Mấy tiếng đồng hồ sau, vào buổi trưa hôm đó, khi Harry cùng hai anh em sinh đôi quay trở lại trường và Harry một mình xuống Đại Sảnh Đường để ăn bữa trưa thì nó cứ sung sướng đến nỗi không đếm xỉa gì đến chuyện Malfoy và bọn Slytherin đang cười nhạo ầm ĩ cách bay của Harry lúc thi đấu. Nó đi tới bàn Gryffindor nhìn quanh tìm hai bạn của nó, nhưng thay vào Ron và Hermione, là thằng Dean và Seamus đứng lên khi thấy Harry bước đến, hai đứa mặt mày hơi sửng sốt.
Harry chợt đứng sững lại, cảm thấy hai má trở nên nóng hơn khi nó nhớ lại việc hai đứa xém thấy nó trần truồng vào buổi sáng hôm đó.
“Ừ…” Harry không biết nên nói gì, nghĩ là hai bạn ấy định hỏi về chuyện té xuống giường, Harry thụt lùi lại một bước theo bản năng, nhưng…
“Harry! Rốt cuộc bồ cũng xuất hiện … bồ đi đâu vậy?” Seamus nói một cách lo âu.
“Harry à, Ron và Hermione hết sức lo lắng, hai bạn đó đã đi lại khắp trường tìm bồ, cứ nói là nếu không tìm được bồ trước khi mặt trời lặn xuống thì sẽ báo cho cô McGonagall.” Dean tiếp tục nói. “Sao bồ không vô lớp học môn Tiên tri sáng nay?”
Harry chợt vỗ tay lên trán một cái bốp và thở dài. Thì ra là chuyện này, nó thực sự quên béng là Ron đã hứa là cậu ấy định đi đánh thức nó sau khi ăn xong bữa sáng, trước khi phải đi vô lớp. Lẽ ra nó vốn nên viết một bức thư ngắn cho Ron biết là nó đã đi ra cùng hai anh em sinh đôi mới được.
“Tụi nó ở đâu rồi? Hai bồ có biết không?” Harry liền hỏi.
“Vừa mới lật đật ăn xong và rời khỏi lâu đài đi thăm lão Hagrid.” Dean giải thích, “Nhân tiện, Harry à, hôm qua mình không kịp nói điều này, buổi diễn của bồ rất tuyệt vời! Kỹ năng bay của bồ càng lúc càng xuất sắc!”
“Đúng vậy!” Seamus tiếp tục nói một cách kích động. “Không thể nào tin được!”
Nhưng Harry không thèm nghe lời hai bạn đó nữa, tim nó chìm xuống. Nếu Ron và Hermione bảo cho lão Hagrid biết là nó đã không vô lớp học môn Tiên tri thì lão cũng sẽ lo Harry và báo cho cô McGonagall, và Harry nhất định sẽ bị rắc rối. Nó mau nói lời tạm biệt cho hai bạn đó, bèn quay lại sải bước ra khỏi Đại Sảnh Đường. Malfoy lại thử chọc tức Harry, nhưng Harry hoàn toàn mặc xác thằng ấy, Harry biết tỏng tòng tong là nếu đến lượt Malfoy xoay xở trước mặt một con rồng thì thằng ấy nhất định sẽ té đái và bị thua xiểng liểng. Harry ra khỏi lâu đài, xuống bậc thang bằng đá và chạy qua sân trường về phía căn chòi của lão Hagrid.
Tuy thời tiết vẫn còn lạnh buốt (và gió bây giờ lớn hơn buổi sáng hôm đó), nhưng khi Harry đến cửa chòi của lão Hagrid thì nó hơi bắt đầu toát mồ hôi và thở hổn hển rồi. Nó gõ cửa và tiếng con chó Fang sủa vang lên ngay lập tức, rồi tiếng bước chân, và….
“Harry!” Cửa mở ra và lão Hagrid xuất hiện trước mặt Harry, nói một cách sửng sốt. “Cháu đi đâu vậy? Cháu có sao không?”
“Harry!?” Tiếng của Ron và Hermione vang lên từ trong chòi.
Hagrid đặt một bàn tay lên lưng của Harry và đẩy nó vô căn chòi, rồi đóng cửa.
“Bồ có sao không, Harry?” Ron hỏi ngay.
“Tụi mình đã bắt đầu nghĩ là …” Hermione nói một cách lo âu, “Bồ đâu vậy?”
Khi vào căn chòi, việc đầu tiên mà Harry nhận ra là căn phòng đã được trang trí cho lễ Giáng Sinh một cách ấm áp (cho dù không lộng lẫy như trong Đại Sanh Đường). Con chó Fang đã dừng sủa và quay trở lại một góc phòng kế cái bát thực phẩm bằng sắt của nó.
Ron và Hermione thì đứng trước ghế bành, hình như vừa đang uống trà. Harry để ý là hai bạn đó gương mặt nhợt nhạt.
“Xin lỗi mọi người.” Harry nói, “Con không sao hết.”
“Bác đã nói cho các cháu mà, không thể nào là giáo sư Karkaroff.” Hagrid thở dài, bước qua căn phòng và ngồi xuống.
“Cái gì?” Harry nói, cảm thấy rất tội lỗi vì đã khiến mọi người lo âu như vậy. Nhưng, sao liên quan đến ông Karkaroff?
“Tụi nó đến đây bảo cho bác biết là cháu biến mất, nghi ngờ là giáo sư Karkaroff đã bắt cóc cháu…” Hagrid nói chậm rãi, “Chỉ vì giáo sư đó đã từng là một Tử thần Thực tử không có nghĩa là giáo sư đó vẫn còn thuộc về phe Hắc ám. Nghe chưa? Cho dù giáo sư Karkaroff muốn hại Harry, ổng không thể nào làm được điều đó trước mặt chính giáo sư Dumbledore!”
“Bồ đã cho tụi mình biết là chú S… à, ý mình là tụi mình không nên tin Karkaroff, vì có lẽ là hắn đã bỏ tên của bồ vô chiếc Cốc Lửa.” Hermione bắt đầu giải thích.
“Cho nên mình lo là hắn đã hy vọng bồ sẽ bị con rồng đó giết…” Ron tiếp tục nói, gương mặt vẫn còn nhợt nhạt vì lo âu “Hôm qua bồ đã bay một cách xuất sắc, đứng đầu bảng, hắn nhất định rất thất vọng, cho nên tụi mình đã ngờ là hắn tức giận đến nỗi quyết định đích thân hại bồ.” Ron thở dài, rồi cậu ấy và Hermione đều ngồi xuống.
“Mình không sao …” Harry lại nói, bước đến ghế bành và ngồi xuống bên cạnh Ron.
“Vậy cháu đi đâu? Tụi nó cứ nói với bác là cháu không ở trong lâu đài chỗ nào hết.” Lão Hagrid hỏi một cách nghiêm túc.
Harry né tránh cái nhìn của lão Hagrid, bắt đầu nói chậm rãi: “Không đi đâu hết…” Dĩ nhiên là hai bạn đó chưa bảo cho Hagrid biết là Harry đã bỏ qua lớp học môn Tiên tri, nó không muốn gặp rắc rối cho nên nó bắt đầu suy nghĩ kỹ nên nói gì. Nó pha cho mình một tách trà và uống một ực tách trà nguội ngắt trong khi suy nghĩ, xong nó nói dối: “Buổi sáng con được một con cú từ giáo sư Moody, thư viết là giáo sư đó muốn thảo luận với con về bài thi đầu tiên. Con vừa mới trở về.”
Harry chợt nhận ra là Hermione hoàn toàn không tin chuyện đó, nhưng khi cô bé mở miệng Ron thúc cùi chỏ vô cô bé để bắt nó im đi, rồi nói lớn: “Thì ra là vậy! Hèn gì tụi mình không tìm được bồ. Lẽ ra mình nên đi thăm giáo sư Moody tìm bồ.”
“Harry à, cháu phải thận trọng mới được. Đừng để các bạn của cháu lo âu như vậy nữa, lần tới viết một bức thư cho bạn bè biết cháu đi đâu rồi. Hơn nữa, cháu liệu hồn không đi chỗ nào một mình hết, để phòng trường hợp cái gì đó xảy ra.” Hagrid nói, như thể chuyện này rất trầm trọng. “Vừa rồi tụi nó xém khiến bác lo ngại hết sức à.”
Harry hơi bực mình, nó đã lên mười bốn tuổi rồi, nhưng mọi người vẫn còn đối xử nó như một đứa trẻ con. Nó đủ tuổi để đối phó với một con rồng, mà không đủ tuổi tuỳ ý ra khỏi lâu đài?
“Không sao đâu, Hagrid!” Ron nói ngay và đứng lên, “Lẽ ra mình không nên phản ứng quá dữ dội như vậy! Harry, hay là tụi mình về phòng sinh hoạt xem xét trứng vàng đó một lần nữa? Tối hôm qua không kịp nghiên cứu nó.”
Vậy một lát sau, tụi nó ra khỏi căn chòi của lão Hagrid và bắt đầu bước về phía lâu đài. Bây giờ gió lại lớn hơn, nên Harry cảm thấy lạnh buốt, bao tử cũng cồn cào vì chưa kịp ăn bữa trưa.
“Harry, bồ thực sự đi đâu vậy?” Ron hỏi một cách hồi hộp ngay khi bọn chúng ra khỏi tầm nghe của lão Hagrid.
“Harry! Bồ khiến tụi mình lo lắng quá! Sao bồ có thể cúp học?” Hermione hỏi.
“Đi thăm làng Hogsmeade.” Harry nói như thể chuyện đó rất bình thường.
Hermione đứng sững lại, trông rất sửng sốt. “Hả? Nhưng … sao …? Harry ơi, bồ cố tình cúp học và lẻn ra lâu đài? Bồ chưa từng cúp học bao giờ!”
Ron thì xuýt xoa và nhìn Harry với vẻ hơi ngưỡng mộ, “Ủa, thiệt hả? Nghe thấy như anh Fred và anh George!” Bỗng nhiên, Ron toét miệng cười và quay về phía Hermione, nói tiếp: “Giữa tụi mình thì bồ là người đầu tiên cúp học môn đó. Năm ngoái bồ cũng cúp học môn Bùa mê, nhớ chưa?”
Gương mặt của Hermione chợt ửng đỏ, cô bé nói ngay: “Đó … thôi, môn học đó thiệt không đáng học… Nhưng…”
Ron sặc cười, ngắt lời Hermione và tiếp tục nói: “Chắc là Harry vẫn còn muốn ăn mừng hả? Bạn ấy đã đối phó một con rồng khủng khiếp đáng sợ. Chắc là chuyện đó cảm thấy như trút được gánh nặng. Harry xứng đáng đi ăn mừng.”
“Anh Fred và anh George cũng nói vậy.” Harry nói.
Ron và Hermione đều quay lại nhìn Harry hơi bối rối, nhưng Harry lạnh và đói, nói: “Thôi, đi ăn trưa.” Rồi tiếp tục về phía lâu đài.
Ron và Hermione bắt kịp Harry, Ron hỏi: “Hai ảnh sao?”
“Mình đi thăm làng Hogsmeade cùng anh Fred và anh George.” Harry giải thích. “Hai ảnh muốn tiếp tục ăn mừng với mình.”
Bọn chúng tiếp tục bước nhanh về phía lâu đài trong sự im lặng, khi tới cửa chính thì Ron mới nói một cách khác thường: “Thì ra là vậy. Chắc là … hai ảnh thuyết phục bồ đi cùng hả? Hèn gì khi mình quay lại đánh thức bồ, bồ đã đi mất.”
Hermione thì nói vẻ không tán thành: “Mình đồng ý là bồ xứng đáng ăn mừng, nhưng Harry ơi, hai ảnh gây ảnh hưởng xấu. Đừng để hai ảnh thuyết phục bồ rằng việc cúp học là vô hại. Năm tới tụi mình sẽ thi PTTĐ!”
Tụi nó vô lâu đài và bước vô Đại Sảnh Đường để Harry có thể ăn trưa. Harry hơi ngạc nhiên thấy Ron không phản ứng gì hết sau khi Hermione nói như vậy, nên nó vừa ngồi xuống vừa thì thầm: “Mình biết. Việc cúp học dĩ nhiên là ý của hai ảnh.”
Tuy bây giờ không có rất nhiều học sinh trong Đại Sảnh Đường nữa, nhưng trên bàn dài món đồ còn ê hề, quang cảnh vẫn còn náo nhiệt, những học sinh khác đều mải nói chuyện. Harry chụp lấy một chén cơm và bắt đầu ngốn ngấu những đồ ăn trong tầm tay trong khi Ron và Hermione (mà ngồi đối diện Harry) cứ nhìn nó một cách im lặng. Nhưng, ngay lúc đó, tiếng của một người nam sinh nào đó khiến Harry xém nghẹn thức ăn.
“Harry, tụi anh tưởng là em đã ăn xong lâu rồi.” Là tiếng của Fred. Harry chưa kịp phản ứng thì nó đã cảm thấy một bàn tay xoa đầu nó rồi Fred ngồi xuống ngay bên trái nó.
Harry cảm thấy mặt mày ửng đỏ lên, và một cảm giác sung sướng lăn từ đầu nó dọc xương sống đến hai chân nó khiến nó rùng mình vì khoái cảm. Nó phải hết sức mới nhịn được tiếng rên rỉ đi theo sự rùng mình ấy. Nó chưa kịp quay đầu về phía Fred thì George đã đặt một dĩa chất đầy bánh kếp ngay bên phải Harry và ngồi xuống, nói: “Quán quân của nhà Gryffindor có cần cái gì đó không?”
Ron sặc cười trong khi Harry vẫn còn cảm thấy bối rối, tim nó đập rộn ràng.
“Sao hai anh chưa từng rủ em đi thăm làng Hogsmeade cùng với hai anh?” Ron hỏi.
Tựa như trả lời của Fred chỉ chọc Ron, nhưng Harry không nghe thấy lời nào nữa. Nó đang thử kiềm chế nỗi lòng của mình, nó bắt đầu ghét chính mình rồi. Sau khi chuyện mà nó đã nhìn thấy trong phòng thay đồ ngày hôm đó, mỗi lần anh Fred và George đến gần Harry nó liền trỏ nên mắc cỡ và bối rối như vậy! Vừa mới đã trở nên kích động đến nỗi xém bị đánh xỉu tuột xuống ghế như chết.
Khi hơi thở của Harry bình thường lại thì nó mới để ý đến là mọi người đang chăm chăm nhìn nó.
“Sao?” Harry hỏi một cách lo âu.
“Bồ có sao không?” Hermione lại hỏi, “Trông vẻ không khoẻ rồi. Từ hôm qua trước khi đi thi đấu bồ đã hơi … kỳ lạ. Có lẽ bồ nên đi gặp bà Pomfrey?”
Harry liền nói dối: “Không sao đâu, mình nghĩ là đêm qua mình không được ngủ ngon thôi.”
Ron chợt mở mắt to hơn, nói: “Ừ… Thiệt là đêm qua Harry cứ trăn trở trên giường.” Bây giờ cậu ấy quay nhìn Hermione, tiếp tục nói: “Sáng nay mình đã nói với bồ là hôm nay Harry phải ngủ dậy trễ hơn mà.”
“Thì ra là vậy.” Hermione nói, “Sau khi thử thách khủng khiếp đó, lẽ ra bà Pomfrey nên cho bồ một thuốc ngủ không chiêm bao.”
“Ừ …”
Sau khi ăn xong thì tụi nhỏ về phòng sinh hoạt trong tháp Gryffindor để xem xét quả trứng vàng đó y như tụi nó đã bảo Hagrid, nhưng tụi nó không phát hiện được gì hết ngoại trừ tiếng khóc la om sòm, rồi buổi tối đó tụi nó cùng vô lớp môn Thiên văn học. Sau đó, tụi nó lại về phòng sinh hoạt, ngồi bên lò sưởi tiếp tục viết cho xong bài luận văn Lịch sử Pháp thuật.
Khi Harry viết xong bài luận văn thì hai anh em sinh đôi lại thu hút sự chú ý của nó. Nó ngước mặt ra khỏi bài luận và thấy anh Fred và George xuống cầu thang, Fred cầm một cái rổ bằng gỗ. Hai anh ấy bước đến Lee Jordan, và bắt đầu nói chuyện một cách linh động. Harry cứ hau háu nhìn hai anh ấy. Tuy sáng nay chuyện thủ dâm với Ron khiến nó bây giờ không tưởng tượng chuyện làm tính với hai anh ấy mỗi khi nó nhìn thấy hai anh ấy nữa, nhưng một quyền lực nào đó trong tim nó vẫn còn khiến nó muốn tiếp tục ngó hai anh ấy một cách mơ màng, muốn đến gần hai anh ấy hơn nữa.
Nó không tự kiềm chế được nữa, quay nhìn về phía Ron và Hermione. Cô bé bây giờ đang mải dò lại bài luận văn cho Ron, cho nên Harry đứng lên và bước phía hai anh ấy.
“Chào các anh.” Harry nói, cảm thấy hơi xấu hổ vì việc trở nên bối rối lúc ăn bữa trưa, nhưng vẫn bình tĩnh.
“Harry!” Lee Jordan nói và tươi cười, “Hôm qua buổi diễn của em thật xuất sắc!”
“Harry!” Fred quay lại và nhe răng cười.
“Harry!” George cũng quay lại, trông vẻ hơi kinh ngạc. “Sao? Có muốn giúp tụi anh với nghiên cứu cái này không?”
“Nghiên cứu?” Harry hỏi, tò mò nhìn về phía cái rổ trong tay Fred. “Cái rổ đó chứa cái gì?”
“Harry, đây là phát minh mới nhất của tụi anh.” Fred giải thích và đặt một bàn tay lên nắp đậy rổ, “Tụi anh vốn định thực hành chúng trong hoàn cảnh thực tế ngay đêm qua, nhưng việc em đứng đầu bảng và ăn mừng khiến tụi anh quên béng chuyện đó.”
Nói xong, Fred mở nắp rổ và cho Harry coi. Thì ra là … những bánh nhỏ?
“Em không hiểu.” Harry nói ngay. “Em không biết là tụi anh biết nấu ăn.”
Fred và George cùng cười ầm ĩ, rồi nói nhỏ, chỉ cho Harry và Lee có thể nghe: “Harry à, đây là Bánh kem Hoàng yến. Nếu em mà ăn một cái, em sẽ biến hình thành một con chim hoàng yến.”
“Thiệt hả?” Harry chợt mở mắt to hơn, cảm thấy kích động lên. “Ủa, em không tin! Biến hình là phép thuật phức tạp nhất … sao ém bùa một cái bánh như vậy được hả?”
George nháy mắt. “Tụi anh đã thí nghiệm với nhau mấy lần, hiểu quả hoàn hảo.”
Harry không thể không nghĩ đến những chuyện không nên nghĩ khi nghe lời “thí nghiệm với nhau” của George.
Fred nói tiếp: “Harry à, tụi anh bây giờ cần một đối tượng thử nghiệm mới, trong một hoàn cảnh công cộng, y như một cuộc thăm dò công cộng.”
Tim của Harry bỗng nhiên đập loạn xạ, nó định nói là nó sẵn sàng thử nghiệm, nhưng…
George tiếp tục nói, “Tụi anh đương nhiên không muốn khiến em biến hình thành một con chim hoàng yến trước mặt cả học sinh nhà Gryffindor. Em là quán quân của nhà Gryffindor, chuyện đó đâu có được.”
“Nhưng, trong phòng sinh hoạt này thực sự có một học sinh nào đó tụi anh thực sự muốn sử dụng như đối tượng thử nghiệm.” Fred lấy một cái Bánh kem Hoàng Yến. “Là thằng em của tụi anh.”
“Ron!?” Harry nói ngay, nó quay nhìn về phía Ron và Hermione, hai bạn đó vẫn đang làm bài luận văn.
Đến lúc này, Lee đã bắt đầu cười hì hì. George thì bắt lấy cái bánh đó, tiếp tục giải thích, “Vấn đề là tụi anh không thể nào thuyết phục thằng em đó ăn cái gì mà tụi anh cho nó. Thiệt là ẻm không đến nỗi ngu ngốc vầy chứ.”
“Nhưng nếu là em mà tặng cho nó một cái Bánh kem Hoàng yến thì … tụi anh chắc là nó sẽ ăn liền.” Fred nói xong kế hoặc của tụi ảnh và tựa vào tượng sau lưng anh ấy.
Harry thì cảm thấy hơi do dự và tội lỗi. Nó và Ron vừa mới khôi phục được tình bạn … và bây giờ … “À …. Biến hình đó sẽ gây đau đớn không?”
“Tuyệt đối không đau.” Fred nói đơn giản.
“Hiệu quả kéo dài bao lâu?” Harry lại hỏi.
“Chỉ một phút. Nó sẽ tự động biến hình lại.” George đáp.
“Được rồi.” Harry nói, nếu không đau thì chắc chắn không sao đâu? “Em sẽ thuyết phục Ron ăn nó giùm các anh.”
“Tuyệt vời.” George nói và mặt mày anh giãn ra thành một nụ cười mà khiến trái tim của Harry chợt nhảy đập mạnh.
Harry nhe răng cười, chụp lấy cái bánh kem và quay lại về phía Ron và Hermione. Hình như hai bạn đó sắp sửa làm xong, tại vì Ron đã bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của cậu ấy, và Hermione thì ngồi lại đọc một quyển sách coi bộ rất phức tạp tựa đề là “Thuốc dược Tuyệt hảo.”
“À mình hoàn toàn quên béng chuyện này.” Harry vừa nói vừa ngồi xuống sát bên cạnh Ron, giả bộ là nó vừa mới lấy ra cái bánh kem đó từ túi quần của nó. “Sáng nay mình mua cái bánh này trong làng Hogsmeade. Mình vốn định tặng cho bồ.”
Ron quay nhìn cái bánh kem Hoàng Yến, tươi cười nói: “Tuyệt! Giờ mình thực sự muốn ăn cái gì đó.”
Ron không do dự gì hết, nuốt ngay cả bánh kem đó. “Cám ơn bồ!” Cậu ấy vừa mới nói xong, bang! Ngay lập tức, một vụ nổ ầm ĩ vang lên, và Ron đã biến hình thành một con chim hoàng yến màu cam. Tất cả học sinh trong phòng sinh hoạt đều quay lại ngó con chim cứ bay trong không trung. Ngay cả con mèo Crookshanks, vừa mới cứ ngủ say bên cạnh lò sưởi bây giờ tỉnh táo lại, đang trợn mắt chăm chú nhìn con chim, y như một con cọp sắp sửa tiến công.
Hermione đứng lên kinh ngạc, “Cái gì vậy?”
Harry cũng rất kinh ngạc. Nó không thể tin được bánh kem biến hình của hai anh em sinh đôi thì ra thành công. Mấy giây sau, khi Harry đã bắt đầu lo lắng về khả năng Ron không thể biến hình lại thì một vụ nổ lại vang lên và con chim đã biến hình lại thành Ron mà ngã xuống trên ghế bành.
Khi thấy con chim trở thành Ron, tất cả học sinh đều cười lên một cách ầm ĩ, ngay cả Hermione cũng cười hì hì.
Ron thì ngồi lên ngay, nhìn quanh nói khàn khàn: “Ủa, mình vừa mới thiệt là một con chim hay sao chứ?”
Fred và George bước đến bên cạnh Ron, ưỡn ngực ra một cách tự hào và thông báo: “Bánh kem Hoàng yến đây! George và tôi đã phát minh ra! Bảy Sickle một bánh, mại dô!”
Rất nhiều học sinh bước gần hỏi hai anh em sinh đôi về cái bánh kem Hoàng Yến, và cũng hỏi Ron về việc trở thành một con chim. Hình như Ron thưởng thức sự chú ý đó, cho nên một lát sau cậu ấy cũng cười xoà theo mọi người.
Hermione thì cứ hỏi hai anh em sinh đôi bằng cách nào làm được một cái bánh mà có thể khiến người khác biến hình. Theo ý cô bé, việc này hơi giống như Thuốc Đa dịch, nhưng anh Fred và George cứ phủ nhận là liệu hai anh có biết công thức của thuốc đó.
Một phút sau, anh Fred thoát ra đám đông bước đến bên cạnh Harry, nói đầy ấn tượng: “Tuyệt, cám ơn em đã thuyết phục thằng em đó.” Fred toét miệng cười, tiếp tục nói: “Anh nhớ là sáng nay em đã nói rằng em muốn học về những phép thuật mà tụi anh đã sử dùng trong những sản phẩm của tụi anh. Cứ tuỳ ý hỏi nha!”
Harry suy nghĩ một lát, quyết định hỏi: “Ngay bây giờ em chỉ muốn coi những sản phẩm khác của anh thôi.”
Fred quay nhìn về phía George, anh ấy và Lee Jordan đang kiếm được đặt hàng từ những học sinh khác, rồi anh nói: “Được, việc đơn giản, Harry à. Hãy theo anh đi.”
Harry lật đật nhét bài luận văn trong túi xách của mình và đi theo Fred một cách hồi hộp. Tụi nó lên cầu thang về phòng ngủ nam sinh, qua cửa phòng ngủ của Harry tiếp tục đi lên đến lầu cao nhất. Ở đó chỉ có hai cánh cửa, và tụi nó vô cửa mà có ghi Nam Sinh Năm Thứ Sáu.
Đây là lần đầu tiên mà Harry vô phòng ngủ của hai anh em sinh đôi. Nó hồi hộp dữ dội, cửa vừa được Fred xịch mở ra và tụi nó vô là Harry ngay ngửi được mùi của anh Fred và George trong phòng. Trong phòng ngủ không có người khác, và bây giờ rất tối tăm. Harry bây giờ mới phát hiện là thời tiết đang mưa như trút nước ở ngoài và các cửa sổ đều mờ mịt. Hơn nữa, Harry không biết liệu chuyện này là vì căn phòng này tuốt trên nóc tháp Gryffindor hay sao, nhưng ở đây rất mát mẻ và rất lặng lẽ. Harry nhớ lại ngày hôm kia nghe thấy Fred nói là hai anh em sinh đôi không thể thủ dâm ở đây vì tiếng rên rỉ của George. Nó hết sức tự kiềm chế và nhịn thở.
Fred dẫn Harry đến giường của mình, và nói: “Ngồi đi.”
Harry bước đến giường và ngòi xuống trong khi gắng gượng ép mình không nghĩ đến có bao nhiêu lần Fred đã nằm trần truồng trên giường này. Trong lúc đó, Fred mở một cái rương kế bên giường, lấy ra một cái hộp lớn từ trong đó và quay về ngồi xuống bên cạnh Harry và đặt cái hộp trước mặt Harry.
“Harry à, trong hộp này có tất cả những sản phẩm mà anh và George đang khai phát dạo này.” Fred nói hơi tự hào, “Cứ tự nhiên, coi nha.”
Harry mở hộp và điều đầu tiên mà Harry nghĩ đến là Tiệm Giỡn của Zonko, trong hộp đó có rất nhiều trò bịp và trò quậy nho nhỏ. Harry nhìn thấy có mấy cái bánh kem Hoàng Yến, có những đồ nhỏ màu khác nhau giống như kẹo mà Harry biết là tuyệt đối không nên ăn, có nhiều chai nhỏ đầy thuốc dược sặc sỡ mà Harry tò mò có hiệu quả gì.
Fred lấy ra một cái kẹo màu xanh lá cây, nói: “Đây là trò quậy mới nhất mà tụi anh bắt đầu nghiên cứu. Anh nghĩ là định kêu nó ‘Cậu-không-ị'”
Harry sặc cười, “Hả? Em đã có thể tưởng tượng hiểu quả là gì.”
“Đúng vậy!” Fred nói ngay, “Phép thuật đó không đơn giản đâu, phải tiếp tục nghiên cứu. Nhưng cái đồ này thiệt thích hợp cho những kẻ thù của em.” Nói xong, Fred lại lấy ra một cái mũ bằng lông màu hồng. “Đây là mũ không đầu, đã xém sẵn sàng cho người ta coi.”
“Mũ không đầu?”
Fred nháy mắt và đeo mũ, bỗng nhiên cả cái mũ lẫn đầu của Fred biến mất.
“Ủa! Tuyệt!” Harry nói, “Sao các anh làm được những pháp thuật đặc biệt như vậy … Em không thể nào tưởng tượng được!” Harry cảm thấy càng lúc càng ngưỡng mộ hai anh em sinh đôi, không biết tại sao bà Weasley cứ coi bộ không tự hào về các anh, hiển nhiên là các anh thông minh lắm!
Fred cởi bỏ cái mũ và đầu của anh lại xuất hiện ngay lập tức. “Tuyệt cú mèo hả?”
Harry nhe răng cười và lại nhìn xuống vào các trò quậy, rồi thấy một cái mà lập tức bắt được sự chú ý của nó.
“Ủa, đây là một trái Snitch hả?” Harry hỏi và lấy ra trái Snitch đó, nhưng trong tay nó nó cảm thấy hơi kỳ lạ, hình như không phải là một trái Snitch thực tế. “À, không. Là giả mạo phải không?”
“Đúng vậy, đây là trái banh Snitch Thất Vọng. Nó có thể bay như một trái banh Snitch, nhưng ngay khi bị bắt thì sẽ biến mất.” Fred giải thích, “Đương nhiên … có thể gây ảnh hưởng xấu trong một trận đấu Quidditch, cho nên tụi anh chưa quyết định liệu nên bán không.”
Fred cứ giới thiệu các trò quậy cho Harry, có những trò quậy Fred nói là vẫn còn hơi nguy hiểm cho nên không thể sử dụng. Khoảng mười phút sau, Fred lấy ra một trò quậy cuối cùng, là một chai đầy thuốc dược màu đỏ.
“Hình như chỉ còn cái này. Harry à, là một người nam sinh, em cũng biết rằng mọc lông là một hiện tượng không thể tránh khỏi, cho nên các anh đã phát minh cái này, là Nước đốt lông.” Fred nói một cách tự hào.
Tuy những trò quậy khác đều rất tuyệt vời, nhưng là trò quậy này mà khiến Harry kích động lên nhất, trợn mắt nhìn chăm chăm vào chai đó. “Hiệu quả là…” Harry hỏi, dù nó đã có thể tưởng tượng là gì.
“Hiển nhiên, bôi một chút trên cơ thể bất cứ chỗ nào và nó sẽ đốt lông sạch sẽ một cách vĩnh viễn.” Fred giải thích, “Tụi anh nghĩ là sản phẩm này có thể bán chạy, nhưng vẫn cần rất nhiều nghiên cứu mới.”
Harry vẫn rất tò mò, hỏi: “Tại sao? Nguy hiểm hả?” Bỗng nhiên, một ý nghĩ nảy ra trong đầu nó, cho nên nó tiếp tục hỏi ngay: “Anh đã thí nghiệm trên cơ thể anh?”
Fred hơi nhăn mặt, nói: “Hơi nguy hiểm, ừ. Anh đã thí nghiệm, cho dù hiểu quả thành công nhưng cũng đốt cháy cơ thể của mình, bỏ lại một vết phỏng.”
Harry nhịn thở, mở mắt to hơn.
Fred sặc cười nói, “Nhưng mà, đó cũng là một cơ hội nghiên cứu mới. Tụi anh đã bắt đầu nghiên cứu một thuốc dược lau chùi vết phỏng. Chắc không cần phải nói, vết phỏng đó không trông cú mèo như vết thương trên đầu em. Nếu tới năm tới chưa phát minh được thuốc duộc đó thì đành đi thăm bà Pomfrey mà thôi.”
Harry tò mò quá, hỏi: “Ừ, vết phỏng ở đâu?”
Fred đáp: “Trên ngực.”
Đầu óc của Harry hình như không thể kiềm chế được nữa, nó hỏi với giọng bình thường nhất mà nó có thể: “Ừ, một vết phỏng à … Cho em coi có được không?” Tim của nó đập loạn xạ hơn, nói tiếp: “Ý em là, trước khi anh chữa nó.”
May mắn cho Harry là Fred hình như không nghĩ là câu hỏi đó kỳ lạ gì, anh ấy nhe răng cười, như thể một vết thương thực sự là một chuyện đáng tò mò, rồi cởi áo của mình ngay lập tức trước mặt Harry.
Harry không thể tin được là nó có cơ hội này, coi cơ thể của Fred như vậy, gần như vậy. Hơn nữa, nó kinh ngạc phát hiện là ngực săn chắc của Fred thực tế thực sự trụi lủi như nó đã mơ thấy trong chiêm bao (và bây giờ nó biết lý do). Có một vết phỏng màu đỏ giữa ngực của anh, nhưng trong phòng ngủ tối tăm này xém không nhìn thấy được. Hèn gì ngày hôm kia trong phòng tắm nó không chú ý đến một vết phỏng nào trên cơ thể của Fred (hơn nữa, lúc đó đôi mắt của Harry cứ ngó vào chỗ khác).
Và bây giờ, thiệt là mắt của Harry cứ xem xét cả cơ thể của Fred, không đếm xỉa gì đến vết phỏng đó. Ngay lúc đó, nó cảm thấy dương vật của nó cứng lên.
“Không đến nỗi cú mèo như vết thẹo hình tia chớp.” Fred nói hơi thất vọng.
Harry hầu như không nghe thấy gì hết, cứ chăm chú nhìn vào cơ bắp có hình hiển nhiên của Fred. Bỗng nhiên, đôi mắt của Harry quay lại vào vết phỏng và nó vọt miệng vài lời không suy nghĩ: “Cho em sờ được hông?”
Fred đã sắp sửa mặc áo lại, hỏi: “Cái gì?”
Mặt của Harry chợt ửng đỏ lên, nó cảm thấy như thể tim của nó xém nhảy ra khỏi họng của nó, nó chợt nhìn về phía hai bàn tay run rẩy của nó, lắp bắp giải thích: “Ý em là … em muốn nói là … so sánh mà … so với vết thẹo em cảm thấy như thế nào.”
Nó bối rối hết sức, tại sao em lại hỏi chuyện đó? Nó ngước nhìn vào mặt của Fred, anh ấy trông vẻ nghi ngờ và bối rối, nhưng cuối cùng, chỉ vài giây sau, anh ấy nhún vai và nói: “Anh không biết là em tò mò vết thẹo như vầy à … cũng được.. không sao hết.”
Harry không thể nhìn vào gương mặt của Fred nữa, và cũng không thể tin được những lời mà tai nó vừa nghe. Nhưng, sự bình tĩnh và sự điềm tĩnh từ ngay sau khi thủ dâm vào buổi sáng hôm đó đã hết rồi, nó nứng hết sức, và chuyện đó đã bắt đầu điều khiển nó.
Trái tim của nó đập thình thình trong lồng ngực của nó trong khi nó giơ tay phải lên và sờ được ngực của Fred, nó hầu như không cảm thấy một vết phỏng gì hết, vì nó khoái lắm cảm giác của bắp thịt chắc nịch của ngực, nó muốn chà xát cả cơ thể của Fred nhưng nó hết sức tự kiềm chế và rút tay lại từ ngực của anh.
“Sao? Không giống như vết thẹo của em chứ, phải không?” Fred vừa nói vừa mặc áo. “Ủa, Harry à em có sao không?”
Harry không thể suy nghĩ gì hết, nó nứng quá. Tuy phòng ngủ này tối tăm nhưng dương vật của nó bây giờ cứng hết sức và nó chắc chắn trán nó đã bắt đầu chảy mồ hôi. Nếu rủi mà Fred phát hiện là Harry thích anh ấy thì sao? “Chóng mặt, chắc là phải ngủ …” Harry nói dối và đứng lên, “Cám ơn anh đã cho em coi những trò quậy của anh … hẹn gặp lại!”
Xong, Harry vội vã ra khỏi phòng ngủ của Fred và trượt xuống cầu thang.