Harry lẽo đẽo theo giáo sư McGonagall ra khỏi lâu đài, và nó không thể không nhận thấy là cô ấy hình như căng thẳng hơn Harry về chuyện này. Cô giống như Hermione cũng cho Harry biết là nơi bài thi có rất nhiều pháp sư đứng chung quanh để chế ngự tình huống, nói mà cụ Dumbledore cũng sẽ có mặt ở đó, cho nên nó không cần lo lắng gì.
Nhưng, khi cô McGonagall dắt Harry đến một lều cách chuồng rồng rất gần và để nó trước cửa lều thì nó lại bắt đầu cảm thấy lo lắng hết sức: không chỉ là những giáo sư đang lo lắng, mà còn là những quán quân khác. Nó vừa vào lều, thấy những người quán quân khác trông như thể tụi nó e là tụi nó sẽ phát oẹ nếu tụi nó mở miệng ra: không có ai dám nói gì hết. Harry chưa từng nhìn thấy Fleur trông đau khổ như vậy, Krum trông dè dặt như vậy, hoặc là Cedric trông không còn tự mãn.
Cảnh tượng này khiến Harry cảm thấy cũng lo lắng dần, nhưng nó vẫn còn nghĩ là tụi nó đáng đời chuyện này! Tụi nó đều xung phong tham gia mớ tầm xàm bá láp này, Harry thì không hề! Harry hoàn toàn bất đắc dĩ có mặt ở đây!
Một khoảnh khắc sau, Ông Bagman biểu các trò phải lựa chọn từ trong cái túi trong tay ông một mô hình nhỏ của con rồng mà mình sẽ phải đương đầu, cho nên các trò lần lượt lựa chọn. Harry cứ nghĩ một cách cay đắng là căn cứ vào sự xui xẻo của mình, con rồng khủng khiếp nhất đích thị sẽ thuộc về nó. Y như rằng, nó bốc thăm con Đuôi gai Hung gia lợi.
Đây là lựa chọn tồi tệ nhất. Thậm chí bác Hagrid, người mà gắn bó với những sinh vật khủng khiếp như vậy, cũng thấy con rồng này khác biệt, đáng sợ hơn, khiến Harry nghĩ đến Tử Xà, con quái vật truyền thuyết mà chỉ có hậu duệ của Slytherin mới điều khiển được. Chắc là con rồng này cũng là một con quái vật huyền thoại như thế, hoặc ít ra là thủ lĩnh của những con rồng.
Harry cứ nhìn cái mô hình xấu xí đó, rồi những ý tưởng hoang đường của hôm qua cứ xuất hiện trong đầu nó. Nó chỉ muốn tức giận quẳng mô hình đó xuống đất và chuồn chỗ này tỵ nạn ở một chốn cách đây xa vời. Nhưng, bỗng nhiên, trong đầu nó hiện ra hình ảnh của anh Fred và George, nó ngay cả nghe thấy giọng của Fred nói: “Anh biết em sẽ thành công.”
Harry thở dài, cảm thấy sung sướng hơn. Giá mà nó có thể ôm hai anh ấy một lần nữa… Đó mới là một lý do mới khiến nó quyết tâm phải sống sót chuyện này.
Bỗng nhiên, ông Bagman rủ Harry ra khỏi cái lều một lát để nói chuyện riêng với nó, và Harry bèn theo ông đi ra, đến một chỗ kín đáo hết sức trong rừng, bản thân cứ thắc mắc liệu ông Bagman sắp sửa tiết lộ rằng ông ấy thực sự là Voldemort định giết nó. Hoá ra, ông ấy chỉ muốn xen vô bài thi, hỏi Harry có cần một manh mối để chộp trứng vàng không. Harry cứ từ chối sự giúp đỡ của ông ấy, quyết định tín nghiệm kế hoạch của Hermione, và ông Bagman không thể ở lại nữa, vì một tiếng còi thổi vang lên từ phía chuồng những con rồng đó khiến nó lật đật nói lời tạm biệt và quay lại.
Khi Harry trở vô lều, Cedric đang chuẩn bị ra khỏi lều để thách thức con rồng của anh ấy. Harry ngồi xuống chờ tới lượt của mình. Các quán quân khác lần lượt ra khỏi lều, cuối cùng trong lều hoàn toàn vắng vẻ, chỉ có Harry hãy còn chờ, cô độc trong lều, không biết mình liệu có thể sống sót chuyện này.
Khi Harry nghe tiếng hò reo và vỗ tay vang dội trong cái lều, rồi vang lên tiếng còi thổi, nó biết đến lượt của mình rồi, nín thở đành bước ra lều.
Khi nó chui qua một kẽ hở của cái hàng rào chuồng rồng, nó mới nhìn thấy cảnh tượng bài thi. Ở đây rất rạng rỡ và ầm ĩ, thời tiết tốt lành. Một con rồng xấu xí và khổng lồ đang rình rập ở cuối chuồng, cuộn mình trên trứng vàng, móng vuốt sắc nhọn như thể gãi một lần đều có thể trí mạng, khiến tim nó đập loạn xạ hơn bất cứ lúc nào khác. Nó bắt đầu hối tiếc là nó đã không tìm cách tỵ nạn, danh dự đáng giá cái mẹ gì, tốt hơn là sống sót.
Nó ngửa mặt lên nhìn một cách ganh tỵ vào hàng trăm gương mặt trên khán đài, nhưng ngay lúc đó, nó ngẫu nhiên nhìn thấy hai người tóc đỏ giơ lên một tấm biểu ngữ khổng lồ, trên đó tên của Harry được viết bằng mực rực rỡ màu đỏ tươi, hai người đó hình như đang hò reo.
Harry bỗng nghĩ đến buổi sáng ôm hai anh em sinh đôi, cảm thấy tuyệt vời lắm… Nếu nó bị con rồng đó đè bẹp … nếu nó không có cơ hội ôm anh Fred và George nữa, chắc là nó chết không nhắm mắt. Nó sẽ thành công … nó nhất định sẽ thành công. Nó sẽ trông cậy vào kế hoặc của Hermione.
Vậy, Harry giơ tay lên, nói: “Accio Tia Chớp” Rồi cây chổi thần của nó xuất hiện bên cạnh. Một lát sau, Harry dễ dàng túm được trứng vàng và không bị thương tích gì.
Một lát sau, sau khi bà Pomfrey xác định là nó không có vết thương sâu và Harry đi tới cửa lều, Ron và Hermione xuất hiện.
“Mình … Mình cũng cho là người bỏ tên bồ vô Cốc Lửa muốn hại bồ!” Ron tỏ ra hổ thẹn, nói một cách mắc cỡ. Cậu ấy trông rầu rĩ dữ.
Harry không thể tin được. Vừa mới vượt qua được bài thi đầu tiên, nó không còn ở trong một trạng thái kinh hoàng nữa, và lúc này … bạn thân nhất của nó xuất hiện trước mặt…
Ron ngượng người, há miệng ra ngần ngừ, dĩ nhiên sắp sửa xin lỗi nó, nhưng Harry không chờ cậu ấy nói gì, tình lình nhào tới ôm chầm lấy Ron.
“Mình nhớ bồ lâu rồi …” Ron nghẹn ngào nói, và ôm chặt Harry. “Mình rất ngu ngốc. Bất kể chuyện nào xảy ra, mình sẽ luôn luôn ở bên cạnh bồ. Xin lỗi vì đã không tin bồ.”
Trí nhớ nghịch ngợm của Harry chợt nhận ra là, tuy cơ thể của Ron hốc hác hơn hai anh em sinh đôi, không săn chắc như hai anh ấy, nhưng mùi cơ thể của Ron hơi giống như mùi của hai anh em sinh đôi. Cho nên Harry không thể không nghĩ đến buổi sáng khi hai anh ấy ôm nó … và nghĩ đến đêm qua nó chiêm bao thấy cái gì … tưởng tượng hai anh ấy chắc chắn có đủ sức mạnh để ôm nhấc bổng nó … rồi nó cảm thấy dương vật của mình chợt cứng lại đến nỗi sờ được cơ thể của Ron, như thể chuối của nó cứ muốn gây sự.
Harry bỗng buông tay, và Ron hình như không nhận ra chuyện kỳ lạ gì, cứ nhe răng cười, nhìn phía Hermione và nói: “Cảm ơn bồ đã chăm sóc Harry và giúp bồ ấy huấn luyện bùa Triệu tập.” Rồi quay lại nhìn Harry, tiếp tục nói: “Bồ đã giỏi lắm!”
“Thành tựu xuất sắc, Harry.” Hermione nói, “Bồ không những giành được trứng vàng nhanh nhất, mà còn không bị thương. Mình dám nói là bồ sẽ đứng đầu bảng!”
“Đúng vậy, bồ làm cả chuyện đó trông dễ dàng, ít nhứt dễ hơn Quidditch. Ngay cả chẳng gãy một cánh tay gì. Xuất sắc lắm nha!” Ron nói và đặt bàn tay trên vai của Harry, tiếp tục nói: “Thôi đi, người ta sắp sửa công bố điểm của bồ rồi.”
Hoá ra Hermione nói đúng, Harry điểm cao nhất, đứng đầu bảng rồi. Nhưng, Harry không bận tâm chuyện đó. Ron nói cho Harry biết là hai anh em sinh đôi đang tổ chức một bữa tiệc bất ngờ trong phòng sinh hoạt.
Vậy, buổi tối hôm đó, khi tụi nó vô phòng sinh hoạt, thì một trận hoan hô và hò reo bùng nổ ra, mỗi học sinh khác đều muốn chúc mừng Harry, nhưng vừa mới vô phòng sinh hoạt, Harry chỉ quan tâm tìm kiếm Fred và George. Nó nhìn quanh, chợt thấy hai anh ấy giữa đám đông học sinh, bèn lật đật nói lời cảm ơn cho mọi người và tiếp tục bước tới hai anh ấy.
“Harry! Xuất sắc lắm!” Khi Harry bước gần Fred, anh ấy nói một cách vui vẻ. “Tụi mình đã tin là em sẽ thành công nhưng …”
“Tụi mình không bao giờ tưởng tượng là em sẽ đứng đầu bảng á!” George tiếp tục nói và nháy mắt với Harry. “Ắt là kỹ năng bay của em đang ở đỉnh cao của cả trường rồi.”
Harry hồi hộp nhìn hai anh ấy, hy vọng là hai anh ấy sẽ lần lượt ôm nó một lần nữa (hoặc đồng thời ôm nó), nhưng hai anh ấy không làm điều đó, chỉ cứ nói tiếp:
“Anh thấy thằng em ngu ngốc của tụi mình lại ở bên cạnh em rồi?” Fred nói và nhìn vào gương mặt hơi quạu quọ của Ron.
Ron thở dài, không giận lên, dĩ nhiên vẫn còn cảm thấy hổ thẹn, rồi nói nhỏ: “Thôi, em thừa nhận là em đã phạm sai lầm!”
Harry nhún vai, nó hoàn toàn không quan tâm chuyện đó rồi. Ron ở bên cạnh nó rồi, đó mới quan trọng, bèn nói: “Em hiểu tại sao bồ ấy phản ứng như vậy, không có sao.”
Harry cứ nhìn hai anh ấy, chợt cảm thấy bàn tay của Ron quàng đặt trên vai nó, và Fred nói: “Tuyệt. Phải công nhận là gần đây thấy hai em không hoà thuận với nhau nữa đã khiến anh cảm thấy hơi lo ngại.”
“Đúng vậy.” George tiếp tục nói, “Harry, em cũng giống như một em trai của tụi mình, đừng quên điều đó.”
Trái tim của Harry chợt như ngừng đập. Ron và Hermione tiếp tục bàn tán chuyện đó với hai anh ấy, nhưng Harry không nghe thấy lời nào nữa. Hai anh ấy chỉ thấy Harry như một đứa em trai mà thôi … dĩ nhiên Harry đã biết là không có nhiều khả năng nó có thể … làm tình với hai anh ấy, nhưng bây giờ hình như những hy vọng của Harry bị dập tắt.
Một lát sau, Harry đã về phòng ngủ cùng Ron. Khi Harry ngồi trên giường của nó và Ron nói lời ngủ ngon với nó, thì nó thấy Ron đã mắt nhắm mắt mở, nhưng Harry thì không. Nó đặt cặp kiếng của nó trên cái bàn kế bên và nằm dài trên giường suy nghĩ cho kỹ:
Tại sao nó lại thấy hai anh ấy hấp dẫn gợi cảm như vậy? Nó nên biết là điều này bất khả năng, nó nên ngừng nghĩ đến hai anh ấy. Hai anh ấy là anh của Ron, và thấy nó như một em trai… Phải chi hai anh ấy thấy nó như một gã đàn ông hấp dẫn…
Bỗng nhiên, một ý nghĩ dễ chịu bật lên trong đầu Harry, là … Fred và George cũng là anh em, và dù vậy Harry đã thấy hai anh ấy làm tình. Có lẽ vẫn còn chút hy vọng?
Harry cứ nghĩ đến Fred và George, không biết làm sao mà khi nó lại mở mắt, nó tình cờ xuất hiện trong một phòng ngủ quen lắm, nhưng đây không phải là trường Hogwarts. Đây là phòng ngủ của Ron ở trang trại Hang Sóc. Chuyện đầu tiên mà Harry nhận ra là thời tiết hình như nóng như mùa hè. Harry chợt đứng lên, lượm cặp kiếng của nó từ một cái bàn ọp ẹp đầy ắp những thứ khác, rồi nó nhìn quanh: phòng ngủ trông y như cái trong trí nhớ của nó, đến nỗi gợi nó nhớ đến mùa hè khi Harry ở lại đây: bất kể thứ nào đều màu cam lấn át, và hiển nhiên phòng ngủ đã lâu rồi không được dọn dẹp. Qua cửa sổ, Harry có thể nhìn thấy mặt trời đã bắt đầu lặn xuống chân trời.
Trong phòng ngủ không có Ron, nó bèn ra khỏi phòng ngủ xuống cầu thang, nhưng hình như trong Hang Sóc không có người khác. Nó đi ra vườn, chợt thấy Ron xuất hiện trước mặt nó.
Ron thấy mệt mỏi, quần áo của cậu ấy bê bết bùn sình. Cậu ấy cười, và hỏi: “Đã thức giấc à? Không còn mệt mỏi vì hành trình đến đây?”
Harry bối rối, không biết nói gì, bèn chỉ nói: “Ừ, không có sao.”
“Hay là bồ đi giúp hai anh vậy?” Ron giục và bắt đầu bước tới cửa chính, “Mình đã hết sức rồi…”
Harry nhìn phía hàng rào bằng gỗ, thấy một chỗ bị hư hại và hai anh em sinh đôi đang đứng ở đó sửa nó. Harry chạy tới chỗ đó.
“Muốn vận động một chút hả, Harry?” Fred nháy mắt khi Harry đến trước hai anh ấy.
Harry nhìn thấy là cái áo của hai anh ấy đầm đìa mồ hôi.
George nhe răng cười, quẹt mồ hôi trên trán, và nói: “Nhờ em giúp đỡ, việc này dễ chịu nhiều hơn.”
Thời tiết thực sự rất nóng: Harry cũng cảm thấy bản thân bắt đầu đổ mồ hôi.
“Nóng hả?” Fred bước tới Harry gần hơn, “Có lẽ nên cởi áo, phải không?” Fred nhìn phía George. George gật đầu, rồi hai anh ấy bắt đầu cởi áo trước mặt Harry, rồi ném áo xuống đất.
Harry chợt nghĩ đến lúc mà nó thấy hai anh ấy trần truồng trong phòng thay đồ. Thực sự là Fred và George có một chỗ khác nhau hiển nhiên: tuy hai anh ấy đẫm mồ hôi, nhưng ngực săn chắc của Fred được cạo trụi lủi, cho nên hiện ra bóng nhẫy hơn vì mồ hôi. Tuy ngực săn chắc của George lớn như ngực của Fred, nhưng lông ngực màu cam của George tạo một hiệu quả khiến nó thấy mềm mại hơn.
Harry ngay lập tức biết là nó muốn ôm chặt hai anh. Nhưng nó cảm thấy như thể bị đóng băng, không nhúc nhích được.
“Harry, tụi mình biết là em muốn gì, biết là em thích xem.” Fred nói một cách sắc sảo nhưng vẫn đang cười, “Chuyện không biết là em muốn đến chừng nào.”
“Đúng vậy.” George gật đầu, “Có sao không? Em thiếu lòng dũng cảm rồi?”
Harry vẫn còn đóng băng. Não của nó đang la hét giục chân nhúc nhích, nhưng không có hiệu quả gì.
“Tụi mình đã chứng kiến em chơi với một con rồng. Chuyện gì vậy? Không thể chứng tỏ cho tụi mình là em muốn điều này?” Fred không còn cười.
“Chắc là không muốn, thôi. Đi sửa hàng rào.” George nói tiếp.
“Muốn!” Harry cuối cùng xoay xở được la hét một cách khẩn cấp.
Harry nghe thấy giọng của Ron từ phía Hang Sóc (“muốn gì?”) nhưng nó không bận tâm chuyện đó, nó đã nhúc nhích được, nó lật đật cởi áo và quăng nó sang một bên, bèn bước tới hai anh ấy và bắt đầu cởi quần.
Fred và George cũng bắt đầu cởi quần, và Harry thở hổn hển chăm chú nhìn dương vật dài và dầy đung đưa giữa hai chân của hai anh ấy.
Harry lại nghe thấy giọng của Ron (“muốn gì”, “bồ có sao không?”) từ phía Hang Sóc, nhưng nó tiếp tục bước tới hai anh ấy, nó đã cởi quần trần truồng, dương vật của nó cứng hết sức khó chịu.
Nó duỗi tay muốn sờ hai anh ấy, nhưng nó chưa sờ được, thì mọi thứ trở nên mơ hồ dần, rồi nó chợt vấp ngã và mọi thứ trở nên tối đi.