Bạn Nhảy Của Quán Quân

Tìm thấy một bạn nhảy vốn không nên khó như vậy. Harry và Ron ngồi trên ghế cạnh lò sưởi, nhìn lửa một cách vật vờ. Lúc này ban đêm, trong phòng sinh hoạt của nhà Gryffindor gần như không có một ai khác hết.

Họ đã hỏi thật nhiều thật nhiều cô gái, nhưng hình như các nữ sinh trong lâu đài đều có bạn nhảy rồi, kể cả Hermione. Ngày hôm sau là Dạ Vũ, và quán quân Harry và bạn nhảy mà không tồn tại của Harry phải mở đầu buổi Dạ Vũ. Vốn là chị em sinh đôi Patil định nhảy với Harry và Ron, nhưng ngay ở ngày trước Dạ Vũ, chị em đều bị bệnh.

“Chúng ta sao xui xẻo thế?” Harry hỏi buồn quá.

“Ừ, xui xẻo quá…” Ron thở dài, chợt nói tiếp: “Nhân tiện, Hermione ở đâu?”

“Chắc là chuẩn bị ngày mai à… Ai đều đang chuẩn bị ngày mai đi nhảy à…” Harry đáp. “Cô ta thật có bạn nhảy chứ, không phải lời nói dối.”

Tuy cô ta đã có bạn nhảy, nhưng có lẽ cô ta sẽ đồng ý cũng nhảy với Harry một hồi? Vậy nó có thể mở đầu buổi… Nó không bận tâm mình không có bạn nhảy, không bao giờ rất bận tâm chuyện đó, nhưng từ sáng nay khi cô McGonnagal cho nó biết mà bốn người quán quân phải mở đầu buổi Dạ Vũ thì, việc tìm thấy một bạn nhảy trở nên quan trọng phi thường. Nó không muốn xuất hiện trước cả trường không có bạn nhảy.

“Mình biết chuyện đó, mình chỉ muốn thảo luận cái gì đó với cô ta…” Ron giải thích.

“Cô ta ở phòng ngủ của nữ sinh rồi.” Harry nói hơi chán, nghĩ nó biết Ron muốn làm gì rồi, nhưng kể cả nếu Hermione không có bạn nhảy, thì cô ta cũng chắc lại không đồng ý nhảy với Ron, vì cô ta vẫn giận Ron. “Bồ muốn thảo luận gì? Cô ta chắc chắn không muốn hỗ trợ chúng ta tìm thấy bạn nhảy.”

Ron không nói tiếp, nên hai người tiếp tục nhìn lửa vật vờ lâu lắm. Harry rất bực mình, tại sao giữa các quán quân chỉ nó không thể tìm thấy bạn nhảy? Chẳng lẽ dáng vẻ của nó có một thứ kỳ quái khiến mọi cô gái tránh xa nó?

“Ê, Harry … ngày mai bồ nhất định phải mở đầu buổi à? Sự thật là mình không bận tâm dù có hay không có bạn nhảy, đây là lý do mình không từng tìm kiếm nghiêm túc, nhưng mình không muốn thấy bồ một mình trước cả trường không có bạn nhảy…” Ron nói, giọng của nó thật lạ, như thế cậu ta lo lắng. “Hay là … mình nhảy với bồ…”

“Cái gì?” Harry chợt giật mình, quay lại nhìn Ron, cậu ta có vẻ rất kích động. Chắc nó nghe lầm à? Có lẽ nào Ron tuyệt vọng thế à, nhưng chuyện cậu ta có tuyệt vọng thế để sẵn sàng nhảy với một người đàn ông khác thì lố bịch! Harry cảm thấy tí tuyệt vọng, nhưng không như vậy!

“Chỉ cho đầu buổi thôi!” Ron nói nhanh, mặt nó đỏ bừng.

“Éo đời nào, bồ chắc đùa hả?” Harry hỏi bối rối, “Mọi người nhất định phải bắt nạt và chế nhạo chúng ta.”

Mặt của Ron chợt trở nên đỏ bừng như một trái cà chua, rồi nó đứng lên, giọng nửa lo lắng nửa giận, nói: “Xin lỗi vì đã cố gắng khiến bồ không tự làm mình xấu hổ một mình ngày mai!” Ron vừa nói xong là chạy mất lên cầu thang về phồng ngủ của nam sinh.

Harry bối rối dữ, đến lúc mà Harry giật mình nhận ra cái gì vừa xảy ra thì Ron đã vội vã rời phòng sinh hoạt rồi. Năm nay Ron sao vậy? Thoạt tiên, Ron không nói chuyện với Harry vài tuần chỉ vì nó không tin mà Harry không bỏ tên mình vô chiếc Cốc Lửa, lúc này nó giận vì … cái gì?

Vậy Ron vừa không đùa à? Nhưng, ý của cậu ta rất tệ! Harry thà xuất hiện ở Dạ Vũ không có bạn nhảy còn hơn nhảy với một đàn ông khác! Nó đã biết nó là gì, người đồng tính luôn luôn bị bắt nạt ở trường. Trước khi nó đến Hogwarts, nó nhớ đương khi có một người đồng tính ở trường cuối cùng chuyển đến một trường khác vì bị người ta bắt nạt. Đây là lý do nó không nghe nhắc về những người đồng tính ở Hogwarts chứ à? Không một ai muốn bị bắt nạt. Nó cũng nhở ông Dursley nói chuyện về những người đồng tính … hình như, không một ai trên cả nước Anh chịu đựng nổi đồng tính luyến ái.

Harry đứng lên, bắt đầu đi tới cầu thang. Nó không thấy có vấn đề gì với người đồng tính, nhưng nó không muốn ai đều cười nhạo nó.

Khi Harry đến phòng ngủ của mình, nó ngoái nhìn giường của Ron, cảm thấy rất buồn. Ron là bạn tốt nhất của nó, Harry muốn nói chuyện với cậu ta, hiểu được lý do cậu ta năm nay thường xuyên giận. Nhưng, bay giờ không phải là thời gian nói chuyện, nên nó đi ngủ.

Trên giường của mình, Harry bắt đầu suy nghĩ kỹ mọi thứ mà vừa xảy ra ở phòng sinh hoạt với Ron. Suy nghĩ cẩn thận, sự thực là Harry sẵn sàng nhảy với Ron, hình như nhảy với bạn tốt nhất của mình sẽ hay hơn nhảy với một cô gái không quen thuộc thế. Vấn đề là hai người nhất định phải bị cười nhạo. Harry tiếp tục nghĩ đi nghĩ lại thật kỹ, kết quả là cảm thấy mình muốn nhảy với Ron nhiều hơn nữa. Ngày mai nó phải tìm Hermione, với cô ta nói chuyện này…

Cuối cùng, Harry tóm được giấc ngủ, dù một cách khó khăn. Buổi đêm đó, Harry có rất nhiều mơ khác nhau, và giấc mơ cuối cùng là đẹp nhất. Trong giấc mơ đó, Harry và Ron hai người đơn độc ở sân bóng Quidditch, bầu trời đẹp lắm không có mây, hai người đang nhảy chậm với nhau, một cách lãng mạn. Đến khi nhảy xong, hai người ôm ghì nhau. Harry nhìn mắt màu xanh da trời của Ron, nụ cười và …

“Harry, tỉnh dậy.” Là giọng của Neville.

Harry chợt mở mắt ra. Chuyện vừa là một giấc mơ à. Harry cảm thấy mặt của mình trở nên rất nóng, duỗi ra tay lấy cặp kính mắt của mình, đeo nó nhìn quanh phòng ngủ. Hình như Ron đã thức dậy rồi, trong phòng ngủ chỉ có Neville và nó thôi.

“Cái gì, Neville?” Harry vừa nói vừa khỏi giường, bắt đầu thay đổi quần áo. “Mấy giờ rồi…”

“Mười giờ. Ginny muốn nói chuyện với bạn. Cô ta ở phòng sinh hoạt đội bạn … tụi đều phải chuẩn bị tối nay à, nhanh lên!” Neville nói một cách kích động. Harry biết cậu ta rất thích nhảy.

Neville khỏi ra phòng ngủ, và Harry theo nó sau khi đổi xong quần áo. Bây giờ Harry rất muốn tìm Hermione rồi.

Khi Harry đến phòng sinh hoạt, thấy Neville và Ginny trong đó đang nói chuyện, nó nhanh nhìn quanh, nhưng không thấy Hermione hay Ron ở đây.

“Chào Harry. Đã nghe thấy anh lại không có bạn nhảy cho buổi tối.” Ginny vừa bắt đầu nói, Neville vừa nhìn Harry mặt mang một nụ cười thân thiện. “Anh đã biết Neville là bạn nhảy em, nhưng em cũng có thể nhảy với anh, cho đầu buổi thôi, vậy anh không sẽ một mình.”

Harry mở mắt to, không biết nói gì. Nếu hôm qua nghe thấy chuyện này thì nhất định phải làm nó thở phào nhẹ nhõm, nhưng bây giờ Harry muốn biết liệu Ron vẫn muốn nhảy với nó! Ánh mắt của nó đụng nhằm Neville, cậu ta vẫn nụ cười, nói:

“Bạn ko lo! Tui ko muốn thấy bạn xuất hiện trước cả trường ko có bạn nhảy.” Neville nói.

“Cám ơn hai bạn, nhưng tui có một người mà muốn nhảy với tui rồi.” Harry cười với hai người, nhanh nói tiếp: “Nhân tiện, hai bạn biết bây giờ Hermione ở đâu?”

Ginny có vẻ hơi kinh ngạc. “Rất vui anh đã tìm được bạn nhảy.” Ginny nói, giọng một ít lạ.

“Hermione vừa đi xuống ăn bữa sáng.” Neville nói, coi bộ cũng hơi kinh ngạc, rồi ngoái nhìn Ginny một cách bối rối.

“Cám ơn hai bạn.” Harry vừa nói vừa khỏi nhanh phòng sinh hoạt.


Trong đại sảnh đường có rất nhiều học sinh đang ăn bữa sáng. Khi Harry đến bàn ăn của nhà Gryffindor, nó tìm thấy Hermione, và phát hiện Ron không ở đây.

“Harry! Tớ đã định sắp đi tìm cậu!” Hermione nói khi Harry ngồi xuống bên cạnh nó. “Ron sao thế? Tớ nhìn cậu ta ăn bữa sáng, coi bộ rất buồn rầu … buồn thế thậm chí khiến tớ muốn tha thứ cho cậu ta vì thấy tớ như một sự lựa chọn cuối cùng cho Dạ Vũ.” Hermione nói xong và chăm chú nhìn Harry.

Buồn rầu? Nghĩa là cậu ta không còn giận rồi? “Cậu ta đi đâu?”

“Tớ không biết! Lúc ấy đã không nói chuyện với cậu ta.” Hermione nói.

“Ê, Hermione.” Harry nói, cảm thấy hơi lo lắng. “Giả sử tối nay mình nhảy với một gã khác… Bồ sẽ nghĩ gì?”

Hermione chợt mở mắt to, nói: “Harry, cậu là đồng tính à?”

“Ko vậy!” Harry nói nhanh. Harry không bao giờ nghĩ đến những người đàn ông như thế, nhưng vào lúc này nó thực sự muốn nhảy với Ron … và … có giấc mơ của đêm hôm qua.

“Chẳng có vấn đề gì, Harry. Sự phản ửng của tớ thì, phụ thuộc vào cậu định nhảy với một nam sinh nào.” Hermione nụ cười. “Chắc là Ron, phải không?”

Harry chợt cảm thấy mặt nó trở nên rất nóng. Ánh mắt của nó nhìn xuống nhằm đĩa trứng chiên và cơm tấm trên bàn ăn trước nó. “Đúng vậy.” Nó thì thầm, bắt đầu ăn bữa sáng.

Hermione cười khúc khích một chút, và nói nghiêm túc: “Nếu vậy thì, cậu ta sao buồn?”

“Đêm hôm qua mình rất hồ đồ. Đừng lo, mình đi tìm nó.” Harry nói xong và ăn xong bữa sáng một cách vội vã, rồi khỏi đại sảnh đường.

Harry không biết Ron ở đâu, nên nó quyết định đi ngoài tìm nó. Hôm nay trời rất đẹp, không có mây, dù thực sự rất lạnh. May mắn là nó không cần tìm Ron bao lâu … mấy giây sau khi khỏi lâu đài thì nó nghe thấy giọng của Ron tự sau lưng nó.

“Cái quái gì với bồ vậy?” Giọng của Ron nghe thấy hơi bực mình hay giận.

Harry quay lại, thấy Ron đến trước mặt.

“Cái gì?”

“Tại sao cho em mình nói mà bồ đã có bạn nhảy? Cả gia đình Weasley làm phiền bồ rồi hả?” Ron nói, mặt đỏ. “Bồ không thể đã tìm thấy một bạn nhảy! Hôm đêm qua vẫn không có! Đừng nói dối!”

Harry lùi một bước khi nhìn Ron. Tại sao hai người gần đây không thể giao tiếp như năm trước? Harry không giận, thay vào đó, nó rất thất vọng, và buồn.

Mặt của Ron chợt trỏ nên lại một ít khó chịu, bước gần hơn và nói: “Xin lỗi… Đáng lẽ mình nên phải để bồ giải thích… Vậy, bồ thực sự tìm được bạn nhảy rồi?”

Harry cảm thấy bình tĩnh hơn, nhìn quanh khuôn viên trường, thấy rất nhiều học sinh, nên nói: “Ê, hay là chúng ta đi bờ hồ?”

Ron nụ cười yếu ớt, nói: “Được.”

Vậy hai người đi tới bên bờ hồ mà ngồi xuống ở một nơi mà không có người khác.

“Mình rất vui rằng bồ đã tìm được bạn nhảy. Xin lỗi mình vừa bực mình…” Ron bắt đầu nói, mà Harry không để Ron nói tiếp, nói:

“Mình không tìm được bạn nhảy! Mình nghĩ … mình đồng ý nhảy với bồ, đây là lý do mình từ chối em của bồ, mình nghĩ rằng có lẽ nhảy với bồ sẽ thoái mái hơn.” Harry nói nhanh lắm, ánh mắt của nó nhìn xuống cỏ. Nói xong, nó cảm thấy bình tĩnh hơn.

Ron không đáp ngay lập tức, nhưng Harry luôn chăm chú nhìn cỏ, không thấy mặt của Ron. Mấy giây sau, Ron cuối cùng đáp:

“Bồ không sợ bị bắt nạt à?” Ron nói chậm, giọng của cậu ta nghe thấy hơi lo lắng.

“Ai quan tâm chứ? Bất luận bạn nhảy của mình là ai thì, Malfoy và tụi nhà Slytherin nhất định phải cười nhạo mình không thể nhảy. Mình éo quan tâm họ …” Harry nói, nó không muốn khiến Ron nghĩ mà nó là người đồng tính, nên giải thích: “Chúng ta là bạn, bồ là bạn tốt nhát của mình, chúng ta nhảy với nhau rất tự nhiên, phải không…?”

Ron lại không đáp ngay lập tức. Harry nhìn mặt của Ron, cậu ta đang chăm chú nhìn Harry, coi bộ hơi buồn, có vẻ như đang suy nghĩ cái gì đó. Cuối cùng cậu ta đáp:

“Hoàn toàn tự nhiên.” Ron cười, “Vậy, chúng ta nhảy với nhau?”

“Đúng vậy.” Harry cũng cười. Cuối cùng cái vấn đề này được giải quyết, nó không còn phải bận tâm mình là quán quân duy nhất không có bạn nhảy, và cũng không phải bận tâm bạn nhảy của mình là ai.

Ron chợt có vẻ rất kích đọng, mở mắt to hơn, nói nhanh: “Mình phải tìm được một bộ lễ phục mới!” Cậu ta vừa nói xong là đứng lên chạy tới lâu đài.

Harry cũng mở mắt to hơn, nghĩ đến bộ lễ phục của Ron. Tụi nhà Slytherin có một lý do cười nhạo hai người nữa. Bộ lễ phục đó thực sự xấu xí dữ. Harry tiếp tục ngồi trên cỏ nhìn hồ, đến khi trời bắt đầu có tuyết rồi, nó cảm thấy lạnh quá, quyết định về lâu đài.


Trong lâu đài, trên đường đến phòng sinh hoạt của nhà Gryffindor, nó nghe thấy hai giọng quen thuộc gọi:

“Ê, Harry!”

Harry đứng sững ngoài nhìn hành lang mà tới đại sảnh đường, thấy hai thằng sinh đôi nhà Weasley.

“Chào anh Fred và anh George.” Harry cười, nhưng chợt cảm thấy hơi thận trọng khi nó thấy hai người anh đều đang nụ cười một cách lạ. “Hai anh đang chuẩn bị tối nay à?”

“Chuẩn bị gì? Vẫn còn sớm…” Fred nói.

“Không, tụi mình vừa cảm thấy hơi mệt …” George nói tiếp.

“Ừ, cần duỗi chân cẳng hả…” Fred nói tiếp.

Harry tiếp tục nhìn hai tằng sinh đôi, không biết cái gì sắp xảy ra. Fred và George giờ ở cả hai phía bên Harry rồi.

“Đứng vậy! Nhưng gần đây trong lâu đài hầu như không có một nơi yên lặng à?” George vừa nói vừa nhìn Fred.

“Ừ, hàng đống ngoài quốc học sinh trong lâu đài. Đi dạo ra lâu đài tốt hơn…” Fred nói tiếp, “Đi tận tới bờ hồ xa đám đông tốt hơn à…”

Harry chợt cảm thấy mặt trỏ nên nóng quá.

“Ừ, vậy tụi mình đi bộ … chợt thấy em Ron.” George nói tiếp.

“Hôm qua tụi mình nghe nhắc đến mà em ấy không có bạn nhảy rồi à…” Giờ Fred nói.

“Ừ, nhưng tụi mình không tin được mà chị em sinh đôi Patil ngay ở ngày trước Dạ Vũ chợt bị bệnh.” George nói, có vẻ giả đò ngạc nhiên. “Sự trùng hợp lớn quá hả, phải không, Fred?”

“Đứng vậy!” Fred nói nhanh, “Vậy tụi mình quyết định đi đến hai em, hỏi hai em sắp làm gì…”

“Kết quả là tụi mình vô ý nghe lõm bỏm được một thứ rất thú vị hả…” George nói và nháy mắt với Harry.

Harry chợt nhìn quanh, bảo đảm rằng hành lang đó không có người khác. Trong hành lang chỉ có ba người thôi.

“Anh luôn nghĩ em sẽ trỏ thành một phần gia đình tụi mình, nhưng không như thế! Ginny sẽ rất thất vọng.” Fred nói, giọng cậu ta nghe thấy hơi ngạc nhiên.

“Vậy, em thực sự là người đồng tính à?” George hỏi Harry, giọng nói thấp. Thì cậu ta nhìn Fred, nói: “Mùa hè này, khi Ron cho má biết mà em ấy là người đồng tính thì, tao đã nói gì? Chắc là thích Harry à… Hình như mày nợ tao một đồng Galleon.”

“Không vậy!” Harry thì thầm một cách vội vã, “Hai em không tìm được nhảy bạn nên quyết định nhảy với nhau, vậy em không sẽ xuất hiện trước cả trường không có bạn nhảy! Hai em chỉ nhảy đầu buổi thôi! Hai em là người bạn tốt nhất. Thứ này hoàn toàn tự nhiên!” Nói xong, nó nhận ra George vừa nói gì, thì mở mắt to lắm, nói tiếp: “Ủa? Ron là người đồng tính?”

Fred và George thầm lặng nhìn nhau một cách ngạc nhiên, đứng trước Harry, vậy nhìn nó nghiêm túc.

“Harry … chứ em không phải là người đồng tính?” George thì thầm.

“Á đù, tại sao đồng ý nhảy với Ron!? Em ấy nhất định nghĩ đến em thích em ấy!” Fred mở mắt to hơn.

Harry quyết định hai người nhất định đang làm trò với nó. “Đừng làm trò rồi, hai em nhảy với nhau vì không có lựa chọn nữa thôi…”

Fred và George hình như không nói được lời nào. Harry không biết hai anh ấy đang làm sao, chỉ nói: “Chào hai anh, em đi chuẩn bị cho tối nay.” No nói xong là quay lại tiếp tục đi tới phòng sinh hoạt của nhà Gryffindor.


Trên đường đến phòng sinh hoạt, Harry tiếp tục suy nghĩ cái vấn đề với bộ lễ phục của Ron. Đã muộn quá rồi, Dạ Vũ là tối nay, nó không thể mua một bộ lễ phục như cái bộ của mình cho Ron trước tối nay. Nó thực sự không bận tâm lễ phục của Ron như thế nào, nhưng nó biết Ron nhất định không bao giờ tưởng tượng mà cậu ta sẽ nhảy đầu buổi với một người quán quân trước cả trường, vậy cậu ta lúc này chắc chắn bận tâm chuyện đó.

Trong phòng sinh hoạt hầu như không có người khác. Harry cho là mọi người đều đang chuẩn bị cho tối nay. Nó nhìn quanh căn phòng, thấy cô bé tóc nâu:

“Harry! Cậu cuối cùng cũng trỏ lại!” Hermione đóng mạnh một quyển sách cũ lại và đứng lên đến trước Harry. “Tớ phải đi chuẩn bị cho tối nay, nhanh lên, Ron như thế nào rồi? Cậu ta vừa đến đây một cách vội vã và mang bộ lễ phục của cậu ta chạy mất, không nói chuyện nào với tớ.”

Harry nhìn quanh phòng sinh hoạt, trong đây có vài học sinh khác, nhưng không nhiều. Nó thì thầm: “Tụi mình quyết định nhảy với nhau, nhưng Ron vào lúc này chắc chắn bận tâm đến cái bộ lễ phục của nó.”

“Cái lễ phục đó thực sự rất xấu xí.” Hermione cười khúc khích, nói tiếp: “Vậy, hai bạn sắp nhảy với nhau à?” Hermione nói đến đây, chợt coi bộ suy nghĩ cái gì đó, nói tiếp: “Ron thực sự hơi khó hiểu hả? Nhanh lên, chúng ta tìm nó đi.”

“Ửa? Bồ đáng lẽ về phòng ngủ chuẩn bị tối nay hả? Bốn giờ chiều rồi…”

“Không có vấn đề gì. Có lẽ tớ có thể giúp cậu ta cải thiện cái bộ lễ phục đó. Tớ cho là cậu ta đi tìm một giáo sư giúp đỡ.”

Vậy, hai người khỏi ra phòng sinh hoạt. Hai người không biết Ron ở đâu, nhưng nếu cậu ta đang tìm kiếm một người mà có thể cải thiện cái bộ lễ phục đó, thì cậu ta chắc chắn đi tìm giáo sư McGonnagal hay thầy Flitwick.

Khi hai người vào văn phòng của giáo sư McGonnagal thì, chợt nhìn thấy Ron và McGonnagal đang nói chuyện:

“Xin lỗi, cô thực sự không thể giúp con. Lễ phục của con truyền thống lắm, không cần cải thiện gì.” Giáo sư McGonnagal nói nghiêm túc. “Hơn thế nữa, cô không phải là mẹ con, không thể sửa đổi lễ phục của con không có sự cho phép của bố mẹ con.”

“Đâu truyền thống!?” Ron vừa hét, vừa nhìn bộ lễ phục một cách ghê tởm. “Con thấy lễ phục của các nam sinh khác, đây là lễ phục duy nhất có phong cách lạ lùng này thôi!”

“Đừng ngớ ngẩn thế! Chẳng ra thể thống gì cả! Gần đây những giới trẻ thực sự không thể phân biệt chất lượng.” McGonnagal nói nghiêm túc lắm và lấy bộ lễ phục chăm chú nhìn nó. “Nếu cụ Dumbledore nhìn con mang bộ lễ phục này cụ ấy nhất định sẽ khen con. Thực sự, cô nghĩ rằng cô từng nhìn thấy cụ Dumbledore mang một bộ lễ phục như thế này.” Nói xong là giao lại bộ lễ phục cho Ron.

“Ửa!?” Ron hét to.

Harry và Hermione nhìn nhau. Harry không biết liệu cô giáo McGonnagal đang cố trấn an Ron, nhưng nó đã hoàn toàn thất bại. Vào lúc này, điều cuối cùng mà Ron muốn là ăn mặc như cụ Dumbledore.

Harry thấy mặt của Ron chợt trỏ nên đỏ bừng quá, rồi cậu ấy nói tiếp:

“Vậy con đi! Tặng bộ lễ phục này cho cụ Dumbledore đi!” Ron hét to, và quay lại bắt đầu đi tới cửa một cách vội vã, thấy Harry và Hermione, thì sững đứng trước hai người.

“Thực sự là một phong cách truyền thống lắm.” Hermione nói chậm.

Harry ngoài nhìn Hermione một cách bối rối, coi bộ nhu muốn cho nó biết mà chuyện đó không giúp gì.

Ron không nói gì, có vẻ quyết định phớt lờ nó và khỏi ra văn phòng, nhưng ngay lúc đó, họ nghe thấy một giọng nói quen thuộc và khó chịu.

“Có chuyện gì sao? Tôi nghe thấy giọng la hét.” Snape vào văn phòng, thấy bọn trẻ, trên mặt ông xuất hiện một nụ cười khủng khiếp. “Làm sao thầy đã biết nó là ba con à?”

“Á, thầy Snape, đến đây thời điểm thích hợp.” Cô McGonnagal chợt bắt đầu nói, rồi đi tới phía bên của thầy Snape. “Thầy là đàn ông, làm ơn trấn an con Ron đây mà bộ lễ phục đó của nó hoàn toàn truyền thống, không có vấn đề gì, không cần cải thiện gì.”

Ánh mắt của Snape chợt dựng nhằm bộ lễ phục trên tay Ron, nụ cười ông hơi trỏ nên lớn hơn.

Mặt của Ron hầu như trỏ thành một trái cà chua.