Harry cảm thấy như thể vừa mới ngã xuống sàn nằm ngửa, cơ thể đau ê ẩm, chợt mở mắt nhưng có lẽ vì đầu đau hay là vì không đeo kiếng nên tất cả rất mơ hồ.
“Bồ có sao không, Harry?” Là giọng lo âu của Ron.
“Cái gì vậy?” Là tiếng sửng sốt của Seamus và Dean.
Harry chợt nhận ra là nó quay trở lại phòng ngủ trong ký túc xá ở Hogwarts, rằng mọi chuyện lúc nãy chỉ là chiêm bao, và rằng nó thực sự đang trần truồng và dương vật của nó vẫn cứng dữ dội. Trái tim của nó bỗng bắt đầu đập loạn xạ, mặt nó nóng lên, ngồi bật dậy. Nắng sáng đã bắt đầu tràn vào phòng ngủ.
Bỗng nhiên, hình ảnh mơ hồ của Ron xuất hiện trước mặt, Ron ngay lập tức lấy ra tấm chăn từ giường của Harry để che bít Harry.
“Hãy tự núp mình, nhanh lên.” Ron nói nhỏ, thở hổn hển.
Ngay lúc đó, ba người khác xuất hiện sau lưng Ron.
Harry liền nấp dưới tấm chăn, rồi duỗi tay tìm cặp kiếng của nó, nhưng nó đang kích động hết sức nên hai tay vẫn run rẩy.
“Bồ ấy không sao đâu!” Ron quay lại nhìn phía ba đứa bạn học kia và nói, giọng của nó nghe thấy hơi kỳ lạ. “Tụi bay đi ra chút đi. Đi đi!”
Tiếng mở cửa vang lên và mấy đứa kia ra khỏi phòng ngủ, rồi Ron quay lại, duỗi tay lấy ra mắt kiếng cho Harry. Đeo kiếng, Harry thấy Ron trước mặt mang áo ngủ cũ và hơi te tua, mặt mũi ửng hồng đến nỗi có màu y như mái tóc của cậu ấy.
“Ừ, bồ có sao không?” Ron nói nhỏ, lấy áo quần của Harry từ trên giường cho Harry.
Harry kích động hết sức đến nỗi không thốt lên lời nào cả. Ron vừa mới nhìn thấy nó đang cứng… Nó trần truồng như vậy, chắc là Ron ngờ Harry là một người kỳ quái? Harry nhận ra là vài giọt mồ hôi đang nhễu xuống trên trán của Ron và cậu ấy trông rất ngại ngừng.
“Ừ …”
“Hay là … mình cũng đi ra. Vậy bồ thừa lúc mặc quần áo.” Ron nói và đứng lên.
“Không sao!” Harry vọt miệng. Nó thực sự không biết tại sao nó nói vậy.
“Được …” Ron nói một cách mắc cỡ. “Cũng được … Mình chờ đây.” Nói xong, cậu ấy quay vô tường.
Harry thở dài, cố gắng bình tĩnh lại, rồi đứng lên và lật đật mặc quần. Nó không thể nào tin được là dương vật của nó vẫn còn cứng một cách bướng bỉnh. Nó vội vã mặc xong quần, rồi nó ngồi trên giường và để một cái gối trên đùi. “Được rồi…” Nó nói nhỏ, cố gắng hết sức không nghĩ đến cơ thể trần truồng của hai anh em sinh đôi trong chiêm bao lúc nãy, nhưng những hình ảnh đó cứ xuất hiện trong đầu Harry, cơ thể săn chắc đẫm mồ hôi của hai anh ấy, chuối rất lớn và dầy của hai anh ấy … Nó không thể tiếp tục sống như vậy … nó nên làm gì đây?
Nó tiếp tục thở hổn hển, lấy ra chiếc áo của mình.
Harry vừa tròng áo vào thì Ron đã quay lại, bước tới giường của cậu ấy đối diện Harry và ngồi xuống. Thấy cái gối trên đùi của Harry, mặt của cậu ấy nổi ửng đỏ lên.
“Ừ … vẫn còn như vậy hả?” Ron ngượng ngập nói. “Không sao đâu … mình thường xuyên cũng như vậy … không có lý do gì cảm thấy xấu hổ, má cũng nói vầy với mình.” Rồi cậu ấy ngập ngừng một lát, tiếp tục nói: “Hay là mình đi ra chút, vậy bồ có thể giải quyết chuyện đó hả?”
“Giải quyết…?” Harry ngó Ron trân trân. Những hình ảnh trơ trẽn về hai anh em sinh đôi cứ hiện ra trong đầu Harry như một chương trình truyền hình hoang đường.
“Ừ … bồ biết … ý mình là … tự sướng cái … ừ …” Ron lắp bắp nói một cách e dè, “Chắc là bồ biết? Nhưng, dì dượng của bồ chắc chắn không nói chuyện này với bồ … và bồ không có anh trai …”
Harry bỗng nhận ra ý của Ron là gì; nó thực sự không có anh trai, và dì dượng của nó cũng không quan tâm nó, nhưng nó nghĩ đến Fred và George thủ dâm với nhau. Giá mà nó có thể làm tình với hai anh ấy… Một mình “tự sướng” nghe thấy không hay gì cả.
Thấy Harry chưa phản ứng, Ron thở dài, rồi tiếp tục nói một cách bình tĩnh hơn: “Ừ … bây giờ nghĩ cho kỹ, chắc là bồ không biết hả? Gia đình mình quá nhiều anh trai, không thể không biết, nhưng bồ … ừ, mình có thể dạy bồ cách tự sướng, nếu bồ không phiền…”
Harry trợn mắt nhìn Ron, không thể tin được. Chắc là có sự nhầm lẫn à … Hình ảnh của Fred và George thủ dâm với nhau lại xuất hiện trong đầu Harry, khiến dương vật của nó cứng chặt đến nỗi hơi đau trong quần của nó. Trước đây Harry chưa từng thủ dâm, nhưng trước đây Harry chưa từng cảm thấy nứng như dạo gần đây!
Harry không biết tự sướng sao có thể bớt nứng đi, chỉ hỏi: “Chắc chắn sẽ giải quyết chuyện này?”
Ron đứng hẳn lên, đũng quần của cậu ấy trước mặt Harry, và Harry chợt nhận ra rằng căn cứ vào chỗ phồng lên trong quần ngủ của Ron, là cậu ấy cũng cứng lắm. Thấy chỗ phồng lên trong quần ngủ của Ron lớn như vậy, đến nỗi Harry ngại dương vật của cậu ấy sẽ xé một cái lỗ qua cái quần te tua, Harry cũng không thể không thắc mắc liệu tất cả anh em Weasley đều có kích thước lớn như vậy. Những ý tưởng này khiến Harry cảm thấy nứng lắm, đến nỗi hai tay hơi run rẩy.
“Chắc chắn.” Ron nói nhỏ, thấy Harry đang trợn mắt nhìn phía đũng quần của cậu ấy bèn nói: “Coi nè. Thực sự rất tự nhiên. Ở nhà mình đã thấy các anh trai mình như vầy rất nhiều lần…”
“Được…” Harry nuốt cái ực, bèn quăng cái gối sang một bên.
Harry nhìn xuống phía chỗ phồng lên trong quần của nó. Giá mà trước mặt là Fred và George đang đề nghị dạy Harry cách làm tình! Nghĩ đến chuyện đó, dương vật của Harry co giật trong quần.
Ron cười yếu ớt, tiếp tục nói nhỏ: “Chắc là một chiêm bao tuyệt vời khiến bồ nứng như vậy hả? Tin lời mình nha. Bồ thà tự sướng còn hơn, kẻo cả ngày không thể tập trung, và tối nay đi ngủ lại mơ thấy những hình ảnh đó, cả đêm trăn trở một lần nữa. Bồ coi bộ cần gấp chuyện này.”
“Được rồi, bồ định làm gì…?”
Ron nhìn phía cửa phòng ngủ khép một chút, bèn nói: “Có lẽ nên làm chuyện này dưới áo khoác tàng hình của bồ. Chắc là ba bạn đó đã đi ăn bữa sáng, nhưng mà …” Nói xong, cậu ấy mở rương của Harry và lấy ra tấm áo khoác đó, bèn ngồi xuống trên giường của Harry, ngay sát bên cạnh Harry, rồi quăng tấm áo khoác tàng hình trùm qua hai người.
“Đừng căng thẳng nữa…” Ron nói nhỏ trong áo khoác tàng hình. “Chuyện này thực sự hay lắm, mình tự sướng ít ra cách ngày một lần.”
“Được, bắt đầu hả?” Harry thở dài.
“Ừ …” Ron nói, rồi kéo quần xuống. Dương vật của Ron được thả ra khỏi quần chặt của cậu ấy bỗng nhiên đứng lên, như một cây đũa phép dầy chĩa thẳng lên trần nhà. Harry trợn mắt nhìn dương vật của Ron chằm chằm, thực sự rất giống như dương vật của hai anh em sinh đôi! Kích thước lớn như vậy, khiến Harry cảm thấy kích động hơn, nó chưa từng biết là nó ưa thích chuyện này như vậy, nó cứ nhìn không được dứt mắt ra khỏi dương vật của Ron.
“Đến lượt bồ rồi…” Ron nhắc nhở Harry.
Harry chợt phản ứng lại, kéo quần của mình xuống. Bây giờ nó thực sự rất muốn Ron thấy dương vật của mình, muốn Ron so sánh hai dương vật coi dương vật của Harry khiêm tốn hơn bao nhiêu.
Dương vật của Harry được thả ra cũng đứng lên ngay bên cạnh dương vật của Ron, như thể một cây đũa phép ngắn hơn, nhưng dương vật của Harry thì ướt nhẹp.
Ron nhìn phía dương vật của Harry, nhưng không nói gì cả, chỉ nói tiếp: “Được rồi, tự sướng như vầy …” Cậu ấy duỗi tay níu chặt dương vật của Harry, Harry chợt rên rỉ lên, cảm thấy dương vật bây giờ rất dễ chịu. Nó thấy tay của Ron, bắt đầu tưởng tượng là tay của Fred.
“Ủa, chuối bồ đã dính đầy nước nhờn vậy … chắc là nứng hết sức hả?” Ron nói, bàn tay của Ron suýt nữa che bít cả dương vật hơi ngắn của Harry. “Làm như vầy…” Ron nói xong, bắt đầu từ từ thủ dâm cho Harry, và tiếng rên rỉ của Harry nổi lớn lên.
“Ừ, nếu bồ không phiền, bồ cũng có thể tập với chuối mình.” Ron nói, và Harry liền duỗi tay níu chặt dương vật của Ron. Nó trợn mắt coi, chắc là nó phải dùng hai tay mới cầm được dương vật lớn như vậy. Nó bắt chước làm theo như Ron, thủ dâm cho cậu ấy, cảm giác sờ thấy khiến Harry kích động hơn nhiều, trong tay của nó, dương vật của Ron ngay cả cảm thấy lớn hơn nó tưởng tượng, dày hơn và cũng nóng hơn.
Thấy lông mu màu cam, dương vật lớn như vậy, Harry cứ tưởng tượng là dương vật của George, ý tưởng đó khiến nó kích động dữ dội. Rồi, vài giây sau, Harry chợt cảm thấy rất kỳ lạ. Cảm giác dễ chịu đó bây giờ lan khắp toàn thân như một kiểu bùng nổ khoái cảm tình dục xảy ra sâu tuốt trong lòng Harry, rồi dương vật của nó bắt đầu xuất tinh, và tiếng rên rỉ của Harry càng lúc càng lớn.
Vài giây sau, áo của Harry đầm đìa tinh dịch, và bàn tay của Ron cũng dính đầy tinh dịch. Trước đây, Harry thực sự bị mộng tinh mấy lần (như ngày hôm qua), nhưng bây giờ số lượng tinh dịch ít ra là gấp ba bình thường. Nó sửng sốt hết sức, đến nỗi nó không nhận ra là nó vẫn đang thủ dâm cho Ron và Ron đã bắt đầu rên rỉ, bắt đầu xuất tinh. Nó cảm thấy hình như sự kích động đang tiêu tan rồi.
“Được rồi.” Ron níu lấy bàn tay của Harry, và Harry chợt phản ứng lại, nhìn phía dương vật ướt nhẹp của Ron, và bàn tay dính đầy tinh dịch của mình, rồi Harry buông tay, thở hổn hển.
Nó cảm thấy như thể việc xuất tinh xoá bớt cảm giác căng thẳng và kích động của nó, và cũng xoá bỏ những hình ảnh trơ trẽn trong đầu nó rồi.
“Chờ chút, phải chùi sạch.” Ron nói, nhìn phía cửa phòng ngủ, rồi kéo quần lên, đứng lên ra khỏi áo khoác tàng hình, lượm cây đũa phép của cậu ấy, rồi vẫy đũa phép một chút và tinh dịch trên áo và bàn tay của Harry được chùi rửa sạch sẽ.
Đây là một chuyện tuyệt vời. Nó cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều rồi. Nó chắc chắn là không bao giờ sẽ quên ký ức về lần đầu tiên thủ dâm đây.
Ron kéo áo khoác tàng hình xuống, thấy mặt mũi của Harry bèn mỉm cười. “Không cần hỏi liệu bồ thích không. Kéo quần lên đi.”
Harry nhận ra là mặt mũi của Ron vẫn ửng đỏ, và mồ hôi rịn thành những chuỗi hột trên trán của cậu ấy.
“Cám ơn bồ.” Harry nói yếu ớt và từ từ kéo quần lên che bít dương vật nhỏ và mềm nhũn của mình. Nó thực sự không biết làm sao giải thích chuyện vừa xảy ra, nhưng nó cảm thấy hơi buồn ngủ, như thể gần đây nó thực sự không được ngủ ngon, quyết định không quan tâm chuyện đó. “Mình cảm thấy tốt hơn.”
Bỗng nhiên, nó cảm thấy ấm áp trên giường của nó. Như thể vừa mới ra khỏi một nơi lạnh thấu xương đến giường ấm áp êm ái nhất thế giới.
“Buồn ngủ à? Được, vẫn còn sớm. Mình đi ăn bữa sáng, rồi khi môn Tiên tri sắp bắt đầu thì quay lại đánh thức bồ, được không?” Ron nói và bắt đầu thay đồ.
“Được …” Lời vừa vọt miệng, tất cả trở nên tối đi.
Harry ngủ rất ngon, nhưng cũng rất ngắn, vì một lát sau mấy tiếng quen thuộc lọt lỗ tai Harry khiến nó chợt thức giấc.
“Thời tiết tuyệt vời như vầy, nên đi ra chơi hả?” Là tiếng của Fred.
“Ừ, tao vẫn cảm thấy muốn tiếp tục ăn mừng! Kệ xác chuyện vô lớp.” George nói.
Harry chợt ngồi dậy, mở mắt ra. Là hai anh em sinh đôi. Tuy nó đã cảm thấy bình tĩnh hơn, nhưng nó vẫn muốn thấy hai anh ấy, muốn nói chuyện với hai anh ấy, và cũng muốn biết hai anh ấy định đi đâu.
Nó đứng lên, bước đến rương của mình, và thấy tấm áo khoác tàng hình được Ron xếp gọn trong đó. Nó ngần ngừ. Tiếng bước chân vang lên từ ngay bên ngoài cửa phòng ngủ.
Nó quyết định không len lén theo hai anh ấy nữa, bèn lật đật thay quần áo, rồi ra khỏi phòng ngủ. Rồi, nó chạy xuống cầu thang vô phòng sinh hoạt của nhà Gryffindor. Trong đó bây giờ không có nhiều học sinh khác, và hai anh em sinh đôi đang đi về phía lối ra vào.
“Hai anh ơi!” Harry vọt miệng kêu, bỗng nhận ra là nó không biết muốn nói gì với hai anh ấy, bèn đứng sững lại, cảm thấy mặt nóng lên.
Fred và George quay lại, hai người thấy Harry, rồi mỉm cười bước về phía nó.
“Harry thân mến!” Fred nói và nháy mắt.
“Harry quán quân của nhà Gryffindor.” George tiếp tục nói, “Cần sự giúp đỡ của các người hâm mộ hả?”
Harry chợt ửng hồng. “Không sao …” Nó cuối cùng nói.
Fred và George trao với nhau một cái nhìn đầy ý nghĩa, rồi Fred hỏi một cách nghiêm túc hơn: “Có phải lại là thằng em đó của tụi anh nữa hả?”
“Harry à,” George bước tới bên cạnh Harry và quàng một cánh tay trên vai nó. “Hay là em đi với tụi anh hả? Thăm làng Hogsmeade đi.”
Harry cảm thấy tim đập loạn xạ lên. Nó ngửi được một mùi hương hoa nào đó rất hấp dẫn mà Harry nhớ đã từng ngửi ở trang trại Hang Sóc từ cơ thể George, và cũng có một mùi xà bông mà khiến não nghịch ngợm của nó bắt đầu tưởng tượng chuyện hai anh ấy tắm với nhau. Nó kích động đến nỗi đầu gối nó hơi khuỵu xuống
Nó muốn trả lời câu hỏi của George, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng.
Vào lúc này, Fred cũng bước tới bên cạnh Harry, quàng đặt tay trên vai Harry, và hai người dìu Harry nhắm hướng cái lỗ chân dung Bà Béo. “Thôi đi. Sau khi hôm qua, em cũng cần nghỉ ngơi chút. Một chai Bia bơ sẽ giúp em.”
“Nhưng …” Harry thốt được một lời.
“Nhưng sao?” Fred và George đồng thời hỏi nhanh.
“Em phải vô lớp học môn Tiên tri.” Harry nói trong khi hai anh ấy đẩy nó ra khỏi phòng sinh hoạt và dìu nó đi dọc một hành lang trống rỗng.
“Tầm bậy!” Fred vọt miệng.
“Trên đời này không có người nào thực sự phải vô lớp học đó.” George nói tiếp.
“Nhưng em sẽ gặp rắc rối … tấm bản đồ của đạo tặc vẫn trong rương em.” Harry nói trong khi ba người bước gần một góc, và Harry cứ sợ là ông giám thị Filch sẽ xuất hiện từ góc tường phía trước.
“Việc tầm thường, Harry.” Hai anh ấy cười ầm ĩ một chút, rồi Fred giơ lên bàn tay trải mà không đặt trên vai Harry, vẫy vẫy cây đũa phép và nói: “Homenum Revelio.”
Không có gì xảy ra.
“Thấy không? Tụi anh không cần tấm bản đồ đó nữa, Harry.” George nói nhỏ, tiếp tục dìu Harry đi dọc hành lang. “Tụi anh biết em cần, đó là lý do mới đưa cho em.”
Một lát sau, Fred nói một cách nghiêm túc: “Peeves đang đi về phía tụi mình.”
Harry chợt nghĩ đến tấm áo khoác tàng hình vẫn được xếp gọn trong rương của mình. Nhưng, vào lúc này lần lượt George giơ bàn tay phải lên, vẫy vẫy đũa phép trước mặt ba người và nói: “Evanescimus.”
Một cảm giác kỳ lạ và hơi lạnh lan khắp toàn thân của Harry. Nó nhìn quanh, không thấy hai anh ấy, và cũng không thấy bản thân. Nhưng, nó không kịp nói gì cả, Peeves xuất hiện từ trần nhà và nhào xuống, nhưng hiển nhiên không thấy gì cả, rồi con ma ấy ngừng trên không trung cứ nhìn phía ba người, nhưng không làm gì cả.
Fred vẫy cây đũa phép phía bức tường bên trải, rồi bỗng nhiên vang lên tiếng cười hình như thuộc về những cô bé nhỏ từ phía đó. Nghe thấy tiếng cười đó, Peeves bỗng mỉm cười một cách nghịch ngợm, đi qua ba người và chui qua bức tường đó.
Harry đang thắc mắc Fred vừa mới làm gì cho những cô bé đó, và hình như hai anh ấy nhận ra đó, vì George thì thầm vào tai Harry: “Bùa đánh lạc hướng thiệt tuyệt hả?”
Harry ấn tượng lắm, cứ nghĩ là bùa chú đó hữu ích lắm, thắc mắc liệu Hermione có biết nó không. Nó không nói gì, tiếp tục đi dọc những hành lang, cho đến khi ba người xuất hiện trước một bức tượng trông rất cũ bằng cẩm thạch mà Harry chưa từng nhìn thấy. Fred vẫy cây đũa phép một cái và bức tượng bước sang bên, hiện ra một lỗ ra vào nho nhỏ.
Đây là một địa đạo tối tăm nhưng đủ rộng để ba người có thể đứng hẳn. Khi bức tượng bít lại lỗ ra vào, George vẫy cây đũa phép một cái, nói: “Lumos.”
Rồi, cả địa đạo được chiếu sáng rạng rỡ bằng đầu đũa phép của George. Fred cũng vẫy cây đũa phép, rồi cảm giác kỳ lạ đó bị xoá bớt. Harry lại nhìn thấy bản thân.
Bây giờ hai anh ấy rút tay lại từ vai của Harry và bắt đầu đi dọc địa đạo.
Có lẽ Harry phải bỏ hai anh ấy và chuồn đây đi vô lớp. Nhưng, đến nước này, nó không muốn trở về. Nó thừa biết rõ là nếu nó quay lại không theo hai anh ấy, thì nó sẽ hối tiếc dữ dội. Nên nó quyết định theo hai anh ấy.
“Hai anh đi đâu vậy?” Harry hỏi khi thấy ánh sáng từ một lối ra vào ở cuối địa đạo.
“Dĩ nhiên là Ba Cây Chổi Thần.” Fred nói.
“Nếu một giáo sư nào có mặt ở đó …” Harry bắt đầu nói, nhưng George không để nó nói xong.
“Thứ tư buổi sáng, yên tâm đi.” George nói, “Với tụi mình, em không có lý do gì bận tâm gặp chuyện rắc rối.”
Nói xong, hai anh ấy cười ầm ĩ.
Chui qua lối ra vào đó, ba người xuất hiện bên hông một ngọn núi nhỏ ngay ở bên ngoài làng Hogsmeade. Harry ngạc nhiên phát hiện rằng, vừa bước ra địa đạo thì lối ra vào biến mất. Nó chắc chắn là nó giống như lối ra vào ở sân ga số chín ba phần tư.
Một lát sau, ba người vào tiệm Ba Cây Chổi Thần, và Harry cùng George ngồi xuống bên cạnh một cái bàn tuốt ở cuối tiệm. Harry ngạc nhiên phát hiện là trong đó có rất nhiều người khác, nhưng không có giáo sư nào của Hogwarts.
Chỉ vài giây sau, Fred xuất hiện, trong tay cầm ba chai Bia Bơ và đặt chúng trên bàn. Ngồi xuống, anh ấy nói: “Đây là phần thưởng cho sự thi hành xuất sắc của hôm qua, Harry.”
Harry tự nhủ phải nói lời cám ơn cho Ron một lần nữa. Nếu buổi sáng nó không hề tự sướng thì bây giờ nó thực sự không thể nói chuyện một cách bình thường với hai anh em sinh đôi.
“Cám ơn hai anh. Nhưng, đó chỉ là sự may mắn mà thôi.” Harry nói tiếp bằng giọng đầy ngưỡng mộ, “Em nghĩ là hai anh mới xuất sắc. Bùa đánh lạc hướng và bùa mất ảo tưởng đó ấn tượng lắm!”
“Đừng khiêm tốn nữa, Harry.” Fred nói, “Hôm qua em bay rất hay. Kỹ năng bay của em trong trường ắt là vô địch.”
Harry cảm thấy hơi ửng hồng, không nói gì cả.
“Coi nè, khi được nịnh nọt nổi ửng hồng lên như vầy.” George uống một ngụm bia bơ và cười nói. “Thiệt là dễ thương.”
Harry nhịn thở.
“Được rồi. Không giỡn nữa rồi.” Fred nói một cách nghiêm túc, “Hãy uống đi. Em thực sự đáng thưởng đó.”
Harry thở dài, nhe răng cười, lấy ra một chai và uống một ngụm bia bơ. Khi đồ uống thơm ngon xuống cổ họng của Harry và nó nhìn lại phía hai anh em sinh đôi đang ngồi trước mặt nó, một ý tưởng nảy ra trong đầu Harry, là chuyện này hơi giống như một cuộc hẹn hò.
Harry đóng băng một chút, rồi Fred gõ ngón tay trên cái bàn một cách nhẹ nhàng, khiến Harry giật mình.
“Được rồi. Hãy kể cho tụi mình nghe.” Fred nói, “Em hơi lạ, phải không George?”
“Ừ, có phải là vì Ron không?” George hỏi, “Ẻm không cố tình làm ngu ngốc đến nỗi đổ thừa em đã bỏ tên em vô chiếc Cốc Lửa.”
“Hay là người khác? Có phải là cần tụi mình đi đấm người nào vô mặt không?” Fred cười ầm ĩ.
“Không sao đâu!” Harry vọt miệng, “Đêm qua mình đã nói rõ, Ron đã xin lỗi. Bồ ấy thực sự rất hối lỗi vì chuyện đó…” Harry giờ thắc mắc liệu buổi sáng chuyện “tự sướng” đó chỉ là vì Ron quá hối lỗi.
“Vậy, hồi nãy chuyện kêu tụi mình là vì…?” Fred hỏi.
Harry nuốt nước miếng, nói: “Ừ, em chỉ muốn nói với hai anh là em đánh giá cao chuyện hai anh ủng hộ em trước bài thi.” Nó quyết định nói như vậy cũng được. “Thấy hai anh giơ lên tấm biểu ngữ khổng lồ đó khiến em có đủ tự tin đối phó với con rồng.”
Harry nói xong, chợt cảm thấy ửng hồng lên, tim bắt đầu đập loạn xạ hơn cả khi George nói giỡn là nó “dễ thương.” Đó là tại vì bây giờ suy nghĩ chuyện đó, nó thực sự không chắc là người giơ lên tấm biểu ngữ đó là hai anh em sinh đôi…
Fred và George nhìn nhau một chút, rồi Fred nói: “Thì ra là vầy. Rất nhiều người ủng hộ em, Harry. Em là quán quân của nhà Gryffindor!”
“Đúng vậy. Ở đó có rất nhiều người giơ biểu ngữ.” George nói, “Thằng Dean đã vẽ một tấm rất xịn, em đã thấy chưa?”
“Ừ … chưa.” Harry nói nhỏ, rồi nó uống ực cả chai bia bơ, thở dài và nói tiếp: “Vậy, em chỉ nghĩ là … em đã nhận ra là hai anh rất tuyệt, phép thuật rất ấn tượng, vậy muốn chơi cùng hai anh … thí dụ đi chơi Quidditch vào cuối tuần? Em cũng muốn biết cách làm bùa mất ảo tưởng.”
Harry nhịn thở thấy hai anh, lo ngại hai anh ấy sẽ cười nhạo nó hay nói là em nên đi chơi với Ron mới được. Nhưng, Fred và George chỉ nhe răng cười.
Fred nói: “Tuyệt. Đã lâu rồi không chơi Quidditch! Thứ bảy có được không?”
George tiếp tục nói, “Đúng vậy. Lee chưa từng muốn chơi với tụi anh, và năm này không có anh Wood cằn nhằn tụi anh đi huấn luyện nữa.”
Fred quay lại phía quầy bar và kêu lên: “Bà Rosmerta ơi. Làm ơn ba chai Bia bơ nữa.”
Harry cảm thấy sưng sướng lắm.