto y cuando fue a Sinnoh, donde la religión era una parte muy importante de la vida cotidiana. Era difícil para él ser religioso, ¿cómo alabar a un dios que creó a los humanos y a todos los Pokémon e hizo la ley de Atracción explícitamente solo surtir efecto entre géneros opuestos, y entonces lo creó a él al revés? En realidad, le tenía rencor a Arceus. Pero él era una persona sensata, y sabía que esto era mejor no hablarlo con nadie.

Pero, ahora que estaba pensando en todo esto, le llegó una nueva curiosidad: ¿qué pensaban los Pokémon acerca del dios creador?

Ya estaban por las montañas, cuando se decidió en un plan para obtener el consejo de sus más leales amistades de toda la vida: sus Pokémon.

—Alto un momento —dijo Norman de repente, y sus Pokémon se detuvieron en la caminata y se voltearon hacia él. Todos lo miraban con anticipación—. Como ya os habéis dado cuenta, mucho ha pasado últimamente. Quizá hayáis oido una que otra cosa incluso dentro de vuestras Pokébolas. Bueno, como vosotros sois mis mejores amigos de toda la vida, yo necesito vuestra opinión.

Los Pokémon inclinaron la cabeza asintiendo pero se mantuvieron en silencio. Los dos Slaking y Spinda se habían sentado en el suelo, pero Blissey, Tauros y Kangaskhan seguían de pie.

—Yo sé que vosotros podéis entender mis palabras muy bien, pero para asegurarme de que sí nos entendamos, vamos a jugar un pequeño juego —dijo Norman y miró alrededor de donde estaban.

Estaban en una área rocosa pero bastante llana de las montañas, no había rastro de ninguna persona alrededor. Entonces, Norman cogió una pequeña roca que parecía útil, y la utilizó como tiza, arrastrándola por el suelo con fuerza para dibujar dos grandes círculos en el suelo. Sus Pokémon lo miraban con mucha atención y curiosidad durante todo el proceso. Cuando terminó, escribió la palabra «Sí» en el círculo de la izquierda, y la palabra «No» en el de la derecha.

Entonces, Norman empezó a explicarle a sus Pokémon que les iba a hacer unas preguntas, y que para contestarle tenían que moverse hacia el círculo adecuado.

—¿Todos habéis entendido? —preguntó Norman.

Le dio gran satisfacción ver cómo todos sus Pokémon, sin demora alguna caminaron hacia el gran círculo con la palabra «Sí».

—¡Excelente! Ahora, vamos a ver, yo soy el líder del gimnasio tipo roca, ¿es verdad? —preguntó Norman con tono desenfadado, quería probar si sus Pokémon en verdad lo entendían.

Sus Pokémon se dieron una mirada confusa unos a los otros y se marcharon hacia el círculo con la palabra «No» sin demora.

Norman sonrió satisfecho.

—El nombre de mi esposa es Caroline, ¿verdad?

Con presteza, los Pokémon se movieron hacia el círculo con la palabra «Sí».

—Yo llevo casi diez años de casado con Caroline, ¿verdad?

Sus Pokémon ahora se miraron unos a los otros por unos segundos, los dos Slaking, Spinda y Tauros hasta se salieron del círculo «Sí», sin dirigirse hacia el círculo de «No». Solo quedó Blissey y Kangaskhan dentro del círculo de «Sí». Blissey se volteó hacia los que se salieron y con un tono de impaciencia les habló algo rápido, y en solo segundos, los que se habían salido del círculo ya habían regresado.

—Muy bien. Sí, es verdad, Caroline y yo llevamos casi diez años de casados —dijo Norman aun con una gran sonrisa en la cara.

Ahora era la hora de la verdad. La sonrisa se le desapareció en el tiempo que le tomó animarse a decirles lo que tenía que decirles.

—Yo nunca he sido feliz en este matrimonio, y Caroline tampoco lo ha sido. Caroline ya está decidida en pedirme el divorcio, y … yo …—decía Norman en voz baja, suspiró profundamente y continuó— yo también quiero divorciarme.

Todos sus Pokémon pusieron caras de sorprendidos, salvo por los dos Slaking. Aquellos Slaking habían estado con él desde el mismo principio de su aventura Pokémon cuando él tenía diez años y ellos eran pequeñísimos Slakoth. Los dos Slaking lo miraban atentamente, pero no parecieron creer que lo que decía Norman era una sorpresa.

Blissey comenzó a decir unas cosas, pero Norman no podía entender lo que decía.

Cuando el murmullo terminó, Norman continuó:

—¿Pensaríais menos de mí, si me divorcio y nunca me vuelvo a casar?

Sus Pokémon parecieron aturdirse por la pregunta, y sin demora se marcharon hacia el círculo que decía «No».

Norman suspiró profundamente. Ahora la pregunta más importante para él. Él no sabía si iba a lograr conseguir un hombre como él en otro país, o si tendría que quedar satisfecho con solo amistades como Marcial a quienes pudiera abrazar a menudo. Él tenía una buena opinión de su propia inteligencia, había logrado mantener esta fachada por tantos años, sabía que en ambos casos, se las arreglaría para que nadie sospechara demasiado de él, aun si terminase viviendo junto con otro hombre.

Sin embargo, él sabía que sería mucho más difícil hacer que sus propios Pokémon no se dieran cuenta de todo esto. Ya que ellos siempre estaban de su lado, aun si estaban en sus Pokébolas, ellos podrían percatarse de lo que ocurre afuera. Entonces, preguntó:

—¿Vosotros me aceptaríais si yo escogiese reemplazar a Caroline con … un hombre? Otro hombre como yo … con el que yo pueda ser cariñoso …. a quien yo pueda amar…

Sus Pokémon parecieron estar aturdidos un momento, pero otra vez sin demora se salieron del círculo que decía «No» y se apresuraron hacia el círculo que decía «Sí». Uno de los dos Slaking bostezó con fuerza.

Norman se conmovió. No pudo contenerse y su rostro quedó surcado con lágrimas, se sentó en el suelo frente a sus Pokémon y continuó llorando. Debió haber hecho esto hace años. Pero, aun así, no se arrepentía de los últimos diez años. Él estaba muy orgulloso de sus hijos May y Max. Al menos algo bueno había salido de todo esto. Pero ya era hora de liberarse. Él necesitaba un cambio … quería algo nuevo … y Caroline se merecía a alguien que pudiese hacerle el amor con pasión.

Estaba tan perdido en sus pensamientos que apenas se dio cuenta cuando sus Pokémon caminaron hacia él y se sentaron en un círculo a su alrededor y empezaron a tratar de animarlo.

Todo estaría bien. Aun si el mundo entero lo odiase por su afronte a Arceus, al menos podría siempre fiarse en sus Pokémon leales.

Cuando Norman logró calmarse, su ánimo se había recuperado a niveles sin precedentes, se puso de pie de un salto, y les hizo a sus Pokémon una última pregunta a la que había arribado hace unos momentos:

—¿Sabéis quién es Arceus?

Sus Pokémon pensaron por un momento, y todos se marcharon hacía el círculo de «No».

«Qué curioso…» pensó Norman.


Norman y sus Pokémon continuaron su marcha por las montañas, esta vez con el ánimo restaurado, y sus Pokémon claramente parecían estar satisfechos con el buen humor de Norman, porque todos se veían más felices también.

Ahora que tenía esa pesadumbre fuera de encima, la mente de Norman comenzó a pensar en Marcial sin abatir. Se iba a divorciar, lo que significaba que ahora podría masturbarse pensando en Marcial cuántas veces quisiera sin remordimiento alguno. Eso era un acto que no le hacía daño a Marcial, y si su corazón o mente empezaban a desarrollar sentimientos más profundos hacia él, pues él mismo se las arreglaría. Al menos, eso era lo que pensaba Norman.

Pensar en Marcial le había causado una erección muy tenaz, cuyo bulto en sus pantalones era muy prominente, pero ya que estaban por las montañas, lejos de la muchedumbre de Azuliza, no le importaba. No era algo por lo cual habría de sentirse avergonzado frente a sus Pokémon, y no era como si ellos se estuviesen fijando de todos modos.

Desgraciadamente para Norman, pareció no estar tan solo como pensaba.

—¡Adiós, si es usted!, Norman, ¿verdad? —se oyó la voz de un hombre.

Norman dio un salto del tremendo susto y se volteó hacia la dirección de la voz y lo vio, era el campeón de la liga: Máximo Peñasco.

Máximo era un hombre muy apuesto, se arreglaba muy bien, y era de la misma altura que Marcial, sólo un poco más bajito que Norman. Ambos eran igual de delgados.

Al verlo, Norman se ruborizó de inmediato y sigilosamente tomó unos cortos pasos para esconder parte de su cuerpo detrás de su Blissey.

—¡Qué sorpresa verte por acá!, ¿cómo te va? —preguntó Máximo y caminó de prisa hacia Norman.

—Muy bien, solo estaba entrenando mis Pokémon con su ejercicio diario —dijo Norman con un tono desenfadado, como si encontrarse con el campeón de la liga no fuese cualquier cosa. En realidad, Norman estaba muy impresionado por lo rápido que Máximo logró derrotar a los del Alto Mando y al previo campeón, lástima que él aún no era líder de gimnasio cuando Máximo pretendía las medallas para la liga—. Y tú ¿qué haces por estas partes?

Máximo ya caminó hasta donde Norman estaba, y Blissey se apartó, pero por suerte el susto le había espantado la erección que llevaba hace unos momentos, y Norman le estrechó la mano a Máximo.

—No sé qué tanto sabes de mí, pero me fascina la arqueología y mitología, por eso he estado en la Cueva Granito las últimas semanas, investigando fósiles y ruinas antiguas —dijo Máximo con una sonrisa, y luego se puso a observar los Pokémon de Norman, diciendo—: Puedo ver que tú y tus Pokémon lleváis un vínculo muy fuerte. Recibo tantos contrincantes pretendientes al campeonato, y casi nunca había visto un vínculo como el vuestro.

Norman levantó las cejas. No era que no valorara la opinión del campeón, aun a pesar de que él fuera unos 13 años menor que Norman, pero de todos modos le pareció un poco raro el súbito cambio de tema. Especialmente porque a Norman le interesaba hablar de mitología ahora mismo.

—Eh, gracias —dijo Norman un poco aturdido.

—Todos los otros líderes de gimnasio, incluso chamacos muchos años menores que tú, me han desafiado por el título, ¿por qué tú no?

Ah, esto es lo que se preguntaba. Norman supuso que era una honesta curiosidad. Él pensaba que seguro podría formar parte del Alto Mando si él quisiese, pero…

—La fama no me llama la atención —dijo Norman de plano—. Estoy feliz siendo una persona normal que no llame la atención.

Máximo arqueó las cejas, caminó hacia una roca cercana y se sentó, con un rostro agotado dijo:

—Es cierto. Ser campeón no es tan gran cosa. El salario de la liga Pokémon es bueno, pero todo el mundo te escudriñará. No puedes dar un paso en falso. Siempre y cuando estés en un lugar público, has de tener cautela con todo lo que digas o hagas, porque siempre habrá alguien ansioso de escuchar.

La idea de ser una persona tan célebre le daba pavor a Norman. ¡Con ser líder de Petalia ya era suficientemente conocido!

Ambos platicaron unos momentos acerca de cómo se sentía ser líder y campeón, también de cómo entrenaban a sus Pokémon, pero Norman aún tenía su curiosidad, así que después de una media hora, decidió cambiar el tema:

—Entonces, ¿qué exactamente estudias acerca de la mitología? —preguntó Norman.

—Bueno… ya sabes, las leyendas que nos han legado nuestros ancestros. Se pueden encontrar incluso aquí en Hoenn ruinas y antiguos artefactos que nos permiten saber más acerca de la verdadera naturaleza de esos mitos —dijo Máximo y se puso de pie, este tema parecía interesarle mucho.

—¡Qué interesante! —exclamó Norman, pero quería información más en detalle. ¿Quizá era posible descubrir más acerca de cómo Arceus creó el mundo?— Supongo que estás investigando cosas muy abstractas, entonces, ¿no es así? Después de todo, las leyendas de nuestra mitología están bien detalladas, en Sinnoh y Johto especialmente no hay escasez de templos con libros antiguos. Con tanto récord escrito, no hay razón para estar buscando en cuevas, ¿o sí?

—Tienes razón —dijo Máximo simplemente, y pareció sopesar algo un tiempo, antes de continuar—: Pero a veces no debemos creer en las escrituras de nuestros antepasados. Sus conclusiones no son necesariamente atinadas. Nuestra sociedad se ha dejado formar por meras leyendas, yo personalmente prefiero buscar evidencia concreta.

Norman no había pensado en eso. Bueno, si ni siquiera podía confiar en las escrituras que les habían legado sus antepasados, pues ¿cómo rayos llegaría él a saber por qué Arceus lo creó al revés de los otros hombres? Quizá tendría que estar satisfecho con nunca saberlo…

—Por ejemplo, a pesar de tan poderosos que son Kyogre y Groudon, el mundo científico no ha podido obtener evidencia de que en realidad sí crearon nuestros océanos y continentes como las leyendas nos cuentan.

—¿¡Qué!? —dijo Norman aturdido y abrió mucho los ojos. Eso él lo daba por hecho, ¿cómo puede ser que no haya evidencia que Kyogre y Groudon formaron el planeta?

Máximo dio un paso hacia atrás, y pareció quedar arrebatado por una timidez que no pudo ocultar muy bien. ¿Qué le pasaba?

—Este, bueno, lo que quiero decir es que… quizá las leyendas no están completas … por ejemplo, quizá haya un tercer Pokémon desconocido que los ayudó en sus grandiosas gestas —dijo Máximo y se le oía estar un poco nervioso.

—Ah, pues eso tiene sentido. Quizá se trata de un Pokémon extinto, y por eso buscas fósiles, ¿no?

—Sí … así es —dijo Máximo, pero Norman se percató que solo le estaba siguiendo la corriente—. Bueno, pues ya debería irme.

—¿Regresas a la liga? —preguntó Norman un poco desilusionado, hubiera querido hablar más de la mitología para quizá aprender un poco más acerca de Arceus.

—No, aún no he terminado mis investigaciones, pero ya terminé por el día de hoy. Me estoy hospedando en Azuliza.

—Pues, ¡hasta luego!

—Nos vemos —dijo Máximo, y se fue en dirección de Azuliza.

La Batalla y El Equilibrio

Esa noche, cuando Norman regresó al Centro Pokemon después de la cita, lo primero que hizo fue hacer salir a sus seis Pokémon para que ellos también pudieran tener una comida alimenticia. Que estuviese de viaje lejos del gimnasio y el invernadero no quería decir que iba a abandonar sus responsabilidades. Aun si Kenny se está encargando del resto de sus Pokémon en Petalia, al menos tendría que encargarse de los que decidió traerse.

Se sentía aceptado. Era claro que Marcial también le dedicaba gran parte de su tiempo libre a su trabajo como líder de gimnasio y a sus Pokémon. Había una voz en su mente que trataba de decirle que Marcial era diferente, ya que él no estaba casado, y que le decía que la razón principal por la que se había obsesionado tanto con sus responsabilidades de líder era el deseo de huirle al romance, por miedo de que tarde o temprano Caroline se dé cuenta de qué manera él era diferente a los otros hombres o, peor aún, anormal. Pero Norman logró ahogar esa voz. Sus Pokémon comieron felices. Les peinó el pelaje con calma, y muy tarde se fue a dormir.

El día siguiente, después de desayunar en el Centro Pokémon, se fue a caminar. Esta vez salió del pueblo en dirección noroeste hacia las montañas. Tenía que buscar un área tranquila y libre de la muchedumbre playera donde caminar una o dos horas con sus Pokémon en medio de la naturaleza, tal y como hacía en las afueras de Petalia y no quería hacerlo en la playa. Ya sabía muy bien que la reacción que tenía cuando joven ante los hombres con poca ropa no se había amortiguado ni un poquito con el pasar de los años.

Logró encontrar un buen camino y se entretuvo gran parte de la mañana continuando su entrenamiento con sus Pokémon casi como si nada hubiese cambiado. Casi. Todo el tiempo estuvo pensando en Marcial. No sabía por qué no podía parar de pensar en él. Quizás era porque nunca había tenido un amigo que lo entendía tan bien, y con quien compartía tantos intereses en común, pero le causaba un sentimiento en el pecho que no había sentido antes, y no sabía qué era.

Al medio día almorzó junto a sus Pokémon de vuelta al Centro Pokémon, y luego se tomó su tiempo asegurándose que todos estén en buena forma. Tenía muchísimo tiempo libre ahora que estaba fuera del gimnasio y del invernadero. No tendría que preocuparse por mantener el gimnasio y aceptar desafiantes, y toda la faena diaria del invernadero ahora era la responsabilidad de Kenny, el pobre joven.

Por lo tanto, Norman pasó casi todo el día a cargo de sus Pokémon, y pensando en Marcial. Cuando el cielo ya se había teñido color naranja de ocaso, ya no pudo contenerse más. Quería verlo otra vez. Supuestamente porque quería comprobar el estado del equipo Pokémon de Marcial, después de todo un día a cargo del suyo. Al menos, eso era lo que se dijo para convencerse.

Regresó de prisa a su habitación para ducharse y arreglarse como siempre hacía cuando tenía que salir de su rutina y encontrarse con otra gente (había de quitarse el hedor de todo un día de trabajo), y luego salió del Centro Pokémon, y se fue a paso ligero hacia el gimnasio.

Cuando finalmente estaba parado frente las puertas del gimnasio, su valentía se había esfumado. Estaba a meros tres pasos de la puerta para tocarla, pero no podía moverse. Sí, lo veía como un amigo, pero él nunca había tenido amistades adultas del mismo género. Sus mejores amigas eran Caroline y Joy de Petalia. Solía también corresponder con Analucha y Palicia, y últimamente hasta con Petra. Pero nunca con otro hombre adulto, especialmente uno de quien había pensado de esa manera. ¿Y si Marcial comenzase a sospechar algo de él? Después de su conversación ayer durante la cita, en la que Marcial confesó no creer poder casarse, al menos Norman se sintió contento de saber que Marcial probablemente no lo juzgaría si termina divorciado. Pero eso no quiere decir que no se espantaría si supiese que tipo de «bicho raro» Norman en realidad era, bajo toda esta fachada.

No supo cuánto tiempo estuvo ahí parado. Estuvo tan congelado en la indecisión que apenas pudo reaccionar cuando la puerta se abrió y salió Marcial, que evidentemente estaba despidiéndose de alguien dentro del gimnasio mientras salía porque estaba mirando hacia atrás y diciendo algo, y por eso, no vio a Norman al salir, y Norman no reaccionó a tiempo, y en un abrir y cerrar de ojos, Marcial había chocado con él.

Entre el golpe y el susto, Norman se tambaleó y Marcial se volteó en un salto e instintivamente extendió los brazos hacia los hombros de Norman para estabilizarlo.

Estaban tan cerca, sus ojos turquesas se parecían al mar y Norman no podía contenerse al verlos, eran seguro las joyas más hermosas que haya visto en su vida. Sentía otra vez el calor de su cuerpo y su aliento mezclado con el olor de sudor que extrañamente olía tan bueno. ¿A caso este hombre nunca hedía, ni cuando sudaba?

Norman se ruborizó en un instante, y Marcial lo soltó de inmediato, pero este ahora tenía una sonrisa grande en su rostro bronceado.

—¡Menuda sorpresa, Norman! ¿Viniste a verme?

Norman se recuperó rápido y pudo poner su fachada desenfadada con una sonrisa amable. Pero su corazón aún latía a doble ritmo. Estos encuentros cercanos entre ambos le producían un tipo de éxtasis al cual inconscientemente se estaba volviendo un adicto. Su cara y extremidades se sentían caliente, su corazón latía rápido, y hasta había empezado a jadear, pero ¡se sentía tan satisfecho!

—Hola, Marcial. Sí, es un placer verte de nuevo —dijo Norman sonriendo desenfadadamente.

De repente una voz en su mente se preguntó: «estás siendo muy amable con él, ¿y si sospecha algo?» Pero este miedo no quebrantó su buen humor, porque Marcial parecía no pensar nada malo de esto, al contrario, dijo:

—¡Yo también quería verte de nuevo! —dijo Marcial y levantó una mano hacia el cabello como para rascarlo—. Disculpa que apeste, es que ahora mismito acabo de hacer mis ejercicios, y me iba a casa a ducharme. No esperaba visita a esta hora.

—¿De qué hablas? Hueles bien —dijo Norman sin pensar, fue un instinto que le salió tan rápido que no pudo contenerlo. De inmediato se ruborizó. Ahora sí, ahora sí habría de sospechar de él. ¿Pero qué rayos le pasaba, por qué se comportaba de esta manera?

Esta vez, Marcial también se ruborizó, pero luego empezó a reírse en voz alta mientras decía:

—¡Qué chistoso eres!, Norman. ¡Nunca me lo imaginé! —dijo entre risas.

Norman se relajó y suspiró. ¡Qué fácil era interactuar con Marcial! Aun cuando su lado anormal se le filtraba por la fachada, Marcial parecía interpretarlo de una manera positiva, o al menos, ni darse cuenta.

—Bueno, ¿entonces querías charlar? —preguntó Marcial cuando dejó de reírse.

—Pues, es que estuve todo el día pensando en tu equipo Pokémon, quisiera ver cómo has entrenado tus Pokémon en una batalla —dijo Norman. Esta era una buena razón para querer verlo de nuevo, se decía—. Pero entiendo si es intempestivo, ¿quizás mañana?

—¡No! —dijo Marcial de repente—, ahora se puede, ¡ven! Entremos al gimnasio.

Norman siguió detrás de Marcial, caminando un poco más cerca a él de lo que haría habitualmente. No podía contenerse, inconscientemente quería poder olerlo más, y estaba tan enfocado en lo de la batalla y tan a gusto que ni cuenta se daba de sus ademanes.

Caminaron hasta la cancha del gimnasio y entonces Marcial se detuvo y se volteó hacia Norman.

—Entonces, ¿quieres una batalla contra mí? ¿Qué reglas usamos? —preguntó Marcial.

—Tu mejor equipo, no el que uses contra los pretendientes a la medalla. Una batalla doble oficial de seis contra seis —dijo Norman desenfadadamente. Quería saber más de Marcial, quería saber cómo ponía en práctica todo lo que hablaron la noche anterior sobre entrenamiento y desarrollo Pokémon, quería saber cómo se desenvolvía en una batalla.

—¡Guau! ¿En serio? —dijo Marcial un poco sorprendido.

—¿Es muy tarde? Entiendo si estás cansado, podríamos hacerlo otro día —añadió Norman rápido. ¿Por qué no le llegó esta valentía más temprano en el día … ¿quién querría una batalla así a esta hora?

—¡No, no es problema! ¡Ándale, suena divertidísimo!

Entonces, se pusieron de acuerdo, y Marcial llamó a una asistente joven llamada Natasha para que arbitre. Le recordó a Norman a Kenny, seguramente haría lo que fuese por la experiencia y la posibilidad de ser la futura líder del gimnasio.

Norman y Marcial caminaron hasta lados opuestos de la cancha, y entonces Norman se acordó de que esta no era la primera vez que ellos tenían una batalla Pokémon oficial. A pesar de no acordarse de aquel día, la realidad no dejaba lugar a dudas, ya que si Marcial solo tenía 21 años, pues era seguro que obtuvo su Medalla Equilibrio de Norman. Se dijo a sí mismo que esta batalla no la olvidaría.


El arbitro comenzó la batalla y Marcial comenzó enviando a un Hitmonlee y un Hitmonchan.

Norman quería verlos más de cerca, para ver su estado claramente, pero desde acá podía juzgar que estaban muy bien entrenados.

—Confío en vosotros, Slaking y Spinda, salid! —dijo Norman con entusiasmo mientras lanzaba sus primeras dos Pokébolas, y su hermoso Spinda salió primero, tambaleándose perpetuamente de manera muy cariñosa, y Slaking salió a su lado, con una pequeña mirada a Norman le decía «no te defraudaremos». En su mano derecha sostenía una Toxisfera.

—¡Es el mismo Slaking, lo reconozco! —dijo Marcial contento—. Vale, Hitmonlee usa Puño Certero contra Slaking, Hitmonchan usa Gancho Alto contra Spinda.

—Slaking usa Doble Equipo, Spinda de prisa usa Intercambio con Slaking.

Al no tener que moverse, los efectos de doble equipo e intercambio tomaron lugar antes de que Hitmonlee y Hitmonchan cruzaran la distancia de la cancha para atacar. El gancho alto fue un golpe crítico contra Spinda, quien quedó debilitado de un golpe, pero el Puño Certero de Hitmonlee no logró asestar a Slaking por culpa de su baja prioridad, para cuando había llegado a Slaking, el doble equipo había surtido efecto por completo.

—Muy bien hecho, Spinda, regresa —dijo Norman, levantando su Pokébola. Había logrado lo que quería—. ¡Ve, Kangaskhan!

En ese momento, Slaking empezó a emitir un aura púrpura, se había envenenado.

—¿Pero qué? —dijo Marcial de repente, fijándose en la Toxisfera que tenía Slaking—. No me digas que… Oh no, Hitmonlee usa puño certero, Hitmonchan usa gancho alto, ¡ambos contra Slaking!

—Kangaskhan usa Sorpresa contra Hitmonlee, Slaking usa Fachada contra Hitmonchan.

Ambos se movieron con una presteza increíble, antes de que el equipo de Marcial pudiese moverse, la Sorpresa de Kangaskhan ya había amedrentado a Hitmonlee, y Slaking había golpeado a Hitmonchan con su fachada, que lo debilitó de un golpazo.

—Debí saberlo, tú eres el experto en fachadas —dijo Marcial con un tono excitado—. Increíble, pero no perderemos así de fácil, ¡ve, Machamp!

Desafortunadamente para Marcial, el Slaking de Norman y su fachada eran demasiado fuertes, especialmente ya que no tenía su habilidad de Ausente gracias al Intercambio de Spinda.

Sabiendo ya que Hitmonlee usaría otra vez Puño Certero, Norman decidió atacar a Hitmonlee con otra fachada, mientras que ordenó a Kangaskhan que usara Atracción contra Machamp, gracias a sus muchos años criando Pokémon pudo saber de un vistazo que era un Machamp macho, y su Kangaskhan era hembra.

Hitmonlee cayó de un golpe y Machamp no pudo atacar ese turno gracias a la atracción. Machamp se convirtió en un estorbo durante la batalla, ya que continuaba desobedeciendo a Marcial durante la batalla, completamente arrebatado por la atracción. Y por eso, sus siguientes Pokémon, Medicham y Hitmontop, no lograron hacer nada, ya que no tenían la rapidez para atacar a Slaking antes de su fachada.

—Me tienes contra la pared, Norman —dijo Marcial lleno de entusiasmo—. A pesar de la desventaja de tus Pokémon tipo normal, ¡me tienes bien pillado!

Norman se ruborizó. Estaba tan emocionado durante esta batalla, podía ver lo mucho que querían a Marcial sus Pokémon, a pesar de que él esté perdiendo. También le gustaba que Marcial se había mantenido en control a pesar de la paliza.

—¡Todo está en tus manos, Hariyama!

Hariyama comenzó con una Sorpresa contra Slaking, lo que logró amedrentar a Slaking por este turno. Esto le dio a Machamp el tiempo de respirar, y pudo usar un Puño Certero contra Kangaskhan que lo debilitó de un golpe. Sin Kangaskhan en la cancha, la atracción de Machamp se acabó. Pero Marcial ya no tenía ataques de prioridad para detener a Slaking y sus Pokémon no eran lo suficientemente rápido para atacar primero.

Norman eligió a Tauros para reemplazar a Kangaskhan, y su habilidad de Intimidación amortiguó las fuerzas de Machamp y Hariyama.

Sin embargo, Marcial recurrió a algo inesperado. Norman pensaba terminar esta batalla con otro golpe de fachada y un Derribo de Tauros, pero Marcial ordenó que ambos de sus Pokémon usaran Protección y entonces ambos ataques fallaron.

Desafortunadamente, la batalla ya había ido para largo, y el envenenamiento de Slaking ya lo había agotado demasiado. Norman se fijó al final de este turno que había llegado a su límite.

—Gracias por todo, Slaking —dijo Norman agradecido, y lo regresó a la Pokébola. Solo le quedaba Blissey y su otro Slaking, pero sin usar Intercambio, ese Slaking tendría que acabar la batalla en un turno, y Blissey no podría asistir a Tauros, así que no le costaba más remedio, y envió a su segundo Slaking.

—¡Otro más! Ya estoy harto de tus fachadas, Norman —dijo Marcial riéndose, entonces miró el segundo Slaking más de cerca y continuó—: Ah, pero ¡este no lleva una Toxisfera! ¡Te quedaste sin tu fachada, Norman!

Ya no le quedaba nada más: ordenó a Slaking que usara Hiperrayo y a Tauros que repitiese su Derribo.

El derribo debilitó de un golpe a Machamp, que ya estaba bien herido gracias a Kangaskhan, y el Hiperrayo dejó a Hariyama muy herido pero aun podía continuar. Hariyama usó llave vital contra Tauros, que hubiese sido una maravillosa estrategia, ya que Slaking no podría hacer nada el próximo turno, pero Tauros sorprendentemente no se debilitó. La intimidación le había salvado el pellejo.

El turno siguiente, Slaking no podía moverse, pero Tauros con un último Derribo debilitó a Hariyama, y se debilitó a sí mismo por el daño de retroceso.

Con dos Pokémon aún capaz de batallar, Norman había derrotado a Marcial.

—Muchas gracias, amigos. Habéis hecho un trabajo espectacular —dijo Marcial a sus Pokébolas.

Norman también había hecho regresar a sus Pokémon, y caminó hacia Marcial.

—Has entrenado tus Pokémon increíblemente. De veras —dijo Norman con una sonrisa en el rostro—, a pesar de que solo llevas tres años como líder de gimnasio, ya eres un líder muy talentoso. Si sigues así, seguro me superaras en poco tiempo.

—¡Muchas gracias, Norman! ¡Es un gran honor que pienses así! —dijo Marcial con una gran sonrisa, y tomó los tres pasos entre ellos y abrazó a Norman de nuevo. Todo fue tal y como pasó la noche anterior. La dureza y firmeza de su cuerpo fornido lo apretaba, el olor a sudor le infundía un gran impulso de lamberle la piel o al menos darle un gran suspiro, el calor de su cuerpo lo hacía sentir tan a gusto y relajado.

Su pene otra vez empezó a agitarse con presteza, pero como la noche anterior, el abrazo fue muy corto y el placer muy fugaz. Antes de que pudiese reaccionar y abrazarlo instintivamente a él también, Marcial ya lo había soltado.

Pero aun así, Norman se había ruborizado. Sentía un calor intenso en su rostro.

Marcial tenía una expresión de agradecimiento, y dijo:

—Gracias por una batalla increíble, nunca me había imaginado una estrategia semejante, pero aprendí muchísimo.

Marcial terminó de hablar y sus ojos se entrecerraron un poco mirando a Norman, y de repente él también se ruborizó y apartó la mirada.

—Este… —dijo Marcial un poco aturdido.

Norman aún estaba congelado, y no dijo nada.

—¿Qué tal si vamos al Centro Pokémon? Hay que curar a nuestros Pokémon —sugirió Marcial finalmente.

Caminar era fácil, y sí debía llevar a sus Pokémon al Centro Pokémon, así que Norman asintió, se despidieron de Natasha, y ambos se fueron juntos.


Afuera ya estaba oscuro, especialmente en el sendero palmado que los llevaba de regreso a la ciudad. Durante el camino, Marcial le hacía muchas preguntas a Norman acerca de sus estrategias de la batalla, y también le pedía su opinión sobre su equipo.

—Pude ver que tus Pokémon estaban muy bien entrenados y cuidados —dijo Norman mientras caminaban de regreso—. Lo único que te recomendaría es que pienses en estrategias que tus oponentes podrán usar contra ti, y en cómo contrarrestarlas. Por ejemplo, yo sabía que probablemente te tentarías a usar fuerza bruta contra mí, ya que tendrías la ventaja de tipo, por eso utilicé una estrategia tan peligrosa.

Marcial se quedó pensativo por un tiempo y ellos llegaron a la ciudad. Las calles ya no tenían tanta gente, y cuando por fin entraron al Centro Pokémon, vieron que estaba completamente vacío a esta hora, salvo por la Enfermera Joy y su Chansey.

Ambos caminaron hacia ella y le entregaron sus Pokébolas para que se encargue de los Pokémon heridos. Cuando Joy se fue al área médica, Norman y Marcial caminaron hasta una esquina de la sala donde pudieron sentarse a esperar alrededor de una pequeña mesa circular.

—Se nota que le dedicas muchísimo tiempo a tus Pokémon, Norman —dijo Marcial con una sonrisa cuando se sentaron—. No sé cómo lo haces, entre los deberes del gimnasio y el entrenamiento y desarrollo de mis Pokémon, yo casi no tengo tiempo para nada más. Y tú estás casado, ¡tienes una esposa y dos hijos a quiénes has de dedicarle tiempo también! De veras, ¿cómo lo haces?

—Bueno, pues no ha sido fácil… —dijo Norman después de una pausa. No estaba seguro de qué tanto le quería contar a Marcial acerca del estado de su matrimonio. No quería que sospechase que él era un «bicho raro» o peor.

—Por cierto, ahora me pregunto, ¿por qué estás aquí en Azuliza esperando a Ash? Ha de ser muy importante para que dejes tu gimnasio cerrado, ¿no?

Este tema ya se estaba poniendo un poco desagradable para Norman. No quería mentirle a su nuevo amigo, pero tampoco quería decirle tanto como para que sospechase algo. Habló con cautela:

—Los compañeros de Ash son mis hijos, May y Max. Tengo que decirles algo importante…

—Ah, ya veo —dijo Marcial y pareció considerar preguntar qué era eso tan importante, pero después de una ligera pausa cambió el tema—: Bueno, ¿y cómo es tu esposa? Yo no creo haberla visto hace diez años cuando pasé por tu gimnasio.

—Pues ella se llama Caroline. Ha sido mi amiga desde que comencé mi propia aventura con los Pokémon. Es una muy buena persona. Ella no pasa mucho tiempo en el gimnasio, por eso no me sorprende que no la hayas visto.

Marcial pareció quedarse esperando más información, pero Norman no sabía qué más decir, y entonces después de una corta pausa, Marcial continuó:

—Pero, ¿ella no te ayuda con tus Pokémon? ¡No me digas que tú lo haces todo solo!

—Ella no es entrenadora Pokémon, pero yo sí tengo un asistente que me ayuda con mis Pokémon y el gimnasio —dijo Norman con desenfado, eso no era nada raro, él sabía que todos los líderes siempre tenían al menos un asistente.

—Ella ha de ser una muy buena esposa, me imagino. ¡Llevan diez años de casados! Seguramente es una persona muy paciente, si está de acuerdo con todo el tiempo que has de pasar en el gimnasio y con tus Pokémon. ¿Nunca te ha pedido que te retires? De todos los líderes de Hoenn, tú has de ser el más mayor de edad, con excepción de Erico, ¿no? No es un trabajo fácil para hacer toda la vida.

Esto de tener amigos sí que tenía desventajas. ¡Tantas preguntas! Sopesó por unos instantes qué tanto decir, y convencido que no quería mentirle a Marcial, habló honestamente:

—Sí, ya me ha pedido muchas veces que me retire. Pero siempre me he rehusado. No es una decisión fácil, ya le he dedicado gran parte de mi vida a esto, y no es fácil cambiar. Tengo que admitir que el matrimonio no es nada fácil, es difícil balancear todas las responsabilidades que tengo —dijo Norman honestamente.

Le daba pavor que Caroline le pidiese el divorcio a estas alturas. Si su hermana ya sabía la verdad, era cuestión de tiempo para que más gente se enterase que no puede amar a una mujer, y todo el mundo tendría evidencia irrebatible de ello cuando termine soltero el resto de su vida, ya que era obvio que no lograría encontrar otra mujer que esté dispuesta a casarse con alguien que no pueda reciprocar amor o deseos carnales.

Pero al mismo tiempo, no sabía a qué extremos podría llegar para quedarse casado con Caroline. Si ella le exigía que se acueste con ella a menudo y que se retire del gimnasio para pasar los días con ella, pues quizás ya no habría más remedio para todo esto.

El primer día que estuvo en Azuliza, cuando se masturbó pensando en Marcial, había llegado a creer que podría usar esa imagen de él para acostarse con Caroline cuantas veces quiera ella, pero a estas alturas la mera idea le parecía absurda. Si se hubiese quedado como un hombre desconocido que nunca volvió a ver pues tenía sentido, pero era ridículo que pase el resto de su vida pensando en un amigo mientras le hacía el amor a Caroline. Eso solo terminaría arruinándole no solo el matrimonio sino también su nueva amistad, y quizás hasta la mente y el corazón.

El tema del matrimonio suyo solo servía para deprimirlo. Quería cambiar el tema, pero parece que Marcial se había dado cuenta, porque él tomó la iniciativa:

—Bueno, yo creo que eres un estupendo entrenador de Pokémon —dijo Marcial con una pequeña sonrisa—, si sigues así, pues estoy seguro que tarde o temprano terminarás formando parte del Alto Mando.

Norman levantó las cejas. Eso sí que no le interesaba. Más fama. Que más gente sepa quién es él, para que cuando termine divorciado los rumores se rieguen por todo el país y quizás hasta más allá.

—No busco ese tipo de fama —dijo Norman sencillamente. Si quisiera entrar al Alto Mando probablemente ya lo hubiese podido hacer.

—Yo tampoco, —dijo Marcial después de haberse reído un poco—, por eso quise ser el líder de Azuliza. Estar tan apartado del resto de Hoenn en esta isla me hace feliz. Poca gente me conoce, puedo pasar mi tiempo con mis Pokémon en la playa, no me tengo que preocupar por mucho.

Norman sonrió; ellos dos eran tan similares. Tenían tanto en común, que hasta era un poco difícil de creer.

—¡Señores! ¡Vuestros Pokémon ya están en buena salud! —de repente se oyó la voz de Joy.

Norman y Marcial se levantaron de las sillas y fueron a recoger sus Pokémon. El Centro Pokémon aún estaba vacío aparte de ellos. Ambos guardaron sus Pokébolas y caminaron hasta el centro de la sala. Norman sabía que ya era hora de que Marcial se vaya.

—Bueno… tengo que irme —dijo Marcial, sus ojos turquesas se conectaron con los ojos café de Norman.

A Norman le dio un vuelco el corazón. ¿Lo iba a abrazar otra vez? ¡Qué tanto quería que lo abrazara! Ya estaba volviéndose un adicto al placer que recibía cada vez que Marcial lo abrazaba.

Marcial lo miró un poco inquietamente, y Norman estaba completamente paralizado, el corazón le latía como el de un Dodrio y casi había empezado a jadear.

Norman notó que los ojos turquesas rompieron la conexión en un movimiento fugaz en la dirección de Joy, quien aún estaba en la recepción. Fue ahí que a Norman le entró un pánico, ¿si lo abrazase y Joy se daba cuenta de algo extraño?

—Buenas noches, Norman —dijo Marcial en voz baja y con un corto gesto de la mano se volteó y se fue del Centro Pokémon a paso ligero.

Norman suspiró profundamente. No sabía por qué esta vez Marcial decidió no abrazarlo como había hecho la noche anterior, ¿quizás los amigos no se abrazaban de despedida todas las noches y anoche era solo un abrazo de agradecimiento por haber pagado la cena? De todos modos, Norman tenía sentimientos encontrados sobre esto. Él quería que Marcial lo abrazara, pero al mismo tiempo, él sabe que esto no es un sentimiento que él ha de tener, y que la enfermera Joy pudo haber sospechado algo.

Cansado de todo y con una pesadumbre sobre sí mismo, regresó a su habitación.