Thức Tỉnh Của Harry

Vẫn trong áo khoác tàng hình, Harry đã vội vã chuồn khỏi phòng thay đồ, chạy thẳng về phía lâu đài, muốn trốn trên giường nó và quên béng cả chuyện đó. Nhưng, trong đầu Harry cứ hiện ra những hình ảnh rất hấp dẫn: Fred đang thổi kèn cho George như đang mút trái chuối ngon nhất thế giới, lúc mà chuối dầy của Fred xuất tinh vô miệng của George, và chuối ướt của Fred cứ chảy tinh dịch xuống trên ngực săn chắc của George. Những hình ảnh này lần lượt hiện ra như chương trình truyền hình, khiến Harry hơi chóng mặt đến nỗi suýt nữa khiến nó té lăn xuống vài lần.

Nó cứ lầm bầm: “Không nên đi đâu … Mình đã nhìn thấy chuyện bá láp gì hả? Mình không thích! Mình chỉ sửng sốt mà thôi, bối rối mà …” Trên đường về lâu đài, nó thỉnh thoảng ngoảnh lại nhìn phía sân bóng và phòng thay đồ, để xác định hai anh em sinh đôi không theo nó, và tiếp tục lắp bắp: “Không thể tin được … hai anh ấy … mình không thèm tiếp tục ngó! Bối rối mà thôi! Mình không thể thích hai anh của Ron như thế!”

Khi Harry đến cửa chính của lâu đài, thì mái tóc của nó đã ướt vì mồ hôi, nó thở hổn hển, đầu đau ê ẩm, và nó vẫn cảm thấy hồi hộp quá. Nó vội vàng mở cửa, đi vô rồi lại đóng cửa.

Harry đứng yên trước cửa một khoảnh khắc, nhìn quanh hành lang trống rỗng, tiếp tục thở hổn hển. Nó cần bình tĩnh lại một chút. Chuyện chạy về lâu đài thì hình như nó vừa mới tính tẩu thoát mọi thứ mà nó đã thấy ở đằng kia, như thể mấy hình ảnh hấp dẫn dữ đó đang lẽo đẽo theo nó. Ngay cả khi Harry biết nó là một mớ tầm xàm: hiển nhiên Fred và George vẫn đang tắm trong phòng thay đồ, và nó trong lâu đài rồi, trong áo khoác tàng hình, không có lý do gì phát điên như vậy.

Cuối cùng, Harry quyết định tiếp tục nghĩ đến thử thách về con rồng của ngày mai, để không còn tưởng tượng chuyện làm tình với hai anh em sinh đôi nữa. Nếu cả chuyện này có một lợi ích gì, thì đó là Harry không còn bận tâm chuyện con rồng khủng khiếp, không còn phẫn uất vì chuyện Ron không tin nó chưa từng bỏ tên mình vô chiếc Cốc Lửa.

Harry vừa chậm rãi đi dạo những hành lang về phòng ngủ, vừa tự ép mình nghĩ đến những con rồng xấu xí, khủng khiếp, đáng sợ, và thắc mắc liệu vũ khí bí mật của mình (cây chổi) thiệt có thể giúp đỡ nó. Căn cứ vào chuyện cây chổi là bằng gỗ, và con rồng có thể khạc lửa, thì nó không chắc gì.

Khi Harry đến phòng sinh hoạt nhà Gryffindor, nó chẳng cảm thấy mệt mỏi gì cả, và vài giờ đồng hồ ngắn nữa sẽ tới bình minh. Nó nhìn phía cái đồng hồ gỗ cổ lỗ sĩ, đã bốn giờ sáng rồi, cho nên nó đắn đo ngồi trên một cái ghế bành kế bên cái đồng hồ đó chờ Hermione thức dậy, nhưng nó vẫn quyết định về phòng ngủ.

Nó đi chậm, thầm mở cửa. Bên trong vẫn tối tăm, mọi người vẫn đang ngủ yên lặng. Nó nhìn phía Ron một lát và bước tới cái rương của mình rồi mới cởi áo khoác tàng hình, rồi đặt nó và tấm bản đồ trong rương. Đặt cặp kiếng của mình trên cái bàn kế bên và nằm dài trên giường tìm cách tóm giấc ngủ.

Nhưng, Harry vẫn hồi hộp quá. Ngay khi Harry ngừng nghĩ đến con rồng thì não của mình bắt đầu tưởng tượng làm tình với hai anh em sinh đôi như thế nào.

Bỗng nhiên, nó cảm thấy như thể vừa được di chuyển đến một chốn xa vời. Nó đã ngủ gục hả? Hay là …? Ở đây thời tiết xinh đẹp, trời không có mây, mặt trời đã lên cao, rực rỡ ấm áp. Đúng là khắc một trời một vực so với hôm qua.

Harry nhìn chung quanh, không biết nó đang ở đâu. Hình như nó đang đứng ở giữa một khoảng trống thật rộng trong khu rừng cấm, nhưng trước đây nó chưa từng nhìn thấy một chỗ đẹp như vậy trong khu rừng cấm: có rất nhiều hoa dại, như thể mùa xuân, tràn ngập ánh nắng, chẳng có góc tối tăm nào cả, tiếng cây lá xào xạc rất dịu dàng. Nó vẫn mang áo ngủ màu xanh ngọc bích của nó, đeo cặp kiếng, nhưng không có đũa phép của mình. Vậy nó cảm thấy hơi lo lắng. Có khi nào nó đi lạc trong khu rừng cấm không?

No tiếp tục nhìn quanh, rồi nó nghe thấy giọng quen thuộc.

“Em lại nhìn trộm tụi anh hả, Harry?” Fred và George xuất hiện giữa mấy cây, chậm rãi bước tới Harry, hai anh ấy đang nhe răng cười.

Harry má chợt ửng hồng, làm sao hai anh ấy ở đây?? Nó không nhúc nhích được, và không thốt được một lời nào cả.

Fred cứ thẳng tiến bước tới kế bên Harry và quàng một cánh tay qua vai Harry và kẹp chặt nó vào hông anh, rồi nói khẽ:

“Thích hả? Thèm làm tí?”

George đứng trước mặt Harry, nói bằng một giọng dõng dạc:

“Ắt là em muốn tham gia hả? Nếu anh không lú lẫn thì tụi anh đều đã nhìn thấy em đột nhập vô phòng thay đồ nhìn trộm tụi anh, và chuối của em trở nên rất cứng khi em nhìn tụi anh làm tình…”

Harry cảm thấy mặt trở nên nóng quá. Chuyện này thực sự đang xảy ra hả? Nó bắt đầu thở hổn hển, càng lúc càng hồi hộp. “Muốn!” Nó chợt vọt miệng.

“Muốn gì?” Fred nói nhỏ, rồi lùi một bước, vẫn cười nhe răng, hai bàn tay níu chặt nếp áo của mình, rồi anh ấy hỏi một cách trơ trẽn: “Em có muốn thổi kèn cho tụi anh không?”

Harry chưa từng muốn một cái gì đó nhiều hơn bây giờ. Nó cảm thấy chuối của mình đang cứng vì hồi hộp đến nỗi phát đau rồi, và quần của mình cảm thấy hơi ướt. Cuối cùng, nó nói một cách nghẹn ngào: “Em rất muốn làm tình với hai anh!”

“Tuyệt vời!” George chỉ nói, và bước tới Harry, hơi nghiêng đầu xuống và hôn Harry.

Bỗng nhiên, hình ảnh trở nên càng lúc càng mờ hồ. Fred và George bắt đầu cởi quần áo, rồi cũng lột hết quần áo của Harry. Harry trần truồng trước mặt hai anh ấy rất phấn khích, nó không biết tại sao nhưng nó rất thích chuyện chuối của mình so với chuối của hai anh ấy rất … khiêm tốn. Nhưng, những hình ảnh cứ trở nên mờ hồ … chuối của Fred đã trong tầm tay của mình … nó cảm thấy chuối của mình bắt đầu đập mạnh, và …

Harry chợt bị đánh thức, phát hiện nó vừa mới rớt xuống ra giường, cùi chỏ phát đau, và thân trên của nó hình như dính đầy tinh dịch và mồ hôi. Phòng ngủ đã được ánh nắng soi rọi, hình như trong phòng ngủ đã không có người khác vẫn đang ngủ.

Ngay lúc đó, Hermione chợt xông vô phòng ngủ.

“Harry, không lẽ bồ vẫn đang ngủ hả? Bồ đã bỏ lỡ môn Lịch Sử Pháp Thuật! Tụi mình cần tiếp tục luyện tập cho buổi chiều.” Hermione nói, và thấy Harry đang ngồi trên sàn.

Harry ngây người, không biết nên nói gì.

“Harry à, bồ có sao không?” Hermione chợt nhanh bước tới Harry, nhưng Harry biểu cô ấy chờ ở ngoài:

“Không sao đâu. Hãy chờ mình trong phòng sinh hoạt, mình nên tắm một chút.”

Hermione bày tỏ sự đồng cảm, và quay lại ra khỏi phòng ngủ.

Harry thở dài. Thì ra chuyện đó chỉ là chiêm bao. Nó nhìn quanh phòng ngủ, xác nhận không có người trong phòng ngủ, rồi đứng lên, lượm lại cặp kiếng của mình, đeo nó và phòng ngủ chợt trở nên rõ ràng hơn. Nó duỗi bàn tay trải dưới áo sờ bụng, hoá ra rất dính nhầy nhậy. Nó chưa từng thấy chiêm bao như thế. Thì ra, nghĩa là nó thực sự thích hai anh ấy?

Harry mở cửa tủ quần áo, lấy ra áo quần sạch, và bước vào phòng tắm trống rỗng. Nó cởi áo ngủ của mình, và bắt đầu tắm, cảm thấy hơi bi thảm. Từ ngày đầu tiên Harry đến Hogwarts đến đây, Harry được gặp rất nhiều người bạn thú vị, nhưng nó luôn luôn bận tâm rất nhiều thứ, không chỉ lớp học và bài thi, mà còn những người phù thuỷ hắc ám. Nó đâu có thời gian nghĩ đến nó thích người nào hả? Nhưng, bây giờ, sau giấc mong xinh đẹp đó, Harry đã xác nhận nó thích Fred và George. Nó muốn làm tình với hai anh ấy … nhưng … nhưng…

Harry biết những hình ảnh hấp dẫn trong chiêm bao không thể xảy ra, ngay cả khi giả sử anh Fred và George đều muốn làm tình với Harry. Harry chưa từng làm tình, và hai anh ấy hình như đã có rất nhiều kinh nghiệm. Cho nên nếu làm tình với hai anh ấy thì như thể chưa tập bò đã lo tập chạy: nếu Harry thực sự tham gia một cảnh tượng như thế, chắc là nó sẽ ngây người không thể nhúc nhích được, chắc là nó sẽ cứ mắc cỡ đỏ mặt, không đủ can đảm làm những chuyện đó.

Nó không thể tưởng tượng được một trường hợp hai anh ấy đồng ý những chuyện mà Harry muốn. Nó sẵn sàng bán tất cả sở hữu của mình để thực hiện chiêm bao đó, nhưng, nó chắc là chiêm bao đó không đời nào sẽ thành thực.

Harry tiếp tục kỳ cọ thân thể nó, rửa sạch tinh dịch dính trên lông mu màu đen và trên thân trên gầy gò của mình. Đến lúc này, chuối của nó đã mềm nhũn, hình như rất thoả mãn vì chiêm bao đó.

Tắm xong và bận quần áo sạch, Harry về phòng ngủ, vẫn cảm thấy bực mình. Nó chắc là nếu Fred và George (hoặc bất cứ người khác) phát hiện là Harry thích chúng thì hậu quả sẽ thê thảm. Nhưng, hai anh ấy sẽ không phát hiện, miễn là Harry giả đò ban qua nó luôn trên giường, chưa từng thấy những hình ảnh trong phòng thay đồ đó.

Khi Harry khỏi ra phòng ngủ xuống phòng sinh hoạt và thấy mặt lo lắng của Hermione, nó mới ngừng nghĩ đến những chuyện về hai anh em sinh đôi.

“Harry à!” Hermione đứng lên, vừa mới cô ấy đang ngồi trên ghế bành đọc quyển sách. “Mình không có ý tạo thêm áp lực cho bồ, nhưng đã mười một giờ, bồ phải đi ăn trưa rồi tiếp tục luyện tập bùa Triệu tập trước khi thi đấu! Mình biết là bồ có lẽ không muốn ăn gì, nhưng bồ nên ăn cái gì đó mới được!”

Bỗng nhiên, Harry nhận ra là bao tử đang cồn cào, và nó hoàn toàn không căng thẳng gì.

“Được, đi ăn cơm, đi đi.” Harry nói đơn giản.

Nhưng, Harry và Hermione chưa đến cái lỗ chân dung Bà Béo, nó nghe thấy giọng nói kêu tên nó, giọng nói này rất quen, khiến Harry chợt ngây người, đầu nóng lên. Hai người quay lại, thấy Fred và George vừa mới xuống cầu thang, bước tới trước mặt Harry.

“Harry, em vẫn ở đây hả? Sắp đến lúc đi thi đấu à?” Fred hỏi, và Harry nhận thấy hai anh ấy hình như hơi mệt mỏi.

“Chức em may mắn.” George nói bằng giọng khẽ.

Harry không thốt lời nào được, và không thể nhìn vào mặt hai anh ấy. Nhưng, hai anh em sinh đôi hiển nhiên hiểu lầm sự mắc cỡ của Harry, vì Fred nói tiếp:

“Không có sao nha. Anh biết em sẽ thành công.” Fred nói nhỏ.

“Đúng vậy. Đừng lo, dù thi đấu nguy hiểm thế nào, cụ Dumbledore cũng không bao giờ sẽ để em bị … giết.” George nói, rồi bước tới Harry và ôm nó.

Harry chợt cảm thấy rất phấn khích, bắt đầu thở hổn hển, ngửi được mùi cơ thể của anh ấy, khiến nó hơi nứng lên.

Ngay khi George buông tay, Fred cũng bước tới ôm Harry một chút. Harry cảm thấy thân trên săn chắc của Fred áp lên cơ thể của mình, rồi nó toàn thân nóng lên, đến nỗi đôi mắt ẩm ướt dần.

Fred buông tay, rồi hai anh ấy cùng nhau nói: “Cố lên nha, Harry!” Rồi chúng khỏi phòng sinh hoạt.

“Harry!” Khi Fred và George đi chui qua cái lỗ chân dung Bà Béo và Hermione quay lại thấy mặt Harry, thì Hermione chợt kêu một cách lo lắng, “Bồ có sao không? Hai anh ấy nói đúng, cụ Dumbledore không bao giờ sẽ để bồ bị hại, đừng căng thẳng như vậy, cụ ấy sẽ đảm bảo thi đấu rất nhân đạo và an toàn. Có phải là đêm qua bồ chiêm bao thấy một chuyện khủng khiếp gì không?”

Hermione trông rất lo lắng, giống như sắp sửa oà ra khóc. Harry tự ép mình không nghĩ đến hai anh ấy nữa. Nếu không thì, nó nhất định không thể ngăn cản Hermione (hoặc người khác) để ý là Harry rất thích Fred và George (ngoại trừ nó nhốt mình trong phòng ngủ và không bao giờ đi ra nữa).

“Không có sao. Bồ không cần lo, mình chỉ chút căng thẳng mà thôi.” Harry nói bằng giọng yếu ớt.

Một lát sau, Harry ngồi bên bàn nhà Gryffindor trong Đại Sảnh đường, và Hermione đặt một đĩa cơm chiên và một chai thuỷ tinh đầy nước ép bí ngô trước mặt Harry. Harry thực sự không thể bận tâm nổi đến những con rồng, não của nó chỉ có hai anh em sinh đôi thôi, cho nên nó thiệt đói bụng, lấy lại cái nĩa và bắt đầu ngốn ngấu bữa trưa.

Hermione ngồi trên ghế đối diện Harry, tiếp tục nhìn nó một cách lo lắng. Harry thấy mặt của cô ấy, rất muốn kể lể với cô ấy chuyện thực sự khiến nó phiền não, nhưng nó không thể! Làm sao nó có thể nói cho người nào biết là Harry thích hai gã đàn ông và hai anh ấy là anh em! Là anh của Ron!

“Harry ơi,” Hermione chợt nói, “Bồ sẽ rất thành công. Mình biết là bồ thường xuyên khiêm tốn nhún nhường, nhưng những chuyện khủng khiếp như vậy luôn luôn tìm cách dính dáng đến bồ, và bồ luôn tẩu thoát được. Mình tin bồ sẽ thành công.”

Mắt Harry mở lớn. Nó muốn cho Hermione nói mà những chuyện tẩu thoát đó đều thuộc về may mắn mà thôi, nhưng nếu điều này khiến Hermione bình tĩnh hơn thì … “Bồ nói đúng!”

Bỗng nhiên, giáo sư McGonagall xuất hiện trong Đại Sảnh đường, ăn mặc rất sang trọng, mặt giáo sư trông nghiêm trọng hơn thường xuyên. Các học sinh chợt im lặng.

“Harry, các quán quân phải ra sân ngay bây giờ… Con phải chuẩn bị sẵn sàng để thực hiện bài thi đầu tiên.”

Vốn là Harry có lẽ rất căng thẳng lúc này, nhưng … não của nó vẫn đang nghĩ về hai anh em sinh đôi … rồi, nó ăn xong bữa trưa, và theo giáo sư McGonagall ra khỏi lâu đài.