Harry bắt đầu lên cầu thang về phòng ngủ của nam sinh năm thứ tư, cảm thấy rất bực mình và lo âu. Nó không thể nào tưởng tượng ngày mai nó nên làm gì để vượt qua được thử thách đầu tiên, là một con rồng khủng khiếp. Hầu như cả trường đều ghét nó, tại vì họ ngờ rằng Harry đã đánh lừa để bỏ tên nó vào chiếc Cốc Lửa vì tham vọng huy hoàng bằng cái giá là nhà Hufflepuff và quán quân chính đáng của Hogwarts, ấy là Cedric.
Nó vừa vặn nắm đấm cửa, vừa thở dài: trong phòng ngủ của nó đã tối đen rồi, các học sinh khác đều an tâm ngủ giấc, cũng là bạn thân nhất của nó, Ron. Kể từ tên của Harry bay ra từ chiếc Cốc Lửa, Ron không nói chuyện với Harry nữa, vì cậu ấy, như những học sinh khác, quyết định là Harry đã cố tình bỏ tên của mình vô chiếc Cốc Lửa. Chuyện này là chuyện mà khiến nó cảm thấy bực mình nhất.
Harry không thể nào nhớ được một khi nào là dư luận đối với nó thì tệ như vậy, hầu như cả trường đều ở phe ghét Harry, chỉ tổ trừ Hermione và vài học sinh nhà Gryffindor thôi. Trước đây, trường thường xuyên chia thành hai phe về Harry, nhưng bây giờ hình như phe Harry nhỏ hơn bất cứ lúc nào khác. Thật là những học sinh nhà Gryffindor (trừ Ron) vẫn ủng hộ nó, nhưng chúng vẫn tin là Harry đã bỏ tên của mình trong chiếc Cốc Lửa.
Hôm nay suốt ngày nó cùng Hermione đã luyện tập những phương pháp để … xoay xở được trước mặt một con rồng khổng lồ. Không chừng nó sẽ bị giết. Harry thắc mắc là, ngoài Hermione ra, có một người học sinh ở trường hiểu được mà Harry không hề hân hạnh về việc này không. Hôm qua Harry đã chiêm bao thấy cái chết của mình dưới con rồng đó trong khi đám đông khán giả chăm chú nhìn nó qua ống dòm và bùng nổ tiếng hò reo ngay khi con rồng ăn nó. Hơn nữa, theo sự may mắn của Harry thì chắc là ngày mai nó phải thách con rồng khủng khiếp nhất, ấy là con mà xuất xứ từ nước Hung gia lợi.
Ngược lại, ngày mai học sinh khác đi xem thử thách, tâm trạng như thể sắp dự một bữa tiệc. Ngay cả khi Harry không bị giết ngày mai, nó cũng chắc là nó chớ mong thắng. Vậy, cả chuyện này khiến nó cảm thấy rất xui xẻo và bi đát. Tại sao những chuyện xấu như vậy luôn luôn dây dưa đến Harry? Nếu không có một người phù thuỷ hắc ám nữa muốn giết nó, thì có một con rồng định ăn nó.
Harry vào phòng ngủ, đến bên cạnh giường của nó, nhìn thấy Ron đang ngủ yên tâm, và thở dài một lần nữa. Nó bắt đầu cởi quần áo, thảy chúng trên rương của mình, thắc mắc không biết nó sẽ bằng cách nào tóm được giấc ngủ. Nó nằm dài trên giường của nó mãi mãi. Nó cứ cố gắng không nghĩ đến ngày mai vụ này sẽ kết thúc như thế nào. Có lẽ nó nên thoát khỏi Hogwarts về nhà Dursley? Nó suy nghĩ kỹ chuyện đó vài giây, quyết định con rồng vẫn tốt hơn.
Hoá ra nó không thể tóm được giấc ngủ. Sau khoảng một tiếng đồng, nó quyết định lấy ra tấm bản đồ của Đạo tặc từ rương xem một lát, đến khi nó cuối cùng buồn ngủ. Năm thứ ba nó thường xuyên xem bản đồ này, mỗi khi nó cảm thấy hơi chán, nhưng kể từ học kỳ này bắt đầu thì nó chưa dùng nó.
Nhờ ánh trăng yếu ớt, Harry đã có thể nhìn thấy các tên trên bản đồ, các học sinh đều tập trung trong bốn ký túc xá, quả là nó không thể đọc tên của một người học sinh nào. Nó lập tức tìm thấy thầy Filch đang lảng vảng ở tầng năm.
Harry cứ xem bản đồ mãi, bắt đầu cảm thấy hơi buồn ngủ, rồi nó thình lình thấy hai tên bắt đầu di chuyển. Là hai anh em sinh đôi Fred và George, hai anh trai của Ron. Harry chợt cảm thấy hồi hộp, tò mò nhìn theo hai tên đang đi đâu. Hai anh ấy sao trốn ngủ? Nó đoán là hai anh ấy nhất định âm mưu gì, không lẽ chúng định đi một cuộc phiêu lưu vĩ đại? Thí dụ khuya đi Hogsmeade hả?
Harry tiếp tục nhìn tấm bản đồ, nhìn theo hai anh sinh đôi khỏi ra tháp Gryffindor và bắt đầu đi tới hướng cửa chính toà lâu đài. Vào lúc này, Harry quyết định kệ xác chuyện nghỉ ngơi cho ngày mai, nó hồi hộp dữ rồi, dù thế nào, nằm dài trên giường hờn dỗi cả đêm chẳng có ý nghĩa gì. Harry thầm khỏi ra giường và đổi quần áo một cách vội vã, mở rương của mình và lấy ra áo khoác tàng hình của mình. Nó đi đến cửa phòng ngủ, ngoái nhìn Ron một lát, rồi trùm áo khoác và đi ra khỏi phòng.
Harry vừa vội vã theo hai anh em sinh đôi bằng bản đồ, vừa run rẩy. Nó không biết liệu nó là vì vẫn lo âu về ngày mai hay vì lạnh. Đêm hôm khuya khoắt như vậy vào thằng mười một, hành lang trống rỗng của lâu đài thiệt lạnh rồi, và Harry chỉ mang áo ngủ màu xanh ngọc bích, vì nãy giờ nó sợ rằng hai anh em sinh đôi đi ra biên giới của bản đồ trước khi nó đuổi kịp chúng.
Đến khi Harry đến cửa chính, nó đã bắt đầu thở hổn hển, và không run rẩy nữa rồi. Trước khi mở cửa, nó nhìn xuống xem bản đồ, lập tức tìm thấy hai anh em sinh đôi, hình như chúng đi tới sân bóng Quidditch?
Thình lình, ngay lúc Harry duỗi tay mở cửa, một con yêu tinh xuyên qua tường trải, ấy là Peeves đang lơ lửng trong không trung. Nhưng, Harry đã sẵn sàng rồi, nó vẫn nhớ bùa chú hữu ích mà Lupin đã dạy cho nó. Nó thầm lấy ra đũa phép và một trái kẹo không đường mà Hermione đã đưa nó, rồi thì thầm: “waddiwasi” và miếng kẹo lập tức bay ra từ tay Harry và vào lỗ mũi của Peeves. Peeves chợt cực kỳ tức tối, quanh nhìn hành lang trống rỗng, kêu vài lời nguyền, và bắt đầu bay lên xuyên trần nhà (nhất định tính tìm thầy Filch), Harry chỉ cứ ngửa mặt lên mỉm cười thấy con yêu tinh ấy khỏi phòng.
Harry cảm thấy sung sướng dần. Có lẽ chuyện mà nó vừa cần thì chính xác là trút hết vào một người khác, và con yêu tinh Peeves là mục tiêu lý tưởng nhất.
Nó xem bản đồ một lần nữa. Nó đã cảm thấy tốt hơn, nó có vẫn muốn đuổi kịp hai anh em sinh đôi không? Theo bản đồ, chúng đi hướng sân bóng Quidditch, không phải là một cuộc phiêu lưu vĩ đại hả?
Nhưng, bây giờ Harry chẳng hề muốn đi ngủ rồi, hơn nữa, nó vẫn rất tò mò muốn biết hai anh em sinh đôi khuya đi sân bóng Quidditch làm gì. Rồi, nó mở cửa và khỏi ra lâu đài.
Harry vừa chạy theo lối đi dốc đến sân bóng Quidditch, vừa xem bản đồ, thấy Fred và George vào phòng thay đồ. Hoá ra hai anh ấy thiệt định chơi Quidditch ngay bây giờ hả?
Một lát sau, Harry cuối cùng đến phòng thay đồ và nhìn xuống xác nhận hai anh ấy vẫn trong đó, và mở cửa đi vào. Trong căn phòng này có rất nhiều tủ đựng đồ và vài băng ghế. Căn phòng đã được chiếu sáng bằng những ngọn đuốc, nhưng không có người khác ở đây, và cũng không có dấu hiệu nào của quần áo của hai anh em sinh đôi. Hai anh ấy không đến đây thay đổi quần áo để chơi Quidditch à? Nhưng, vậy ai đốt những ngọn nến?
Suýt nữa, Harry quay lại về lâu đài, nhưng ngay lúc đó, nó nghe thấy giọng đàn ông, là giọng của Fred từ phòng tắm. Harry quay nhìn, thấy cửa khép hờ, nhưng không nghe thấy tiếng nước chảy. Harry đọc thần chú “phá luật xong” rồi lật đật cất đi bản đồ, vội vã đến cửa, lắng nghe kỹ:
“Tao rất kiệt sức. Đêm hôm khuya khoắt như vậy đến đây … làm sao mà mày không thể chờ ngày mai?” là giọng của George. “Ngày mai tờ mờ đến đây à?” George đề nghị.
“Không thể! Tao hoàn toàn không thể tóm giấc ngủ. Nếu mày đồng ý thầm làm nó ở phòng ngủ …” giờ là giọng của Fred.
“Không đời nào! Nếu người khác phát hiện …”
Bây giờ, Harry cảm thấy rất tò mò về chuyện này. Hai anh ấy đang giấu cái gì mà không muốn người khác phát hiện? Harry vẫn trong áo khoác tàng hình, ngả người về phòng tắm, thấy hai anh ấy đang đứng trong căn phòng nói chuyện, chúng vẫn mặc quần áo, rõ ràng những vòi nước trong phòng tắm chưa được mở. Harry thắc mắc muốn biết liệu hai anh ấy đang bưng bít cái gì đó thú vị.
“Nếu mày nhịn rên được, thì tụi mình không cần đến đây…” Fred đáp.
“Nhân tiện, hôm nay sao mày nứng thế rồi?” George chợt hỏi, giọng của anh ấy hơi yếu ớt, rồi anh ấy ngáp ầm ĩ, bước tới Fred gần hơn.
Harry bối rối, không biết vừa có nghe nhầm không, hay là George vừa nói giỡn thôi? Nó cứ chăm chú nhìn hai người.
“Tao không biết!” Fred đáp, nhưng giọng của anh ấy nghe thấy như thế đang nói dối.
George không trả lời ngay lập tức, vài giây sau anh ấy gật đầu, nói nhỏ: “Mày tội nghiệp.” George đến ngay trước mặt Fred và níu cạp quần của Fred, và Fred ngược lại níu áo của George. “Ừ, tao hiểu. Tao cũng cần giải trí một tý. Tao nhớ kỳ nghỉ hè … có một căn phòng ngủ riêng cho tụi mình tuyệt vời lắm…”
Mắt Harry mở lớn. Nó không tin được mắt nó. Chắc là một sự nhầm lẫn nào chứ? Trước mặt nó, George và Fred bắt đầu lần lượt lột hết quần áo xuống và trần truồng. Harry cảm thấy nóng quá khi nhìn thấy hai anh ấy, cả Fred lẫn George đều cứng, đứng gần thế hai chuối cứng sờ nhau. Các chuối của chúng to và dày, Harry không biết chuối có thể to như thế. Harry cũng để ý cơ thể tấn thủ của chúng dường như rất săn chắc, to hơn, không như cơ thể tầm thủ gầy và nhẹ của Harry.
Cảnh tượng trước mặt không thể tin được, hình như một ảo ảnh xa vời. Trong khi cái não của Harry bận thử hiểu được tình hình này, Fred và George bắt đầu thủ dâm nhau rồi, George cũng bắt đầu rên yếu ớt.
Harry cảm thấy hết sức sửng sốt. Chỉ trong tích tắc, nó cảm thấy chuối của mình bắt đầu giật giật trở nên cứng. Theo bản năng, nó muốn quay lại chạy về phòng ngủ và quên mất cả chuyện này, nhưng nó không thể di chuyển, và cũng không thể nhìn chỗ khác.
Vào lúc này, George quỳ xuống trước Fred và bắt đầu thổi kèn cho anh ấy. Harry há hốc miệng, cứ chăm chú nhìn cảnh tượng này. Trước này nó chưa từng nghĩ đến việc hai gã làm tình như vậy. Nó không thể tin được, cảnh tượng này hấp dẫn như vậy! Hai anh ấy là anh em trai, theo ý nó, đáng lẽ chuyện này không nên hấp dẫn như vậy!
George cứ dùng lưỡi chơi chuối của Fred.
Fred rên nhỏ, và nói: “Hãy thổi nha.” Rồi Harry nhìn thấy chuối lớn và dày của Fred từ từ đẩy vô miệng của George. George bắt đầu nhiệt huyết thổi kèn cho Fred, và Harry cứ trợn mắt nhìn hai người, không thể nhúc nhích được.
Một lát sau, Fred bắt đầu rên rỉ, và kêu: “Tao sắp ra rồi!” Rồi anh ấy bắt đầu đẩy nhanh vào miệng của George. Tiếng rên rỉ khiến Harry cảm thấy nóng hơn, chuối của nó đã cứng hết sức, trong quần nó cảm thấy hơi đau.
Chuối của Fred bắt đầu giật giật trong miệng của George, nó xuất tinh cho George ăn, rồi thở dài. Khi chuối của anh ấy khỏi ra miệng của George, chuối anh ấy vẫn chảy tinh dịch và nước bọt, xuống trên ngực, đùi, và chuối cứng của George.
“Nhiều thế hả, tao rất ấn tượng.” George thở hổn hển. Đến lúc này, Harry mới để ý rằng George nãy cứ thủ dâm, anh ấy kêu: “Tao cũng sắp ra rồi!” Nói xong là anh ấy lập tức đứng dậy, và Fred quỳ xuống rồi há hốc miệng, đợi George cho anh ấy ăn tinh dịch.
George vừa bắt đầu xuất tinh, Harry vừa bắt đầu thở hổn hển, cảm thấy quần của nó trở nên hơi ướt ở chỗ chuối nó, và vô ý đi gần hơn chúng, cảm thấy hình như ngửi được mùi cơ thể của chúng. Nó không thể tin được mà nó đang ao ước tham gia chồm tới níu chuối của chúng, thậm chí nó cảm thấy hơi ghen tức.
Vào lúc này, chúng đi tới vòi nước đi tắm, và Harry nghĩ rằng đây là dịp lý tưởng (và cuối cùng) về lâu đài không bị chúng bắt. Vậy, nó quay lại chạy khỏi phòng thay đồ.