Harry xông vô phòng ngủ của nam sinh năm thứ tư, cảm thấy an tâm khi phát hiện căn phòng đó không có ai. Nó nứng hết sức. Hình ảnh của Fred, tướng tá lực lưỡng săn chắc đó cứ xuất hiện trong đầu óc nó. Nó quẳng túi xách của nó bên cạnh rương và nằm dài trên giường của mình và vội vã kéo tấm màn quây quanh giường.
Cho dù nó đã thủ dâm ngay buổi sáng hôm đó, nhưng bây giờ dương vật nó rất cứng và nó cảm thấy như thể phải thủ dâm một lần nữa. Vậy Harry cởi quần, thấy dương vật của mình đã hơi bắt đầu chảy nước nhờn. Nó níu chặt dương vật và bắt đầu thủ dâm trong khi nó nhắm mắt và bắt đầu hình dung cơ thể trần truồng của Fred. Nhưng, thật nhanh, nó nhận ra là chuyện thủ dâm một mình kém sự kích động hơn thủ dâm với một người khác, ngay cả khi người ta không phải là anh Fred hoặc anh George như buổi sáng hôm đó. Ít nhất trong trường hợp đó nó vẫn có thể tưởng tượng rằng tay của người ta thực sự là tay của hai anh em sinh đôi.
Bỗng nhiên nó nghe thấy tiếng cửa đóng mở rầm rầm và tiếng của Ron vang lên: “Harry, bồ có ở đây không?”
Harry chợt thả ra dương vật và nhịn thở, không biết nên làm gì. Nó quyết định giả bộ là mình đang ngủ và kéo quần lên. Một lát sau, Ron cũng đi vào nằm trên giường của cậu ấy. Harry nghĩ đến chuyện đã lừa cậu ấy ăn bánh kem Hoàng Yến và bắt đầu cảm thấy hơi áy náy, nó bèn ngồi dậy, kéo tấm màn ra và thì thầm: “Ron à … bồ ngủ chưa?”
“Ủa? À, mình tưởng là bồ đã ngủ say rồi … cả ngày thấy bồ kỳ lạ, chắc là kiệt sức hả?” Ron nói và kéo tấm màn quây quanh giường của cậu ấy. Ron ngồi dậy trên giường nhìn về phía Harry.
“Ừ … Ron à, mình xin lỗi … vì đã lừa bồ ăn cái bánh kem đó.” Harry nói ngay. Nó biết là chuyện đó không đau đớn gì và Ron biến hình lại thật nhanh, nhưng nó thực sự không muốn phá huỷ tình bạn với Ron.
“Ờ, không sao đâu.” Ron nói và bất ngờ cười sằng sặc, “Thiệt là chuyện đó hay lắm. Sau khi bồ cùng anh Fred về phòng ngủ thì những học sinh khác cũng muốn mua mấy cái bánh kem đó. Biến hình đó rất tuyệt cú mèo.”
Harry thở dài, cảm thấy sung sướng lắm khi nghe Ron nói như vậy. Tuy nhiên chuyện Ron đã biết là Harry cùng anh Fred về phòng ngủ lúc nãy khiến Harry cảm thấy hơi mắc cỡ.
“Ờ, Harry à …” Ron tiếp tục nói, giọng vẻ hơi kỳ lạ. “Có chuyện nào mà bồ giấu mình không?”
Trái tim của Harry nhảy thót lên. Nó nhìn chăm chăm vào Ron. Ron trông vẻ ngượng ngập trong cái áo ngủ xoàng xĩnh đó. “Sao bồ hỏi vậy?” Harry hỏi với giọng bình tĩnh nhất mà nó có thể.
“Không có gì … Bồ hơi ưu tư, hơi kỳ lạ, hình như tư lự hơn thường xuyên, nhưng chắc là tại vì cuộc Thi đấu Tam Pháp thuật đã tạo thêm một áp lực khổng lồ cho bồ phải không.” Ron nói, “Lẽ ra mình phải ủng hộ bồ ngay từ đầu…”
“Bồ lại ở bên cạnh mình rồi, đó mới quan trọng.” Harry nói ngay, “Chúc bồ ngủ ngon, Ron.”
Câu chuyện đó đã khiến dương vật nó mềm nhũn lại, và nó không cảm thấy kích động nữa, cho nên một lát sau nó tóm được giấc ngủ một cách dễ dàng.
Ngày hôm sau, Harry quyết định tránh xa hai anh em sinh đôi. Nó thừa biết là nó không thể nào thực hiện những hình ảnh trong đầu óc nó, cho nên tốt nhất là ép mình quên béng chuyện đó.
Thời tiết trong vài ngày tiếp theo đó vẫn rất tồi tệ, đến nỗi cả lâu đài cảm thấy lạnh buốt vì gió lạnh lẽo mà thổi qua những cửa sổ cổ lỗ sĩ mà đóng không kín. Ở ngoài cứ mưa như trút nước, cho nên không có người nào muốn ra khỏi lâu đài.
Hermione thường xuyên đề nghị đi thư viện học tập vào những ngày như vậy, và Harry bây giờ rất vui lòng đồng ý, tại vì nó biết là chẳng còn khả năng gì gặp hai anh em sinh đôi trong thư viện.
Như vậy, vài ngày bình thường tốt đẹp đã trải qua. Vào thứ bảy tuần đó, Harry thức giấc rất sớm và phát hiện là mưa rốt cuộc cũng dừng lại. Nó từ từ mặc quần áo và đứng lên. Ron vẫn đang ngủ say, nhưng Ron rất thích ngủ muộn hơn vào cuối tuần, cho nên Harry một mình ra khỏi phòng ngủ xuống cầu thang vào phòng sinh hoạt.
Sớm như vậy, không có nhiều học sinh khác trong phòng sinh hoạt. Phòng sinh hoạt rất ấm áp dễ chịu (vì lò sưởi), cho nên Harry vốn định ngồi xuống đọc một quyển sách về Quidditch, nhưng khi nó bước gần tới những ghế bành cách lò sưởi gần nhất thì nó thấy Dean đang mải vẽ cái gì đó. Harry chợt nhớ lại chuyện mà hai anh em sinh đôi đã nói với nó: là Dean đã vẽ một biểu ngữ rất tuyệt vời cho ngày thi đấu với con rồng.
“Ê Dean.” Harry nói và ngồi xuống bên cạnh Dean. “Bồ đang vẽ gì?” Nó quay nhìn vào bức vẽ đó, hình như là một cánh rừng, và giữa những cái cây có một con người, nhưng Harry không biết là người nào.
Dean ngước nhìn Harry và nhe răng cười, “Harry! Không có vẽ gì đặc biệt, mình đang luyện tập thôi.”
“Mình nghe nói bồ đã vẽ một tấm biểu ngữ để ủng hộ mình vào ngày thi đấu.” Harry nói một cách tò mò, “Lúc đó mình không kịp coi.”
“À! Dĩ nhiên bồ mải né tránh con rồng đó, không thể coi cho rõ.” Dean ngừng vẽ bèn mở ra túi xách của mình và lấy ra một tấm biểu ngữ đã được cuộn lại, rồi cậu ấy tháo nó ra cho Harry coi. “Lúc đó thằng Seamus giúp mình dùng phép thuật làm nó lớn hơn.”
Harry xem tấm biểu ngữ và nhe răng cười. Là Harry đang cỡi cây chổi tia chớp đang bay trong không trung ở phía trước trường Hogwarts, một bàn tay cầm Cúp Tam Pháp thuật. Trên biểu ngữ có ghi dòng chữ: “Harry Potter Sẽ Không Bao Giờ Thất Bại, Chỉ Có Chiến Thắng!”
Harry nói một cách cảm động: “Cám ơn bồ đã ủng hộ mình như vậy, biểu ngữ này rất tuyệt vời!”
“Dĩ nhiên mình ủng hộ bồ rồi!” Dean từ từ cuộn lại tấm biểu ngữ và cất nó vào xách túi của cậu ấy. “Bồ là một trong các bạn thân nhất của mình mà.”
Harry toét miệng cười, cảm thấy sung sướng lắm. “Cám ơn bồ. Thiệt là dạo này rất khốn đốn.” Harry tạ ơn trời đất là hai anh em sinh đôi đã khiến nó có một chuyện khác để lo nghĩ, kẻo nó đã bắt đầu lo ngại về thử thách tiếp theo.
“Chắc chắn như vậy.” Dean thở dài, “Mình rất kinh ngạc là người ta không cho phép bồ rút lui. Nếu là mình bị bắt buộc phải đối phó một con rồng thì chắc chắn chẳng còn hồn vía nữa.” Dean run người và nhìn xuống xem xét hình vẽ của mình. “Thái độ của bồ đối với cả việc này rất đáng nể.”
“Ừ, hy vọng là thử thách tiếp theo không đến nỗi tồi tệ.” Harry cũng thở dài.
Dean tiếp tục vẽ, cho nên Harry lấy ra quyển sách từ túi xách của mình và bắt đầu từ từ giở trang, thỉnh thoảng liếc nhìn hình vẽ của Dean, thỉnh thoảng tán gẫu với cậu ấy về những môn học của tụi nó.
Một lát sau, Ron và Seamus xuống cầu thang. Harry và Dean đều ngước nhìn hai đứa, Dean lập tức cuộn lại hình vẽ của cậu ấy, nói lời tạm biệt với Harry và đứng dựng lên vội vã đi cùng Seamus. Ron thì ngồi xuống trên ghế bành mà Dean vừa ngồi, trông vẻ uể oải.
“Hermione đã xuống chưa?” Ron hỏi, bèn ngoẹo đầu sang bên này lại ngoẹo đầu sang bên kia, “Mình đói biết nhường nào!”
“Chưa.” Harry nhìn về phía cái đồng hồ gỗ cổ lỗ sĩ. Lẽ ra Hermione nên thức dậy từ lâu rồi. Cô bé thường xuyên thức dậy sớm hơn Ron và Harry. “Kỳ lạ. Mình chưa đói, hay là bồ một mình đi ăn sáng và mình chờ Hermione ở đây? Ngay khi Hermione xuống, tụi mình đi gặp bồ trong Đại Sảnh Đường được không?”
Ron nhún vai, nói: “Mình chờ Hermione cùng bồ.”, nhưng chỉ vài phút sau, cậu ấy đã bắt đầu nhịp nhịp chân một cách nóng nảy, cho nên Harry nói:
“Hãy đi ăn trước thôi. Đi đi.”
Rồi Ron một mình ra khỏi phòng sinh hoạt, nên Harry tiếp tục đọc sách, nhưng chẳng mấy chốc một người nào đó ngồi xuống bên cạnh Harry, Harry chưa nhận ra là người nào đến thì anh ấy nói:
“Harry à, có vài ngày không nói chuyện rồi.” Là tiếng của George. “Nhờ sự giúp đỡ của em, đã có rất nhiều học sinh đặt hàng! Tụi anh bận rộn hết sức gần đây.”
Harry giật mình, quay lại nhìn George đang nhe răng cười, nó cảm thấy tim bắt đầu đập loạn xạ. Kể từ đêm hôm đó mà Harry mất kiềm chế và sờ được cơ thể của Fred, Harry cố tình tránh xa hai ảnh. “Ừ, tuyệt.”
Nhưng mà, Harry tò mò quá, không biết liệu Fred có nói những chuyện đó với George không, bèn hỏi ngay: “À, anh Fred có nói gì về em không?” Lúc này Harry nhìn phía lò sưởi, cảm thấy càng lúc càng ghét chính mình vì việc trở nên mắc cỡ vầy mỗi khi hai anh em sinh đôi xuất hiện bên cạnh nó. Khi George bắt đầu nói chuyện, Harry nhắm tịt mắt lại, nghĩ là George chắc chắn sẽ nói những lời như: “Em có điên hông? Sao em dám vuốt ve thân thể trần trụi của Fred? Ảnh quyết định tránh xa em từ hôm đó!” Nhưng…
“Ảnh cũng rất cảm tạ, thấy em rất hay.” George nói chậm rãi, “Anh cho em biết một bí mật có được không?”
Harry bỗng mở mắt nhìn George, cảm thấy mặt mũi trở nên nóng hơn, nó muốn biết liệu Fred thực sự không nhắc đến những chuyện đêm đó đã xảy ra trong phòng ngủ của hai anh em sinh đôi, nhưng nó quyết định tin là không, và hỏi một cách tò mò dữ dội: “Bí mật?”
“Ừ, tụi anh đã quyết định rằng ngay sau khi tốt nghiệp, tụi anh sẽ thuê một căn phòng ở Hẻm Xéo, định mở một tiệm quậy ở đó. Thành ra tụi anh ráng làm ra tiền với những đơn đặt hàng đó trong khi còn học trong trường này.” George bắt đầu nói…
Harry thì cười, vọt miệng nói: “Đó chẳng phải là một bí mật gì hết. Ron đã nói vậy với em từ lâu rồi.”
George đột ngột cười, và nói: “Lẽ ra anh nên biết từ trước là em đã nghe lỏm chuyện này, xét cho cùng em đã ở cả mùa hè trong nhà anh. Hiển nhiên là Ron đã cho em biết.”
“Ừ, bạn đó đã nghe lỏm bà Weasley quát mấy anh về những đơn đặt hàng. Nhưng mà, em ủng hộ quyết định đó của mấy anh.” Harry nói rất trung thực, ngay cả trước khi nó thấy hai anh ấy trần truồng và nhận ra là nó thích những nam sinh khác thì nó đã thừa biết chuyện này. “Việc phát minh những trò quậy mà khiến thiên hạ cười dĩ nhiên là sứ mệnh của mấy anh.”
“Sứ mệnh hả?” George cười sằng sặc, “Anh phải nói với mẹ những lời đó. Giờ nhớ lại, hình như Fred đã nói như vậy lần trước.”
“Nhân tiện, anh Fred ở đâu?” Harry bỗng hỏi tò mò, bắt đầu cất quyển sách mà nó vừa đang đọc vô túi xách.
“Vẫn còn đang ngủ.” George đáp, “Ron và Hermione thì đi đâu rồi?”
“Ron đã xuống đi ăn sáng, em đang chờ Hermione xuống từ phòng ngủ. Thiệt kỳ lạ, bạn đó thường xuyên thức giấc sớm hơn.” Harry nói, quyết định không chờ nữa, tại vì nó đã đói rồi.
“Thì ra là vậy. Em có hỏi những nữ sinh khác trong phòng ngủ của nó không?” George hỏi và hất đầu về phía cửa sổ ở góc đối diện trong phòng sinh hoạt, ở đó Lavender Brown đang nói chuyện với Parvati Patil.
Harry đứng lên nhìn về phía những cô bé đó, nói: “Không, em không nhận ra là mấy bạn đó đã xuống phòng sinh hoạt. Em thử hỏi.”
Vậy, Harry bước đến chỗ mấy cô bé đó và hỏi về Hermione, là Lavender đáp: “Mình không biết! Khi mình thức dậy thì bạn đó đã đi mất rồi. Nhưng mà, đêm qua bạn đó cứ nói với mình về Hột vịt đẹt nữa … có lẽ đi tìm thành viên hả?”
“Ái chà!” George đột ngột nói và nhìn về phía đồng hồ, “Anh biết chắc nó đi đâu rồi. Không chừng sẽ gặp rắc rối.” Nói xong, anh ấy quay lại bước sải về phía cái lỗ chân dung Bà Béo.
Harry theo kịp George và tụi nó chui ra cái lỗ chân dung, bắt đầu xuống cầu thang. Harry hỏi: “Chuyện gì vậy? Hermione đi đâu?”
“Cô bé mê chuyện giải phóng những gia tinh, mặc dù những gia tinh mà làm việc ở đây chắc chắn được thưởng những lợi ích nhân đạo.” George bắt đầu giải thích, “Vài ngày trước cô bé hỏi tụi anh từ chỗ nào lấy ra thức ăn mà tụi anh đem tới bữa tiệc dành cho em sau bài thi đầu tiên, anh không kịp suy nghĩ mục đích của cô bé bèn cho nó biết bằng cách nào mà vào nhà bếp.”
“Ừ, nhưng Hermione đâu có dại gì mà làm điều đó và không nghĩ đến thầy Filch. Nếu bồ ấy sẽ lẻn vô nhà bếp, hiển nhiên bồ ấy đã nghĩ ra một kế hoạch nào đó để tránh thầy Filch mới được.” Harry nói, không biết có vấn đề gì.
“Chắc vậy, nhưng tụi anh không kịp cho nó biết là thầy Filch hàng ngày đều đi nhà bếp vào lúc tám giờ để ăn bữa sáng, tại vì ông ghét học sinh lắm, không thèm ăn trong Đại Sảnh Đường. Nếu cô bé vẫn ở trong nhà bếp thì chắc chắn sẽ bị rắc rối … phải chi cô bé không nói với thầy Filch làm sao mà biết được cách vô nhà bếp.” George tiếp tục giải thích khi tụi nó vội vã xuống cầu thang.
Tụi nó cứ chạy xuống cầu thang, cho đến khi tụi nó xuất hiện trong một hành lang rộng bằng đá, được những ngọn đuốc thắp sáng rực rỡ, và còn được trang trí bằng những bức tranh vui tươi, chủ yếu là vẽ các món ăn mà nhắc nhở Harry là nó chưa ăn bữa sáng và nó bây giờ đang đói cồn cào. Nó chưa từng đến đây, thì ra nhà bếp ở gần đây?
Tụi nó vội vã bước sải đến bức tranh trong khi George giải thích rằng chỉ cần khều khều trái lê là có thể mở ra bức tranh để vào, nhưng George vừa kịp sờ được trái lê là bức tranh tự động từ từ mở ra và Hermione xuất hiện trong đó.
“Ủa! Sao hai người ở đây?” Hermione nhảy thối lui vì sửng sốt và kêu lên khi thấy Harry và George, rồi lắc đầu, nói tiếp một cách hồi hộp: “Harry à! Mình vừa định đi tìm bồ và Ron! Bồ phải vô nhà bếp coi!”
“Thì ra là vậy!” George nói và vội vã quơ cây đũa phép của anh lên và vẫy một cái khi đọc thần chú: “Hostes Revelio”
Harry liếc nhìn George, không biết anh ấy vừa mới làm gì (ít nhất không có hiệu quả gì), rồi lại nhìn vào gương mặt Hermione, hỏi: “Bồ càng lúc càng thích vi phạm nội quy hả? Bồ có thể bị bắt!”
“Anh vừa làm gì vậy?” Hermione hỏi George trong khi cô bé bước ra lỗ ra vào nhà bếp.
“Không gì. Thầy Filch không ở gần đây.” George nói, “Nhưng mà, chúng ta phải ra khỏi chỗ này, ổng chắc sắp sửa đến đây.”
Hermione nhìn về phía Harry và George một cách nghi ngờ. “Chuyện gì vậy? Ron ở đâu? Sao hai người … à, sao nhắc đến thầy Filch?”
George giải thích chuyện về thầy Filch và giục lại: “Thôi, ra khỏi đây, đi đi.”
Hermione quay nhìn về phía bức tranh, lại nhìn về phía Harry một cách nóng nảy, bèn nói: “Thôi được rồi, nhưng Harry à tụi mình một lát sau phải quay lại!”
Vậy, tụi nó quay lại bước sải về phía cầu thang duy nhất ra hành lang này, nhưng tụi nó chưa kịp đặt chân trên bậc thang bằng đá thì đũa phép của George bắt đầu vận động và gây ra một tiếng ồn nhỏ, chỉ ba giây sau là ngừng.
“Chuyện gì vậy?” Hermione hỏi.
“Mọi người im đi!” George kêu lên, bèn xắn tay áo lên và vẫy cây đũa phép một lần nữa, quơ lại quơ đi từ Hermione và Harry tới chính mình và thì thầm: “Evanescimus.”
Harry nhìn thấy Hermione và George từ từ biến mất dần, sau khi hoàn toàn biến mất, George bắt tay của tụi nó, và dẫn tụi nó bước đến dán sát lưng vào tường. Trước khi Harry kịp suy nghĩ chuyện gì sắp xảy ra, ngay cả trước khi Harry nhận ra là nó và George đang nắm tay nhau, nó nghe tiếng bước chân bước tới gần.
Harry dỏng tai nghe, thấy tiếng của thầy Filch.
“Mày sẽ rất thích món ăn này.” Filch nói một cách ngọt ngào hết sức mà nghe còn chướng hơn cả giọng thường xuyên của thầy. “Tao đã xin những gia tinh chuẩn bị một món ăn tuyệt vời cho sinh nhật của mày.”
“Thôi rồi!” George thì thầm vào lỗ tai của Harry, khiến nó rùng mình vì khoái cảm. Nó cảm thấy George hình như đang vẫy cây đũa phép và thì thầm rất nhỏ những thần chú gì đó. Harry liếc nhìn phía bên trái, bèn hiểu được vấn đề là gì.
Tụi nó đã quên béng đóng cửa nhà bếp. George vừa mới sử dùng pháp thuật để đóng cửa, nhưng cửa chưa kịp đóng là thầy Filch xuất hiện trước mặt tụi nó trong hành lang, đang bồng con mèo Bà Norris. Thầy Filch đứng sững lại khi thấy bức tranh từ từ đóng lại, nói một cách giận dữ: “Có học sinh thử vào nhà bếp!”
Thầy Filch chạy lên về phía bức tranh đó, và ngay lúc đó George dẫn tụi nó bước đến cầu thang rất chậm rãi.
Nhưng mà, khi tụi nó bắt đầu lên cầu thang thì nghe thấy tiếng kêu của Bà Norris mà cựa quậy nhảy khỏi tay của thầy Filch và bắt đầu đi nhanh về phía tụi nó. Thì ra Bà Norris thực sự có thể ngửi được tụi nó.
“Không phải ở trong nhà bếp hả? Đã trộm được những món ăn rồi?” Thầy Filch cũng quay lại và đi theo Bà Norris, gầm gừ: “Không để họ tẩu thoát!”
“Chạy!” George nói nhỏ và tụi nó bắt đầu chạy lên cầu thang.
“Tàng hình vô ích!!” Thầy Filch kêu lên khi chạy theo tụi nó.
Tụi nó mặc xác chuyện không gây ra tiếng ồn và hết sức chạy lên những cầu thang. Harry không kịp quay nhìn xác nhận liệu tụi nó đã tránh xa thầy Filch và Bà Norris, cứ chạy về phía tháp Gryffindor.
Nhưng, khi tụi nó vào một hành lang mà dẫn tới tháp Gryffindor thì thầy Moody xuất hiện ở cuối hành lang trước mặt tụi nó.
Tụi nó đứng sững lại, không kịp suy nghĩ gì hết thì thầy Moody nói một cách kinh ngạc, con mắt phép của thầy đang nhìn chằm chằm vào tụi nó. “Potter! Trò đang làm gì đó?”
“Sao?” George hỏi, nhưng bị tiếng kêu của thầy Filch ngắt lời:
“Chạy về phía tháp Gryffindor hả? Ta nhất định sẽ bảo chuyện này cho cô McGonagall! Những học sinh xấu mà huỷ hoại bữa tiệc sinh nhật của Bà Norris, ta sẽ tống cổ chúng ra khỏi trường mới được!”
“Hãy mau vào phòng này.” Thầy Moody ra lệnh và chỉ một canh cửa bên phải thầy.
“Đi đi!” Harry chợt nói với hai bạn đó, nó đã thừa biết thầy Moody không đến nỗi tồi tệ, đặc biệt là so với thầy Filch. Vậy, tụi nó xông vô phòng đó và đóng cửa. Harry dỏng tai nghe tiếng của Filch ở bên ngoài.
“Ông Moody! Những học sinh đã sử dụng phép thuật tàng hình để trộm thức ăn từ nhà bếp! Họ chạy phía này, có thấy không?”
“Ông Filch, tôi đã bắt ba người đó rồi.” Thầy Moody nói một cách lặng lẽ.
“Bắt được rồi?” Thầy Filch nói một cách kinh ngạc, “Sao?”
“Con mắt này không thể bị những bùa tàng hình đánh lừa.” Thầy Moody nói, “Tôi nhất định sẽ trừng phạt những trò đó rất nặng nề. Ông không cần lo, để tôi xử lý chuyện này.”
Thầy Filch hình như không muốn bỏ qua chuyện này trước khi thấy được tụi nó là ai, hình như thầy muốn bảo đảm trả thù những người dám huỷ hoại sinh nhật của Bà Norris, thầy Filch cứ thêm mắm thêm muối cho câu chuyện những học sinh trộm thực phẩm, nhưng thầy Moody rốt cuộc thuyết phục thầy Filch ra khỏi chỗ này đi ăn sáng, hình như thầy Filch không dám ăn vạ trước mặt thầy Moody, cho nên thầy Filch nhấc bổng Bà Norris và quay lại đi về phía đối diện, cứ lầm bầm giận dữ.
Một lát sau, thầy Moody bước vô phòng học trống đó và bùa tàng hình hình như đã mất hiệu quả vì Harry đã có thể nhìn thấy anh George và Hermione, hai người đó y như Harry đều mồ hôi đầm đìa.
Thầy Moody sắp sửa quát tháo tụi nó vì việc trộm thức phẩm thì Hermione bắt đầu giải thích là tụi nó không hề định trộm thức phẩm như vậy, cũng giải thích về chuyện giải phóng gia tinh.
Thầy Moody hình như được thuyết phục và nói: “Được rồi, hai trò trở về tháp Gryffindor. Harry, trò theo thầy về văn phòng của thầy. Đi đi.”
“Nhưng mà…” Harry bắt đầu nói, nhưng bị thầy Moody ngắt lời:
“Phải thảo luận một chuyện khác.” Nói xong, thầy Moody lại mở cửa và chờ đợi đến khi Hermione và George đi mất.
Một lát sau, Harry vào văn phòng của thầy Moody. Harry rất thích lại đây, tại vì khi thầy Lupin còn sống ở đây thường xuyên có sinh vật hắc ám thú vị ở đây, và bây giờ thay vào đó có rất nhiều vật thể cực kỳ quái dị. Harry biết là thầy Moody từng là một Thần Sáng, cho nên nó đoán là những thứ đó có thể rất thích hợp để đối phó phe hắc ám, mặc dù từ trước đến giờ thầy Moody không hề giới thiệu chúng trong lớp học Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám.
Thầy Moody mời Harry ngồi xuống, rồi thầy nói:
“Đã bắt đầu nghiên cứu trái trứng vàng đó chưa, Potter?” Thầy Moody đột ngột hỏi.
“Dạ … đại khái vậy … ” Harry nói chậm rãi, nó hơi bất ngờ là thầy Moody muốn thảo luận về việc này. Thầy Moody đã giúp đỡ nó với bài thi đầu tiên, chẳng lẽ định giúp đỡ nó một lần nữa?
Con mắt phép của thầy Moody bây giờ đang ngó chằm chằm vào nó, bèn thầy nói: “Potter, thầy thừa biết là tự một mình trò không hề nghĩ đến chuyện đột nhập vô nhà bếp. Thầy quen hai anh em sinh đôi của ông bà Weasley đó, người rất tốt lành, nhưng mà, trò phải tập trung vô việc bài thi thứ nhì.”
Harry mở mắt to hơn, dù nó mất cả ngày cũng không đoán được đây là lý do thầy Moody muốn nói chuyện với nó. Nghe thấy y như Hermione, tưởng là hai anh em sinh đôi gây ảnh hướng xấu.
“Nhưng mà, thầy…” Harry bắt đầu nói, nhưng tiếng gõ cửa vang lên ngắt lời Harry.
“Chờ chút, Potter.” Thầy Moody nói và bước đến cửa văn phòng bèn mở cửa.
Thì ra là cô McGonagall. Cô nói: “Anh Moody, cụ Dumbledore muốn nói chuyện với anh. Cụ ở văn phòng của mình chờ anh.” Nói xong, cô McGonagall quay ra.
Thầy Moody quay lại nhìn vào Harry, bảo: “Chờ ở đây chút, Potter. Một lát thầy sẽ quay lại.”
Rồi, thầy Moody bước ra văn phòng và vẫy cây đũa phép của mình, xong cửa tự động xịch xịch đóng lại.
Harry chờ vài phút là bắt đầu cảm thấy chán quá, cứ nhìn quanh những vật thể trong phòng này. Nó đứng lên, bước đến cái rương có bảy ổ khoá, không biết phải sử dụng phép thuật nào mới mở được. Harry nhìn về phía cửa văn phòng, nhịn thở và lấy ra cây đũa phép của mình chỉ vào rương đó.
Liệu nó có đủ tò mò mà thử mở rương đó không? Chắc là có rất nhiều vũ khí thú vị mà những Thần Sáng phải sử dụng? Harry đọc thần chú: “Alohomora.” Thiệt là Harry không hề mong rương sẽ mở ra, và y như nó nghĩ, rương không bị ảnh hưởng gì hết. Harry thở dài và cất cây đũa phép của mình, bắt đầu đi lại trong văn phòng này, dừng lại trước một cái kệ, những vật thể nho nhỏ ngộ nghĩnh được để lộn xộn trên kệ. Nó tò mò lấy ra một cái bút lông ngỗng bằng bạc xem xét một chút. Nó cứ xem xét những vật thể trong cái kệ đó cho đến khi nó thử lấy một cái gì đó hình như dán dính trên kệ, khiến cả cái kệ rung động và một cái hộp được đặt một cách hơ hỏng trên cái kệ cao nhất rớt xuống.
Harry vội vã hứng được cái hộp nặng đó. Đó là một cái hộp bằng gỗ mà khiến Harry nhớ đến cái hộp đầy trò quậy của hai anh em sinh đôi. Harry tò mò mở nắp hộp nhìn thấy, thì ra trong đó đầy những cái ly nho nhỏ, nhưng đó không phải là điều thú vị nhất. Harry chợt ngửi được một mùi hơi quen, là mùi rất hôi thối của món thuốc Đa dịch! Nhưng, ở đây có rất nhiều thuốc Đa dịch, đủ sử dụng rất lâu. Vậy là những Thần Sáng thường xuyên cần thuốc Đa dịch?
Harry không kịp suy nghĩ những Thần Sáng xài thuốc Đa dịch để làm sao, tại vì nó nghe tiếng bước chân gần tới, nó bèn đặt nắp trên hộp và đặt hộp lại trên kệ. Nó vừa ngồi xuống lại là thầy Moody mở cửa vô văn phòng.
Thầy Moody thấy Harry vẫn đang ngồi trên ghế và đứng sững lại, “À, Potter… Đúng rồi…Chúng ta vừa đang nói gì?”
Harry đáp: “Thưa thầy, nói về bài thi tới, và trái trứng vàng.”
“À, đúng rồi.” Thầy Moody đóng cửa một lần nữa và ngồi xuống trước mặt Harry, “Con phải tập trung mới được! Đừng nghĩ là bài thi tới sẽ dễ hơn những con rồng.”
Thầy Moody tiếp tục dặn dò Harry về chuyên đó, nhưng Harry không thèm lắng nghe cho kỹ. Thầy muốn Harry tránh xa hai anh em sinh đôi, y như Harry đã làm vài ngày này. Nhưng mà, cuộc phiêu lưu mà nó hôm nay trải qua với anh George khiến nó đổi ý (đặc biệt là tại nó bây giờ biết rằng anh Fred không đếm xỉa gì đến việc Harry sờ được ngực của ảnh.)
Hơn nữa, nó không thích người khác ngụ ý là hai anh em sinh đôi gây ra ảnh hướng xấu. Harry biết rằng hai anh em sinh đôi rất thích trò quậy, nhưng nó cũng biết là tụi ảnh rất thông minh, và có lẽ Harry cũng có thể học được những điều quan trọng từ hai ảnh. Mặc dù Harry không thể thực hiện những giấc mơ của mình, nó vẫn thà là bạn thân của hai ảnh còn hơn tránh xa hai ảnh.
Một lát sau, khi Harry bước ra khỏi văn phòng của thầy Moody, nó cứ nghĩ đến hai anh em sinh đôi. Anh George đã cứu nó và Hermione. Nếu không có anh ấy, tụi nó chắc chắn sẽ bị thầy Filch bắt. Harry vẫn còn rất đói cho nên nó quyết định đi ăn sáng (mặc dù chẳng mấy chốc nữa là đến giờ ăn trưa).
Khi Harry vô Đại Sảnh Đường thì nó cảm thấy hơi kinh ngạc phát hiện là Ron vẫn còn ở đây. Nó đến bàn dài của nhà Gryffindor, thấy Ron và Hermione đang ngồi ở đó, nhưng hiển nhiên là Ron đã ăn xong từ lâu rồi.
“Harry!” Ron nói khi thấy Harry bước đến, “Bồ không sao chứ?”
“Harry!?” Hermione không kịp quay lại thì Harry đã ngồi xuống bên cạnh cô bé. Cô bé tiếp tục nói: “Bồ có gặp rắc rối không? Xin lỗi … lẽ ra mình phải nói với hai bồ mình định vô nhà bếp…”
“Không sao đâu.” Harry mỉm cười và vội vã thêm vô cái dĩa của mình rất nhiều món ăn. “Thầy Moody chỉ muốn nói chuyện mà thôi.”
“Tuyệt, mình đã biết rồi mà. Thầy Moody rất khoan dung.” Ron nói, “Nếu là thầy Snape mà bảo là muốn nói chuyện riêng với mình thì thà chết còn tốt hơn.” Nói xong, Ron thở dài, và tiếp tục nói: “Hình như là mình lại lỡ mất một cuộc phiêu lưu tuyệt cú mèo, chỉ vài ngày trước bồ lẻn thăm làng Hogsmeade, và bây giờ tẩu thoát được tầm tay của Filch…”
Harry không nói gì cả, nó đang ăn rất nhanh vì đang đói cồn cào. Ron và Hermione hình như bắt đầu quát tháo nhau vì việc vi phạm nội quy khi Harry ăn xong, buột miệng hỏi: “Anh Fred và anh George ở đâu?”
Ron và Hermione nhìn chằm chằm vào Harry một chút. Rồi Hermione đáp: “Hai ảnh đã ăn xong, không biết đi đâu rồi.”
Harry ăn xong và nói: “Được, hai bồ muốn làm gì?”
Harry hy vọng là có thể gặp hai anh em sinh đôi vào hôm nay một lần nữa. Sau khi phát hiện là anh Fred hình như không đếm xỉa gì đến chuyện Harry sờ ngực trần của mình, và sau khi trải qua cuộc phiêu lưu đó với George (và nắm tay với George) thì nó muốn thấy hai ảnh … chơi với hai ảnh … nói chuyện với hai ảnh…
Thực ra kể từ việc thủ dâm với Ron vào buổi sáng hôm đó, Harry không hề thủ dâm một lần nữa. Dạo này nó xoay xở được bằng cách là tránh xa hai anh em sinh đôi, nhưng mà khoảnh khắc quá cụt ngủn nó đã trải qua với George có hiệu quả y như một thuốc tình yêu mạnh mẽ.
Ron đề nghị về tháp Gryffindor chơi cờ, vậy tụi nó lần lượt chơi cờ với nhau. Hermione cứ hết sức chuyên tâm đánh bại Ron nhưng từ trước đến giờ chưa thành công. Tụi nó quyết định bỏ bữa trưa, tại vì đã ăn bữa sáng rất muộn, vậy Hermione thuyết phục tụi nó phải làm cho xong bài tập, như vậy chủ nhật không có lo ngại gì.
Nhưng, khoảng 5 giờ thì, trong khi tụi nó đang ngồi bên cạnh lò sưởi làm bài, thì bức tranh Bà Béo mở ra và hai anh em sinh đôi vô phòng sinh hoạt, đi thẳng về phía tụi nó.
“Harry!” Là tiếng của Fred, mà khiến Harry suýt nữa buông rơi cái bút.
Harry chợt quay nhìn vào hai ảnh, Fred đang nhe răng cười, “Em đã nói với tụi anh là em muốn chơi Quidditch vào thứ bảy, phải không?”
“Hôm nay là thứ bảy, và mưa rốt cuộc đã ngừng lại.” George tiếp tục nói, và hai ảnh bước đến trước lò sưởi.
“Hả? Chơi Quidditch hả?” Ron nói một cách hồi hộp, “Sao bồ không cho mình biết hả?” Ron hỏi Harry.
Harry hầu như đã quên béng nó đã nói như vậy ở quán Ba Cây Chổi Thần. “Bây giờ à?” Nó chỉ kịp nói.
“Dĩ nhiên, mặt trời sắp sửa lặn xuống.” Fred nói, “Tụi em chơi hả? Hay là chúng ta gặp ở sân bóng trong vòng 15 phút?”
“Mình?” Hermione nói kinh ngạc khi hai ảnh lên cầu thang đi mất. “Mình không chơi đâu!”
“Bồ chơi với mình phải không?” Harry lật đật cất bài tập của mình vô túi xách và hỏi Ron.
“Dĩ nhiên là mình muốn chơi!”
Vậy, chỉ vài phút sau, tụi nó đã ra khỏi lâu đài bắt đầu đi về phía sân bóng Quidditch. Mặt trời sắp sửa lặn xuống rừng cấm và những cột gôn trên sân bóng hầu như không thấy rõ nữa. Hơn nữa, thời tiết lạnh buốt và giày của tụi nó đã bê bết bùn sình.
“Đầu óc gì vậy chứ!” Hermione lầm bầm khi tụi nó bước đến sân bóng và thấy hai anh em sinh đôi đã bay lại bay đi trong không trung. “Thời tiết tồi tệ như vậy…”
“Nhưng mà, tuần tới là tháng mười hai rồi, có lẽ không thể chơi Quidditch trong vài tháng nữa.” Ron giải thích một cách hồi hộp.
Ron có lý, nhưng mà nếu hai anh em sinh đôi muốn chơi Quidditch vào tháng Giêng, Harry chắc là nó sẽ đồng ý.
Vậy, Hermione lên khán đài, và Ron vội vã vô phòng thay đồ, chỉ vài giây sau cậu ấy xuất hiện với một cây chổi thần của trường trong tay. Như vậy, hai người bay lên không trung.
Tụi nó bắt đầu chơi bắt bóng một chút để khởi động một chút, đặc biệt là Ron không giỏi Quidditch lắm. Mặc dù Harry không chơi Quidditch từ lâu rồi, nó vẫn không để hụt một trái nào.
Một lát sau, khi tụi nó cảm thấy đã khởi động rồi và Harry không hề cảm thấy lạnh nữa, thì anh Fred đề nghị một đợt huấn luyện đặc biệt.
“Tụi anh dạo này đang phát triển một trái Bludger bị ếm bùa.” Fred nháy mắt với Harry, “Trái Bludger đó nhanh hơn và thông minh hơn một trái Bludger thường xuyên. Là huấn luyện đối phương lý tưởng. Muốn thử không?”
“Mấy anh điên hả? Có nguy hiểm lắm…” Ron vọt miệng nhưng …
“Dĩ nhiên! Thả nó ra!” Harry đột ngột nói một cách hồi hộp.
Vậy, Ron đành đồng ý. George bay đến mặt đất và mở ra một cái hộp bằng gỗ, bỗng nhiên một trái Bludger màu nâu bay ra rất nhanh.
Quả là một ý định tồi tệ. George chưa kịp bay tới độ cao của những người khác là Ron đã bị trái Bludger tống văng khỏi cây chổi thần, té xuống đất đầy bùn sình. Harry và hai anh em sinh đôi bắt đầu bay như điên, Harry không biết làm sao mà trái Bludger đó có thể đuổi ba người như vậy. Chỉ vài phút sau, Fred cũng bị tống văng ra cây chổi, vậy chỉ còn George và Harry vẫn đang bay lại bay đi.
Nhưng mà, bây giờ né được trái Bludger khó nhiều hơn và chỉ vài giây sau George cũng té xuống mặt đất. Chỉ còn Harry thì nó mới nhận ra là trái Bludger này quả là nhanh hơn Tia Chớp. Nó phải hết sức tất cả chiến lược lảng tránh của mình, và khi nó bắt đầu cảm thấy hơi chóng mặt thì … một tiếng ồn vang lên từ phía sau lưng nó. Nó quay nhìn, trái Bludger biến mất.
Harry bối rối bay xuống, thấy hai anh em sinh đôi và Ron đang ra hiệu cho nó xuống đất.
“Xuất sắc, Harry!” Fred nói và nhe răng cười, “Không thể nào tưởng tượng được em có thể né được trái Bludger này!”
“Thiệt là em phải trông cậy vào sự thăng bằng và tốc độ của Tia Chớp. Nếu có một cây chổi thần khác chắc là không làm được điều đó.” Harry nói, cảm thấy hai má trở nên nóng hơn khi thấy Fred nói như vậy. “Nhưng mà, trái Bludger đâu rồi?”
“Anh đã sử dụng phép thuật khiến trái Bludger ngừng lại.” Fred nói, bèn anh ấy chỉ vào một chỗ cách đây không xa, George đang bước qua lượm lại trái Bludger.
Harry nhận ra mọi người đều bê bết bùn sình. Khi George quay lại với trái Bludger, Hermione cũng xuất hiện.
“Harry à! Bồ bay tuyệt vời lắm!” Hermione nói một cách hồi hộp. “Được rồi, về lâu đài đi? Mình lạnh quá…”
“Phải vô buồng tắm chút, nếu mà vô lâu đài đang bùn sình đầm đìa như vậy thì thầy Filch sẽ nổi điên mất.” Ron nói một cách lo âu.
“Ừ…” Harry nói, nó thực sự mồ hôi ướt đẫm, phải đi tắm. “Hay là bồ chờ tụi mình trong phòng sinh hoạt?”
“Được rồi.” Hermione nói và nhìn Harry một cách kỳ lạ … nghi ngờ? “Tạm biệt.”
“Được, đi đi. Trước khi trời tối!” George đã đặt trái Bludger trong cái hộp bằng gỗ đó và bắt đầu đi về phía phòng thay đồ.
Harry thở dài và bước theo mọi người. Phải chi nó có thể chơi Quidditch mỗi tuần. Nhưng chắc chắn tuần tới sẽ lạnh hơn, hai anh ấy sẽ không muốn chơi rồi.
Khi tụi nó bước vào phòng thay đồ, Harry chợt nghĩ đến lần trước nó đến đây, và bỗng nhiên má ửng đỏ lên, tim bắt đầu đập loạn xạ hơn cả khi nó vẫn đang hết sức né tránh trái Bludger.
Mọi người lấy ra quần áo sạch từ tủ áo và bước vô phòng tắm. Harry nhìn thấy chỗ mà nó đã nhìn thấy hai anh em sinh đôi trần truồng làm tình và bắt đầu trở nên nứng dần.
Khi mọi người đi tới những vòi nước và bắt đầu đặt quần áo sạch trên những cái kệ ở tường đối diện những vòi nước thì đến lúc cởi quần áo.
Dĩ nhiên là Harry đến đây mấy lần rồi, và đã tắm với hai anh em sinh đôi (và anh Wood) mấy lần rồi. Nhưng mà, bây giờ đầu óc của nó nảy ra một ý tưởng nghịch ngợm và tuyệt vời mà có thể khiến chuyện tắm với hai anh ấy lúc này trở thành một kinh nghiệm khác xa một trời một vực.
Đây là một quyết định mạo hiểm, nhưng mà … nó không thể tự kiềm chế nữa, nó nứng quá …
Nó nhớ bùa chú mà Hermione đã từng sử dụng, bèn len lén lấy ra cây đũa phép của mình, chỉ vào cặp kính của mình và thì thầm: “Impervius.”
Trước đây, mỗi khi nó phải tắm ở đây, nó không hề nhìn thấy một chuyện thú vị nào đó hết, tại vì mỗi khi nó đi tắm nó không đeo cặp kính, không thể thấy cho rõ những người ta. Bây giờ thì khác!
Harry từ từ cởi quần áo, chờ đợi mọi người đi tắm trước mới một mình chọn một vòi nước. Khi nó đã cởi xong quần áo và quay lại nhìn về phía những vòi nước, tim của nó hầu như nhảy vọt lên cổ họng. Trước mặt nó có thể nhìn thấy rất rõ ràng hai anh em sinh đôi và Ron đang tắm, và cơ thể trần truồng của mọi người. Trên đời này, Harry chưa từng nghĩ đến mông của nam sinh khác như vậy, nhưng chúng nhìn thấy hấp dẫn dữ dội! Đặc biệt là cặp mông của hai anh em sinh đôi, nhìn thấy rất chắc.
Harry cứ hau háu nhìn vào cặp mông của hai anh em sinh đôi trong khi đi tới vòi nước ở bên trái hai anh em sinh đôi, đầu óc nó chỉ có hai cặp mông đó đến nỗi nó suýt nữa đập mạnh vô tường. Và trong khi nó mở vòi nước, nó cũng không thể tự kiềm chế mà nhìn về phía bên phải, thấy cơ thể trần truồng săn chắc của hai anh em sinh đôi đang tắm. Nó nhìn xuống, thấy dương vật của hai ảnh. Cho dù chúng đang mềm nhũn, nhưng hình như rất lớn, lớn hơn nó tưởng tượng. Lần trước nó đã thấy chúng từ xa quá …
Dù vậy, Harry mà đang trong trạng thái nứng hết sức hình như quên béng rằng ba người đó là người thật, rằng đây không phải là một giấc mơ. Dương vật của Harry dĩ nhiên đang cứng hết sức, chắc chắn đã bắt đầu chảy nước nhờn rồi, mặc dù không thể nào thấy cho rõ.
Mỗi cái vòi nước đều ở sát bên cạnh nhau, vậy Ron không thể nào không nhìn thấy gì hết. Vậy, tiếng cười sằng sặc vang lên từ bên trái, và tiếng của Ron: “Trời sao lại như vầy!”
“Trời đất ơi, Harry!” Fred mà đang đứng ở sát bên phải Harry kêu lên, rồi anh ấy cũng bật cười lên.
“Chuyện gì vậy?” George hỏi ngay, ảnh cách Harry xa hơn.
Harry thì cảm thấy cả cơ thể trở nên nóng hơn, tim đập gấp gáp, cảm thấy hầu như sắp sửa té xỉu. Dương vật cứ cứng một cách kiên quyết. Harry cảm thấy khó chịu dữ dội, quay lại ngay lập tức và chạy về phía quần áo sạch của mình, nó kệ xác việc lau khô cơ thể và lật đật mặc quần áo khi chạy ra khỏi phòng tắm, trong khi nó nghe tiếng cười và tiếng kêu: “Harry!” từ phòng tắm.
Y như lần trước nó theo hai anh em sinh đôi mà vô phòng thay đồ, nó lại chuồn khỏi phòng đó, chạy về phía lâu đài.